Cuộc sống của người đàn ông có khuôn mặt kỳ dị nhất thế gian

Tuổi trẻ đời sống đăng lúc: 6:44 03/01/2021 |

Khi có người hỏi tên anh là gì, anh ghi sẵn ngoài bìa cuốn sổ dò số dòng chữ màu đỏ: “Ba Lép bán vé số thành phố Vĩnh Long”. Rồi sau này có nhiều người hỏi tuổi quá, anh đặt luôn thẻ CMND của mình bên cạnh xấp vé số.

khuôn mặt kỳ dị 1
Anh Ba Lép cười thật sảng khoái khi ngồi cạnh cha

Khuôn mặt kỳ dị và cuộc sống cô độc

Người dân sống ở trong con đường nhỏ Lê Thị Hồng Gấm, phường 2, TP. Vĩnh Long, tỉnh Vĩnh Long mấy chục năm qua đã quá quen thuộc với anh Ba Lép. Mỗi buổi sáng anh ngồi trên chiếc xe đạp điện màu hồng, chạy dọc những con đường tới công viên Sông Tiền để bán vé số. Dù thấy khuôn mặt kì dị của anh nhiều năm rồi, nhưng họ vẫn tò mò nhìn xem, hôm nay anh có gì khác nữa không. Nếu người chưa bao giờ thấy anh Ba Lép thì họ sẽ ráng nhìn lâu hơn, rồi hốt hoảng quay đi khi gặp phải ánh mắt anh Ba Lép nhìn lại.

Khuôn mặt anh Ba Lép lạ lắm, đó là khuôn mặt hình lưỡi cày, lớn gấp đôi khuôn mặt của người bình thường. Chính giữa mặt là 2 lỗ mũi nhưng không có sống mũi, 2 cánh mũi bé tí như 2 hạt đậu phộng. Đôi mắt luôn đỏ ngầu, nằm sâu trong hốc. 2 đuôi mắt sưng to khiến đôi mắt cứ bé tí ti. Từ miệng anh Ba Lép khuôn mặt kỳ dị được chia thêm 1 tầng nữa với cái cằm chẻ đôi, bành to sang 2 bên. Có người ví rằng khuôn mặt anh chẳng khác cái quạt Ba Tiêu trong phim Tây Du Ký. Trẻ con có thể khóc thét, người yếu bóng vía có thể giật mình khi trông thấy khuôn mặt kỳ dị ấy. Nhưng, anh Ba Lép hiền lắm, dù vất vả mưu sinh nhưng anh chưa bao giờ có suy nghĩ lọc lừa hay hại ai. Anh sống thầm lặng và cam chịu số phận của mình.

Anh Ba Lép năm nay đã 44 tuổi, tên thật là Lê Hữu Hiền. Hiện anh đang sống cùng người cha già đã 82 tuổi và mẹ kế. Cha anh – ông Lê Văn Vui kể lại câu chuyện buồn khi đứa con độc nhất của ông chào đời: “Ngày nó sinh ra 2 vợ chồng tôi buồn lắm. Nó không được như người ta, càng lớn lên thì bi kịch càng nhức nhối, mặt nó cứ thế to dần ra”, ông Vui kể.

Từ lúc anh Ba Lép còn nhỏ, người mẹ ruột của anh dứt áo ra đi. Sau đó bà thỉnh thoảng có về thăm anh rồi mất hút. Cha anh đạp xe đạp ôm kiếm sống nuôi con trai qua ngày. Đến mười mấy tuổi đầu, anh mới được đi học. Nhưng khuôn mặt kỳ dị đó khiến học sinh trong trường, trong lớp hoảng sợ, nhiều bạn gặp anh khóc thét. Ngay cả cô giáo cũng không mấy thiện cảm. Anh về kể với cha. Vậy là học được dăm ba chữ dắt lưng, anh nghỉ ở nhà đi bán vé số.

Cha anh sau này đi thêm bước nữa. Kế mẫu về nhà gặp anh thì giật mình, bà cảm thấy “kỳ kỳ” khi tiếp xúc, bà tránh mặt anh. Mãi một thời gian sau khi biết được con chồng là người lương thiện, bà mới phá vách ngăn, mở tấm lòng mình ra mà đón nhận đứa con tội nghiệp. “Tính thằng Ba Lép lúc mới lớn là vậy, nó không muốn tiếp xúc với ai, kể cả tôi. Thấy tôi chỗ này, nó tránh chỗ kia. Thấy mẹ sau bếp, nó ra nhà trước. Có khi còn xách bếp ga mini lên nhà trước nấu cơm ăn một mình”, cha của anh Ba Lép kể.

Ông Vui nói, nguyên nhân khiến mặt của anh Ba Lép biến dạng như vậy là do thời đi lính, ông bị nhiễm chất độc da cam. Lúc sinh ra mặt anh đã không được bình thường và lớn dần theo theo gian. Ngoài khuôn mặt thì tay, chân, cơ thể anh Ba Lép bình thường. Năm 20 tuổi, gần như anh Ba Lép không nghe được gì nữa, ai muốn nói điều gì đó với anh phải ra dấu hoặc viết chữ lên giấy. Nhưng phải là chữ in hoa và không phải câu chữ nào anh cũng hiểu hết nghĩa. Sức khỏe của anh cũng không được tốt, anh bị bệnh đau bao tử, lại thường xuyên ốm vặt. Chính vì vậy, anh thường chỉ đi bán vé số từ sáng đến trưa, chiều về anh nằm bẹp ở nhà.

Thích đi du lịch, thẹn thùng khi nhắc chuyện lấy vợ

Anh Ba Lép rất thích được chụp hình, trên bức tường cạnh giường ngủ của anh, anh dán rất nhiều tấm hình của bản thân mình. Đi du lịch ở đâu, anh cũng tranh thủ chụp hình rồi về rửa ra, để trân trọng trong 1 cuốn album. “Khi được bố mẹ đưa đi du lịch nó thích lắm. Mà đi cũng được nhiều nơi lắm rồi Rạch Giá, Hà Tiên, Đà Lạt, Vũng Tàu, Nha Trang… nó đi hết rồi. Đợt đi Đà Lạt, nó níu tay tôi hỏi: “Đà Lạt lạnh hoài vậy sao ba?”, ông Vui kể về con trai.

khuôn mặt kỳ dị 3
Anh Ba Lép trong lần đi du lịch biển

Với khuôn mặt kỳ dị của mình, đi đâu, anh Ba Lép cũng được người ta thương. Có đợt, anh đi du lịch thấy người ta in áo thun bán, anh thích nên tới hỏi mua. Người ta bảo 100.000/cái, anh quay lưng bỏ đi. Người bán áo kêu vội anh lại, in rồi tặng luôn cho anh một cái. Hay đi đến chỗ nào phải mua vé mới được vào cổng, anh cũng được miễn phí. Người cha kể: “Người ta còn hay cho tiền nó, mà nó không lấy. Khi đi chơi gặp người lạ cho như vậy nó lắc đầu. Nhưng khi bán vé số, ai cho thêm thì nó nhận, tính nó vậy”.

Trên chiếc bàn cạnh gường ngủ anh Ba Lép, có một xấp giấy lịch và một cây bút lông. Đó là những vật dụng dùng để giao tiếp giữa 2 cha con. Khi thể hiện những câu hỏi khó, sau một hồi khua chân múa tay mà con trai không hiểu, ông Vui bèn viết lên giấy cho con đọc.

Một người đưa cho anh Ba Lép mảnh giấy ghi 4 chữ: “Muốn lấy vợ không?”, anh đọc một lúc, như hiểu ra rồi xua tay cười ngại ngùng, nói: “Không có lấy… chưa có ai lấy hết”, nói rồi anh Ba Lép vẫn tiếp tục cười ngại ngùng. Ông Vui bảo, con trai chưa từng nhắc đến chuyện vợ con. Mà trong suy nghĩ của người cha này, khó có người phụ nữ nào chịu gá nghĩa với con trai mình.

khuôn mặt kỳ dị
Anh Ba Lép cười thẹn thùng khi nhắc đến chuyện vợ con

Trong cuộc sống và công việc của mình, anh Ba Lép có những cách ứng biến rất khác thường. Không nghe được, sức khỏe yếu, anh chọn cho mình nghề bán vé số, khách mua không cần hỏi giá, không cần mặc cả, cứ đếm vé mà trả tiền. Khi có người hỏi tên anh là gì, anh ghi sẵn ngoài bìa cuốn sổ dò số dòng chữ màu đỏ: “Ba Lép bán vé số thành phố Vĩnh Long”.

Rồi sau này có nhiều người hỏi tuổi quá, mà anh thì không nghe nên không trả lời được. Vậy là bên cạnh xấp vé số, anh đặt luôn thẻ CMND của mình. Trên đó ghi rõ tên tuổi, năm sinh và cả địa chỉ nhà. Vậy là giải quyết được hết vấn đề.

Ông Vui kể rằng, cuộc sống hiện tại của con trai ông so với hồi xưa tốt hơn rất nhiều. Tốt ở đây là tốt về mặt tâm lý. “Hồi nó còn trẻ, nó hoang tưởng rồi đau khổ lắm. Nó nói hoài là để tui chết quách đi cho rồi, để tui tự đâm tui chết quách cho rồi.

Mình biết nó mặc cảm kéo dài nên mới như vậy, nhưng biết tính sao giờ. Cũng may sau này nó quen dần rồi đỡ, không còn suy nghĩ đó nữa”, người cha kể. Có người còn cho rằng, anh không nghe được có khi là điều hay, để khỏi phải nghe những lời đàm tiếu, dị nghị về ngoại hình mình.

Giờ đây, mỗi ngày của anh Ba Lép là cố gắng bán được thật nhiều vé số, mua món ăn mình thích và ăn thật thoải mái, chiều đem tiền về phụ giúp mẹ kế nuôi cha già. Mẹ kế của anh Ba Lép tuy có tuổi nhưng hiện cũng còn sức khỏe, hiện đang đi bán áo quần. Công việc của bà đem lại nguồn thu nhập chính cho gia đình. Được sống trong gia đình có cha có mẹ như vậy, Ba Lép không mong gì nữa.

Hàm Hương

Bình luận

Bạn có thể quan tâm