Bí ẩn đằng sau tai họa bất ngờ và liên tiếp của hàng chục người trong một xóm ở Hải Phòng (Kỳ 2)

Tuổi trẻ đời sống đăng lúc: 9:45 10/10/2018 |

Kỳ 2: Mắt thấy, tai nghe về những cái chết bất thường tàn phá xóm nhỏ

“Tôi vẫn thường mơ thấy cậu hiển linh”

Tại Tiên Lãng (Hải Phòng), anh hùng thiếu niên PD được rất nhiều người dân kính ngưỡng, không chỉ vì sự hi sinh bi tráng, mà còn do sự linh thiêng đã trở thành truyền thuyết của liệt sỹ trẻ tuổi này. Khi tìm về địa phương, phóng viên được biết liệt sỹ D. còn một người cháu ruột, gọi liệt sỹ là cậu, hiện đang sinh sống tại thôn Phác Xuyên.

Để tìm hiểu rõ về những câu chuyện liên quan đến sự linh thiêng của liệt sỹ D, và xác minh những tin đồn cho rằng hàng chục người dân đột tử trong thời gian ngắn vì xúc phạm anh linh liệt sỹ, phóng viên đã tìm gặp người này – tên gọi Trần Đình Thích, năm nay cũng hơn 60 tuổi.

Ông Thích thắp hương trong đền thờ liệt sỹ PD

Đã nghỉ hưu từ lâu, nhưng ông Thích vẫn rất nhanh nhẹn và mạnh mẽ. Biết được rằng chúng tôi đến tìm hiểu về liệt sỹ PD, cũng là niềm tự hào của gia đình, ông Thích hồ hởi tay bắt mặt mừng.

Ông kể: “Ông bà ngoại tôi sinh được mấy người con, nhưng nghèo đói quá nên các cậu đều chết trẻ. Ông bà ngoại cũng không sống thọ, đến khi cả hai ông bà qua đời thì chỉ còn mẹ tôi là bà Phạm Thị Ếch (bà Ếch mới mất vài năm trước, nếu còn tại thế thì năm nay 90 tuổi – PV) và cậu D. Mẹ tôi và cậu dựa vào nhau mà sống. Cả hai chị em phải đi làm thuê cho một nhà giàu có ở trong vùng. Mẹ tôi làm việc vặt trong nhà, còn cậu D. đi chăn trâu. Năm 1952-1953, cậu vừa chăn trâu vừa làm giao liên cho du kích. Thời điểm ấy, giặc Pháp thường xuyên càn quét, bắt bớ du kích và những người dân yêu nước”.

Ông Thích bùi ngùi: “Đến ngày 30/8/1953, làng Phác Xuyên lại chìm trong lửa đạn trả thù của quân Pháp và tay sai. Trước hỏa lực hùng mạnh của quân Pháp, các du kích quân buộc phải rút xuống hầm trú ẩn. Địch tràn vào làng đốt phá, lùng sục. Không may cho cậu tôi, địch lại đặt súng cối trên nóc hầm bí mật của cậu nên đất sụt xuống, chúng đã đào bới tìm ra hầm và bắt được cậu D. cùng một số du kích quân khác – đến nay vẫn còn nhân chứng nằm cùng hầm với cậu là bà Thục.

Quân Pháp bắt trói cậu D. và tra tấn rất dã man nhằm buộc cậu phải chỉ điểm các hầm bí mật còn lại. Cậu tôi nói lớn vào mặt kẻ địch cốt để báo động cho các chiến sĩ khác đang ẩn nấp quanh khu vực đó biết: “Đúng, tao biết nhiều hầm nhưng không phải là để khai ra với chúng mày!”. Tên quan ba Pháp nổi tiếng tàn ác cầm dao chặt lìa một cánh tay của cậu D. Trong đau đớn, cậu vẫn giữ khí tiết.

Nhằm khủng bố tinh thần của cậu cũng như những chiến sĩ du kích khác, quân Pháp cắt từng đoạn chân của cậu, lại mổ cả bụng cậu cho đến chết nhưng vẫn không khai thác được gì. Cậu chết một cách bi tráng như thế nên đối với nhân dân,  tất cả mọi người từ già đến trẻ đều rất tôn kính cậu. Cả Hải Phòng chỉ có anh hùng D. ngang với anh Kim Đồng, còn lại là những anh hùng thời sau.

Ông Thích thắp hương trong đền thờ liệt sỹ PD

Cậu tôi linh lắm, lúc nào cũng phù hộ cho con cháu và người dân trong vùng. Bản thân tôi cũng từng nhiều lần mơ thấy cậu hiển linh, báo mộng cho nhiều sự việc, mà sau này tôi nghiệm ra là rất chính xác. Hoặc, trong họ có một cô cháu gọi cậu là ông, cô này đi lấy chồng mãi tận Thái Nguyên.

Thế nhưng mà mãi không có con. Nó đi xem bói, thì bà thầy bảo là trong họ ngoại có vong thiêng lắm, phải làm lễ xin thì mới có con được. Hai vợ chồng nó sực nhớ ra ông liệt sỹ D., thế là cả hai vợ chồng mua lễ về đây thắp hương, xì xụp khấn vái mãi. Mấy tháng sau thì tôi nghe tin là đứa cháu đó đã mang thai”.

Lạnh sống lưng đứng giữa xóm nhỏ hoang tàn

Được hỏi về tin đồn nhiều người trong xóm chết bất thường do bất kính với hương hồn liệt sỹ D., ông Thích rơi vào trầm ngâm một hồi rồi thủng thẳng đáp: “Trước đây ở cái ngõ, dải này, có nhiều người chết bất đắc kỳ tử, chết trẻ gắn liền với với đề tâm linh. Nhưng không phải vì vấn đề đấy mà nói là liên quan đến cậu D. hay là không liên quan.

Chỉ biết rằng, cái vị trí trước kia mà thằng quan Ba giết cậu, thì vốn đó là cánh đồng cạn, sau đó hợp tác xã đào thành ao thả cá. Về sau này, người dân không biết, nên cứ đổ rác vào đấy. Thối lắm, ai đi qua cũng phải bịt mũi. Các cụ thường bảo là “trần sao âm vậy”, tức là mình thấy khó ngửi, thì người chết cũng cảm thấy khó chịu, phải không ạ?

Ông Thích thân chinh dẫn phóng viên đi “tham quan” một góc của thôn Phác Xuyên, khu vực thầy phong thủy Nguyễn Cung Hà chỉ là địa thế xấu, cũng là nơi đã xảy ra nhiều cái chết liên tiếp trong khoảng các năm từ 2008 đến 2010. Hoang tàn – đấy là những từ đầu tiên xuất hiện trong đầu phóng viên khi chứng kiến một quang cảnh vô cùng vắng lặng, tiêu điều, âm u ở góc thôn Phác Xuyên.

Dọc theo con hẻm nhỏ, ngoài ngôi đền thờ mới xây và 2 căn nhà thờ họ, các ngôi nhà hầu hết đều bỏ trống. Tường tróc lở, cánh cửa gỗ bong sơn xộc xệch cho thấy chủ nhân của những ngôi nhà này đã bỏ đi từ lâu – hay là chết từ lâu! Cơn gió lạnh se se thổi vào hàng cây xào xạc khiến cho người viết và ông Thích đều bất giác rùng mình. Dường như, hơi lạnh của sự chết chóc rõ ràng đến mức có thể chạm vào được, hoặc ít nhất là cũng cảm thấy rất rõ ràng.

Giọng ông Thích vang lên đều đều: “Mấy nhà toàn chết 2 hay 3 người. Đây, nhà bà Nguyễn Thị G., chồng là ông K., chết hết. Kia là nhà anh Trần Trung N., đương đêm bị cảm chết. Nhà anh Bùi Tiến L., cảm chết. Bà Phạm Thị L., ung thư chết. Bùi Tiến N. cảm chết. Nguyễn Ngọc D., đột tử – ông này mới ngoài 50 tuổi thôi, cảm một tý là chết ngay. Anh Bùi Thành K. chết đột tử. Anh Trần Chí K., cũng đột tử.

Con anh K. cũng chết đột tử. Nguyễn Ngọc N., Phạm Khắc P., Phạm Khắc T. thì tai nạn chết. Ông T. ở đầu ngõ, cực kỳ khỏe mạnh, trưởng họ đấy. Ông ý cày gẫy cả cày thế mà cũng chết ngay trong đêm. Giật đùng đùng, thét lên vài tiếng vang cả nhà, rồi chết thẳng đơ. Hay trường hợp của ông Phan Lương M., ông này bơi lội rất tài, từ trẻ đã nổi tiếng với nghề đánh lưới.

Thế nhưng mà lại chết giữa lòng con mương nước cạn đến đầu gối. Người ta đồn rằng những người ấy bị “quở” nên mới chết bất minh như vậy. Tuy nhiên, ai “quở” thì tôi chịu không biết được. Dân làng cũng không ai biết, họ chỉ đối phó bằng cách bỏ nhà bỏ cửa đi ở nơi khác. Ví như trường hợp của ông Trần Chí C., ông ta kinh quá, không ở được, bỏ nhà đi nơi khác, đến nhà mẹ đẻ ở”.

Đi đến cuối hẻm, vị trí góc xóm nhỏ là một ngôi đền mới xây dựng khang trang, trên nóc ngôi đền ghi rõ “Đền thờ anh hùng PD”. Đây là công trình mới được xây dựng trên chính vị trí khi xưa liệt sỹ D. đã bị giặc hành hình, cũng là nơi người dân vô ý biến thành bãi rác trong thời gian dài trước khi xảy ra biến cố chết chóc. Ông Thích kể: “Sau khi nhà ngoại cảm xác định nguyên nhân dẫn đến thảm kịch của xóm này, thì ông ấy nói là phải xây dựng ngôi đền để hóa giải sự oán giận của vong, đồng thời tưởng nhớ đến sự hi sinh anh dũng của cậu tôi.

Tuy nhiên, ông trưởng thôn nói là phải xin ý kiến của nhiều cấp lắm, với lại không có kinh phí. Nhà ngoại cảm biến sắc, bảo là ông trưởng thôn nói thế thì ông ấy sẽ gặp nạn mất thôi. Quả nhiên, thời gian sau thì ông trưởng thôn qua đời thật – không biết là trùng hợp hay nhà ngoại cảm đã tiên đoán chính xác. Thấy tình hình như thế, bác Tổng cục trưởng đã đề xuất với xã là mời doanh nghiệp ở nơi khác về xây đền.

Đối với bác ấy thì việc này đơn giản. Vài tháng sau, một doanh nghiệp to đã mang tất cả mọi thứ, từ vật liệu đến nhân công, về đây để xây đền. Họ chỉ xin đất của địa phương thôi. Tổng cộng công trình làm mất 4 tỷ. Từ khi có ngôi đền, quả nhiên tình hình chết chóc bất thường ở khu vực này hầu như biến mất.

Người dân trong thôn đều tin vào sự linh thiêng của liệt sỹ, nên thường ra đền cúng bái vào các ngày rằm, mùng một hoặc khi có sự việc gì trọng đại. Thậm chí, học sinh khi kết nạp Đoàn cũng được đưa đến đền này để học tập tấm gương dũng cảm của anh hùng thiếu niên PD”.

Kỳ 3: Những câu chuyện liêu trai, lạ lùng về sự anh linh của người anh hùng liệt sỹ thiếu niên

Hoài Sơn

Bình luận

Bạn có thể quan tâm