Chuyện lạ ở TP. HCM: Người phụ nữ xinh đẹp quyết không lấy chồng để nuôi đàn chó gần 100 con

Tuổi trẻ đời sống đăng lúc: 11:37 26/04/2019 |

Dù xinh đẹp, lại thông minh nhưng đến giờ chị Mỹ vẫn không lấy chồng, sinh con như bao chị em khác. Như có duyên tiền định với những chú chó đáng yêu, chị ở vậy, nhận nuôi đàn chó gần 100 con…

Chị Mỹ chơi đùa với những “người bạn đặc biệt” của mình

Những “người bạn” đặc biệt

Căn nhà 2 tầng cũ kỹ của chị Nguyễn Ngọc Mỹ nằm bên một góc đường Lê Văn Việt (quận 9, TP. HCM). Công việc chủ yếu của chị Mỹ là  thiết kế quần áo. Khi chúng tôi đến, ở ngoài cửa đã nghe thấy tiếng sủa đàn chó của chị vang lên inh ỏi từ trong nhà. Vừa vuốt ve một chú chó có lông màu trắng, chị Mỹ vừa kể, sau hơn 20 năm nhận nuôi những con chó bị bỏ rơi, hắt hủi thì đến nay đàn chó của chị đã lên tới gần 100 con chó.

Dù độc thân nhưng những người bạn này lúc nào cũng mang lại niềm vui cho chị. Niềm yêu thích đối với loài chó không phải bây giờ mới xuất hiện, mà chúng đã có từ khi chị còn là cô bé thơ ngây sống cùng bố mẹ.

Đàn chó của chị Mỹ khiến nhiều người ngạc nhiên và mơ ước!

Có một kỷ niệm mà cho đến nay chị Mỹ vẫn chưa quên. Thời gian đó chị đang học đại học. Nhà chị có nuôi một con chó rất dễ thương. Một lần chị đi học về thì không thấy con vật cưng đâu. Chị nghe mẹ kể lại rằng, con chó bỗng nhiên bị sùi bọt mép. Vì sợ nó biến thành chó dại nên mẹ chị đã đem cho ông hàng xóm giết thịt. Nghe vậy, chị Mỹ ngồi khóc nức nở, mãi mấy tháng sau vẫn không hết buồn. Đến giờ chị vẫn ám ảnh về mất mát đó.

Chị cho biết, chị có một tình yêu thương đặc biệt với động vật, nhưng đối với loài chó là chị thương nhất. Lý giải điều này, chị Mỹ cho biết, vì tỉ số gen của loài chó gần giống với người nhất trong các loài vật. Nó cũng là loài vật được con người thuần hóa sớm nhất, “khuyển mã tri tình” – chó và ngựa là hai loài có tình cảm với sự trung thành lớn – thế nên tâm tư, cảm xúc của chúng cũng rất gần gũi với con người.

Vui buồn chúng cảm nhận được hết. Chị Mỹ tâm sự: “Có những lúc tôi buồn, khóc. Thấy tôi nằm trên ghế bố, chú chó tới liếm tay, rồi nó gặm yêu từng cái từng cái giống như an ủi mình vậy. Nó cũng biết hờn biết giận, chẳng hạn như tôi la nó thì nó giận bỏ ăn. Chúng không cắn mình đâu, do vô tình cắn nhau đụng mình thôi.

Mà nhiều “đứa” dễ thương lắm! Mình tập nhảy ở tầng trên thì chúng cũng co chân nhún nhảy y như người vậy. Những lúc vậy mình tưởng như có cả chục đứa bạn đang ở bên cạnh. Đôi lúc xúc động rưng rưng ấy”.

Điều hết sức đặc biệt, cả đàn chó gần 100 con của chị Mỹ được chị âu yếm gọi bằng những cái tên khác nhau. Chị xưng hô với chúng hết sức thân thuộc như những người con, người bạn thật sự. Mỗi “đứa” chị  đặt một tên, đặt theo hình dạng, đặc điểm, tính cách của từng chú chó.

Các chú chó được chị Mỹ chăm sóc cẩn thận

Ví dụ như con hay lục lọi thì chị đặt tên là Tò Mò. Còn con bị tai nạn không chết thì chị đặt là Họa Vô Đơn Chí. Rồi có con bị chó lớn cắn khâu 36 mũi thì được chị đặt là Mạng To. Còn con nào mà kêu không thèm quay lại thì chị đặt là Ba Trợn… Kể lại câu chuyện mà nhận nuôi con Lắc Ky được gần 2 năm nay, chị Mỹ dường như vẫn chưa hết xúc động. Chị Mỹ cho biết, một người phụ nữ mang đến nói con Lắc Ky là của hàng xóm, bị người ta ngược đãi, xích ngoài mưa cho lội bì bõm. Thấy tội nên chị đã nhận nuôi, mặc dù nó đã già yếu, mắt mờ, răng rụng gần hết rồi. Có lẽ cũng vì thế mà chị Mỹ có tình cảm đặc biệt với chú chó “cao niên” này.

“Đụng đến tôi thì tôi nhịn, chứ đụng đến chó là tôi không nhịn”

Sống với bầy chó hơn 20 năm nên chị Mỹ rất hiểu tâm tính của chúng, việc huấn luyện những chú chó sống theo quy củ không mấy khó khăn với chị. Chị có hẳn một  khu vệ sinh riêng và sạch sẽ tinh tươm dành cho chúng. Với những con cho mới nhận về, chị huấn luyện chúng hằng ngày.

Căn nhà thường xuyên được lau dọn, đàn chó được tắm bằng nước nóng để không ảnh hưởng đến sức khỏe của chúng, của chị, cũng như không làm ô nhiễm mùi hay bẩn thỉu đến bất kỳ người hàng xóm nào. Dần dà, chính những người xung quanh cũng được chị và đàn chó thắp thêm cho ngọn lửa yêu động vật.

Chia sẻ về lý do nhận nuôi những chú chó, chị Mỹ cho biết, ngoài tình yêu đặc biệt với loài chó thì chị nuôi chúng với cái tâm muốn cứu giúp, mong muốn chúng có cuộc sống tốt hơn. Nhiều con chó đứng trước nguy cơ bị giết thịt, bị bỏ cho đi hoang đầy hiểm họa cho chính con chó và cho cả cộng đồng.

Một chú chó thể hiện tình cảm trìu mến với bà chủ dịu dàng

Việc làm của chị được đa số láng giềng, người quen ủng hộ nhưng cũng có một số người đàm tiếu bảo chị bị khùng, dư tiền nên chơi trội… Nghe vậy chị chỉ dịu dàng cười và quay vào cưng nựng đàn chó tuyệt đẹp của mình. Do căn nhà trên đường Lê Văn Việt khá cũ kỹ, diện tích lại nhỏ trong khi đàn chó ngày một nhiều, nên chị Mỹ có kế hoạch bán một số tài sản để về Bình Dương mua đất xây nhà mới. “Tôi sẽ thiết kế hẳn một tầng dành riêng cho đàn thú cưng sinh sống”, chị Mỹ cười ấm áp, cho biết.

Để nuôi đàn chó gần 100 con của mình, chị phải tốn kém, hi sinh rất nhiều thứ, thậm chí đến cả công việc của chị. Mỗi ngày chị phải đặt mua gan, xay ra cho 100 con chó ăn. Rồi tôm, bò viên lấy từ đồ thừa của nhà hàng. Một ngày tính tiền gan là 150 ngàn và nấu hết 13 ký gạo, chưa nói tiền lặt vặt.

Chú chó có tên là “Đêm ba mươi” rất ấn tượng

Trước đây, chị Mỹ mua sữa bịch, nhưng giờ đông quá nên mua sữa bò cho chúng uống. “Ngày hôm nay tôi pha một thau cho tốp này ăn, ngày mai cho tốp khác ăn, cứ luân phiên như vậy thì mới đủ”, chị tiết lộ. Khi chúng tôi hỏi, giả sử bây giờ có người hỏi mua chị có bán đàn chó kia không? Chị không do dự trả lời rằng có mua cả chục tỷ một con cũng không bán.

“Có những người tới xin về nuôi mà quý lắm tôi mới tặng cho một chú và cũng phải chắc chắn là họ thương yêu chăm bẵm chúng để chúng được hạnh phúc. Trước khi cho, tôi cũng phải tới nhà để xem nhà cửa người ta thế nào, có hàng rào không. Cho xong, tôi còn đi thăm, nếu thấy người ta không quan tâm thì tôi sẽ bằng mọi cách xin lại. Họ phải cam kết trước như thế”, chị Mỹ quả quyết.

Chị Mỹ vui đùa với chú chó cưng

Dù chăm sóc kỹ như vậy, nhưng thỉnh thoảng những con chó của chị Mỹ cũng không tránh khỏi bệnh tật, rồi chết. Mỗi lần có con nào chết, chị cũng “tiễn biệt” chúng theo cách hết sức tử tế. Khi có một chú chó bị chết, chị ướp trà, chỉ chừa cái mặt ra rồi đêm mới đem đi chôn ở chỗ kín đáo yên bình, không gây ô nhiễm cho mọi người xung quanh. Đều đặn chị vẫn tưởng nhớ đến chúng.

Thấy chị Mỹ tuổi đã ngoài 40 nhưng vẫn lủi thủi một mình với đàn chó, chúng tôi hỏi tại sao chị không yêu đương, rồi kết hôn như bao người phụ nữ khác thì chị chia sẻ, chị có mối tình đầu năm 22 tuổi. Tuy nhiên, mối tình này đã trải qua khoảng hơn 10 năm thì hai người chia tay vì thỉnh thoảng 2 người lại lời qua tiếng lại vì đàn chó của chị.

“Đụng đến tôi thì tôi nhịn, chứ đụng đến chó là tôi không nhịn”, chị kể. Chị cũng cho biết, từ giờ chị sẽ không nhận nuôi thêm con nào nữa, vì nhà đã quá chật, không còn chỗ. Chị cười nói: “Năm nay tôi 45 tuổi rồi. Nếu nuôi tốt đàn chó này khoảng hai chục năm nữa, vòng đời của con chó ngắn hơn chúng ta tưởng khá nhiều, thì lúc đó, tôi cũng đã… lụm khụm mất rồi”.

Để nuôi được 100 con chó, chị Mỹ phải đánh đổi, vất vả là thế, nhưng chưa bao giờ chị hối tiếc hay băn khoăn tự vấn về hành trình gắn bó với gần 100 con chó của mình. “Tôi nghĩ, mình có duyên kiếp gì đó với loài chó, chứ không phải ai cũng làm vậy được đâu, chịu đựng dữ lắm chớ”, mắt chị Mỹ sáng lên khi bất chợt có mấy chú chó con sà vào lòng chủ nũng nịu đòi vuốt ve.

Thảo Thủy – Quân Anh

Bình luận

Bạn có thể quan tâm