Câu chuyện hy hữu về tình chị duyên em giữa rừng U Minh Thượng (Kỳ 1)

Tuổi trẻ đời sống đăng lúc: 9:00 01/07/2019 |

Nhà trai đã đến đón dâu, nhưng chờ 20 phút, 30 phút, rồi cả tiếng mà vẫn không thấy cô dâu đi trang điểm trở về. Gia đình gọi điện thoại thì không liên lạc được. Người thân vội chạy tới nơi cô dâu trang điểm thì nơi đây cho hay không có ai tới trang điểm cô dâu như miêu tả…

Kỳ 1: Cô dâu bỏ trốn ngay ngày cưới

tình chị duyên em giữa rừng u minh thượng
Cô dâu bỏ trốn ngay trong ngày cưới của mình (ảnh minh họa)

Đám cưới dang dở vì cô dâu bỏ trốn

Trong dịp trở lại vùng quê U Minh Thượng (Kiên Giang), PV TT&ĐS ngồi bên quán cá phê ven đường, tình cờ ngồi chung với một số lãnh đạo ấp Bờ Xáng, xã Vĩnh Thuận, huyện Vĩnh Thuận, tỉnh Kiên Giang. Và vô tình, PV được các cán bộ này kể lại câu chuyện cô dâu bỏ trốn ngay trong ngày cưới rất lạ, mà không biết đáng thương hay đáng trách…

Ông N.V.T. (ngụ ấp Bờ Xáng, xã Vĩnh Thuận) có 2 cô con gái. Gia đình nghèo nên 2 cô con gái cùng cha mẹ làm việc đồng áng từ khi còn nhỏ. Ở vùng nông thôn, con gái đủ gả chồng là có người mai mối dạm hỏi, chứ không cần phải đi đây đó quen biết, yêu nhau rồi mới lấy nhau. Dù quanh năm làm nông, 2 cô con gái của ông T. đều xinh xắn dễ thương. Không chỉ hiền, lễ phép mà cả 2 đều giỏi việc đồng áng, nội chợ trong nhà. Vì thế, không ít chàng trai ở địa phương để ý và tới cầu hôn, nhưng 2 con gái ông T. không chịu quen biết chàng trai nào do sợ bồng bột gặp phải những gã đàn ông “mèo mỡ”.

tình chị duyên em giữa rừng u minh thượng
Nơi xảy ra vụ việc hi hữu

Một ngày nọ, có một bà hàng xóm đến nói chuyện với gia đình ông T. rằng ở xã Vĩnh Phong (huyện Vĩnh Thuận), có người muốn hỏi cưới cô con gái lớn cho con trai họ. Sau khi “điều nghiên” phía nhà trai, gia đình ông T. gật đầu đồng ý. Mấy hôm sau, phía nhà trai cùng bà mai đem trầu cau sang dạm hỏi. Lúc này, 2 bên mới biết mặt nhau, kể cả chàng rể và cô dâu. Do vậy ai cũng e dè.

Cô dâu luôn ửng đỏ đôi má khi có ai nhìn hoặc mỗi lần chào mời khách dùng cơm, trà bánh. Chàng rể cũng hồi hộp bởi từ trước đến nay cũng được xếp vào hạng “trai hiền”, tối ngày chỉ biết làm bạn với ruộng đồng. Sau lễ “giáp mặt”, họ tiến tới đám hỏi để gia đình nhà trai cho quà cô dâu, nào là nhẫn vàng, dây chuyền, đôi bông tai và xem như cô đã là con dâu nhà mình.

Con trai của họ được phép gọi bên nhà gái là cha mẹ và ngược lại con dâu cũng phải gọi theo cách xưng hô của chồng. Đám hỏi xong, chú rể qua lại thường xuyên hơn bên nhà vợ. Vừa là để “tâm sự” với vợ, vừa giúp việc đồng áng bố mẹ vợ. Không chỉ gia đình bên vợ ai cũng khen rể hiền lành, tốt bụng lại làm ăn giỏi giang, mà hàng xóm cũng tấm tắc khen ngợi và thầm mong cũng có được chàng rể quý như thế.

Sắp tới ngày cưới, nhà trai đem con heo cả trăm kg cùng mấy triệu đồng gọi là tiền “nộp tài” cho nhà gái để ngày cưới được xôm tụ, vui vẻ hơn. Chú rể cũng hào phóng tặng cho vợ 1 cây vàng 24k gọi là quà cưới. Trước ngày đám cưới diễn ra, 2 bên nhà trai, gái đều tổ chức đêm “nhóm họ” để mời người thân, bạn bè đến chung vui. Nhà trai còn thuê nguyên dàn đàn ca tài tử nổi tiếng của huyện Vĩnh Thuận về phục vụ.

Sáng sớm, theo tục lệ, nhà trai chuẩn bị sẵn lễ rước dâu gồm những mâm trầu cau, trà, bánh, trái cây, rượu mừng với gần 20 người sang nhà gái rước nàng dâu về nhà chồng. Dù không có tiếng pháo đón mừng rước dâu như thuở nào, nhưng trên đường đi rước dâu ai cũng cười nói vui vẻ làm cho một đoạn dài rước dâu hơn chục km trở nên náo nhiệt. Đúng giờ đã định, nhà trai đến rước dâu, vừa tới bến nhà gái ra đón chào.

Sau khi nhà gái nhận đủ lễ, chủ hôn nhà trai cho biết còn 30 phút nữa là đến giờ “hoàng đạo” để rước dâu. Lúc này, cũng không ai để ý đến cô dâu, bởi vì gia đình cho biết cô dâu đã đi làm tóc, sắp về tới. Người nhà chỉ lo chuẩn bị sẵn mấy chiếc xuồng máy đặt ngay phía bờ sông để cùng đưa con cháu họ về nhà chồng, không phải một mình về với “người lạ” tủi thân mà khóc.

Thế nhưng, hội cưới đợi 20 phút, 30 phút, rồi cả giờ vẫn không thấy cô dâu đâu. Mọi người liên hệ qua số điện thoại thì đầu dây bên kia báo “không liên lạc được”. Lúc này, mọi người nghĩ ngay đến chuyện chẳng lành đã xảy ra. Từ nhà ông T. đến nơi làm tóc phải đi bộ qua hơn 1km đường ruộng. Khi người thân đến nơi mà cô dâu nói làm tóc, thì nơi đây cho biết là không hề có! Linh tính con mình có thể chạy trốn cuộc hôn nhân này, nên ông T. đành quay trở lại nhà năn nỉ bên nhà trai.

Đang trong lúc tiệc vui, nhiều người khách cũng chỉ biết an ủi vài câu rồi ra về. Sau sự cố cô dâu bỏ trốn “có một không hai” ở huyện vùng sâu này, nhiều người bàn tán đủ thứ chuyện. Người  nói rằng: “Chắc con nhỏ nhà ông T. đã có người tình trước khi nhận trầu cau, rồi cuốn gói theo trai trước ngày rước dâu”. Người khác lại bảo: “Chắc con nhà này có hiếu không muốn xa cha mẹ nên cô dâu mới bỏ trốn đi đâu đó rồi vài ngày sẽ quay về”…

Trong lúc mọi người bên nhà gái bàn nguyên nhân câu chuyện cô dâu bỏ trốn thì bên phía nhà trai cũng ấm ức, mất mặt với bà con lối xóm không biết tính cách nào để gỡ thể diện. Người bảo làm đơn kiện ra xã để đòi tiền, vàng mà nhà trai đã “nộp tài” trước đây. Người “ác” hơn nói đòi luôn tiền đãi tiệc “xộ” hôm tổ chức đám cưới cho con trai. Còn chàng rể đi rước vợ mà không được, “quê một cục” nằm trèo queo trên bộ ván trong nhà, không bàn vô, tán ra câu nào.

Cuộc thương lượng…

Sau khi đem bàn ghế, chén đĩa đi trả hàng xóm, phía nhà trai không “sượng” bằng đem cả triệu đồng đi trả công cho mấy ông “nhà đàn” thuê đến góp vui trong ngày cưới của con. Trả tiền xong, nhà trai còn nói nhỏ với mấy ông thầy đàn: “Mai mốt có đi đàn ở đâu thì đừng nhắc chuyện này nghe, quê thấy mồ”. Vừa tức giận, vừa quê “một cục” với bà con họ hàng, mấy hôm sau bên nhà trai tổ chức cả chục người, trong đó mời chính quyền địa phương cùng đến qua nhà gái để “dàn xếp”.

Mấy ngày mất ăn, mất ngủ vì đứa con ngỗ nghịch, vừa thấy “sui gia” qua, ông T. cùng gia đình líu tíu chạy tận xuống mé kênh chào đón. Thấy nét mặt căng như sợi “dây đàn” của ông bà sui, họ biết sẽ có chuyện lớn. Nhưng ông T. cũng điềm tĩnh rót ly trà mời nhà sui rồi thật thà nói: “Thú thật với anh, con dại cái mang, con tôi có lỗi thì tôi hoàn toàn chịu trách nhiệm. Anh chị sui thương thì tui nhờ, không thì chịu chứ biết sao. Bây giờ chuyện đã lỡ hết rồi, con tôi có lỗi thì tôi chịu”.

Nghe lời thật thà của nhà gái, nhà trai cũng không biết nói thế nào, đành nhờ mấy ông chính quyền giải quyết giùm như thỏa thuận từ trước. Đại diện chính quyền nói: “Chuyện cũng đã lỡ rồi. Chuyện này không ai muốn xảy ra, theo tôi: Trước đây, phía nhà trai cho con dâu 1 cây vàng 24 thì nay hoàn trả lại cùng với mấy triệu đồng tiền nộp tài.

Còn con heo, quần áo cho con dâu và nộp tài nhóm họ trước đây thì nhà trai không lấy lại. Số vàng này, phía nhà gái phải hoàn trả liền để nhà trai đem về tìm chỗ khác cưới cho con của họ. Tôi thấy như vậy là vẹn cả đôi đường”. Nghe nói đến đây, đất dưới chân ông T. như sụp đổ. Bởi vì nhà thì nghèo, đất chỉ có mấy công hàng năm cấy lúa để nuôi sống gia đình, tài sản gia đình thì không có. Con gái đã mang hết vàng cưới đi đâu mấy ngày nay cũng không thấy tăm hơi…

Không thấy bên nhà gái trả lời, nghĩ bụng chắc là đồng ý nên phía nhà trai không ai bảo ai tính chuẩn bị ra về. Lúc này, ông T. như chợt nhớ đến cô con gái thứ năm nay cũng vừa 18 tuổi, nếu không có vàng trả thì đem “thế” em thay chị vậy.

Kỳ tới: Đưa em gái lấy… “anh rể” và những rắc rối phát sinh

Thanh Tâm

Bình luận

Bạn có thể quan tâm