fbpx

Gặp lại người phụ nữ mù, nhưng có thể nhìn bằng “con mắt tâm linh” (Kỳ 1)

Đăng lúc: 3:37 05/10/2019 -

Căn cứ vào khoa học thì chính xác là bà Phạm Thị Bích Lại bị mù. Nhưng 20 năm nay, bà Lại vẫn có thể đọc viết bình thường, làm việc tự nhiên nhờ… “con mắt tâm linh”.

con mắt tâm linh 3
Bà Bích Lại được xác nhận là bị mù hoàn toàn, song, vẫn sinh hoạt bình thường

Kỳ 1: Mù mắt vì khóc thương con, người cựu chiến binh vẫn “nhìn thấy” trong sự ngỡ ngàng của bác sỹ

Câu chuyện cuộc đời của người phụ nữ sở hữu “con mắt tâm linh”

Người viết đã có cơ hội tiếp xúc với tương đối nhiều câu chuyện lạ lùng, nhiều nhân vật bí ẩn, nhiều hiện tượng không có lời giải trong chặng đường viết báo từ Bắc chí Nam. Những cái chết bí ẩn trên đồi Cây Thị ở Phú Thọ, ngôi nhà với 10 người con điên tại Hải Phòng, tâm linh tại ngã ba Đồng Lộc, hay bí ẩn về ngôi đền trong hun hút cánh đồng hoang tại quận 8 (Sài Gòn) vẫn luôn khiến cho người viết ấn tượng sâu sắc, đôi lúc còn giật mình lạnh cả sống lưng, mồ hôi ướt đầm.

Trong số ấy, trường hợp bà Phạm Thị Bích Lại (SN 1952, trú tại xã Sơn Vi, Lâm Thao, Phú Thọ) – người có thể nhìn được bằng “con mắt tâm linh” vô cùng đặc biệt, nói cho đúng là quá bí ẩn đến mức chúng tôi thường trăn trở và khi có cơ hội, đã quyết định trở lại mảnh đất cổ, cái nôi của nền văn hóa Sơn Vi, để gặp lại bà Lại.

Câu chuyện cuộc đời của bà Lại, người viết đã nhẩm trong đầu không biết bao nhiêu lần: Bà Lại vốn là một cựu chiến binh, đã từng tham gia những năm tháng ác liệt nhất trong 2 cuộc chiến tranh vệ quốc vĩ đại của dân tộc Việt Nam. Bà sinh năm 1952 nhưng năm 1968, vì muốn ra chiến trường, cống hiến cho đất nước nên bà đã khai tăng 2 tuổi để đăng ký đi thanh niên xung phong. Biết được ý định ấy của con gái, người bố không cho con đi, bắt ở lại nhà để lấy chồng nhưng người con gái xinh xắn, nước da trắng trẻo, khuôn mặt bầu bĩnh ấy vẫn kiên quyết lên đường

Vào chiến trường, cứ ở đâu mở đường cần người lên tuyến đầu là bà Lại xung phong đi… Đến khi kháng chiến thành công, bà Lại về nhà với một tai nạn nho nhỏ (mất 1 ngón tay). Dù có đủ giấy tờ về những thành tích trong chiến trường, được hưởng quyền lợi của người đã từng chiến đấu chống giặc ngoại xâm nhưng toàn bộ giấy tờ ấy đã bị người anh trai ở miền Nam xé hết (do người anh bị bệnh thần kinh).

Đến năm 1979, Phạm Bích Lại lại xung phong đi chống Tàu. Bà kể: “Hồi tôi viết đơn xin đi biên giới, cán bộ xã dứt khoát không cho tôi đi do tuổi tôi đã cao nhưng tôi vẫn bày tỏ mong muốn được ra chiến trường. Tôi nói với họ rằng tôi đã khai tăng tuổi và tôi đã có kinh nghiệm tham gia chiến trường từ Bắc vào Nam, thế là được đi”. Chiến đấu liên tục 3 năm ở chiến trường biên giới thì bà bị vướng vào một trận mìn. Bà bảo, đến bây giờ bà vẫn nhớ như in thời khắc cả người bà bị hất tung xuống vực như thế nào, cái cảm giác như đã chết đến nơi rồi thật đáng sợ…

con mắt tâm linh 1
Giấy xác nhận bà Bích Lại bị “mù lòa hai mắt”

Bà được đưa vào viện với tình trạng rất nặng. Bà được hưởng chế độ gấp đôi những đồng đội khác. Lãnh đạo đại đội cũng đã có quyết định, khi bà ra viện sẽ cho bà làm công việc nhẹ nhất. Nhưng khi làm công việc nhẹ, bà có cảm giác mình như một người vô dụng, không còn khả năng cống hiến cho đất nước nên bà xin về quê. Quay trở lại quê nhà cũng không có một dòng kê khai thành tích có xác nhận của đơn vị, cô thanh niên Bích Lại phải tự mày mò làm lụng để tiếp tục cuộc sống.

Cuộc sống thường ngày của người phụ nữ mù

Như đã nói, Sơn Vi (Lâm Thao, Phú Thọ) là vùng đất cổ, có lẽ tồn tại đã hàng nghìn năm. Cảnh vật dường như không có gì thay đổi so với vài năm trước, khi phóng viên lần đầu tìm đến gặp bà Lại. Trong ngôi nhà nhỏ và sạch sẽ, bà Lại dường như lúc nào cũng bận rộn, tất bật. Buổi sáng, bà đạp xe đi chợ, tự nấu ăn, tự dọn rửa. Bà giải trí bằng cách đọc báo, xem tivi. Lúc rảnh rỗi và buồn chán, bà gọi điện thoại để tâm sự với những người thân ở xa. Thậm chí, bà còn có thể dùng chiếc điện thoại đen trắng với màn hình nhỏ xíu để nhắn tin qua lại.

Đối với người bình thường, những công việc trên chẳng có gì lạ. Song, điều lạ lùng ở chỗ, bất cứ ai cũng sẽ có cảm giác sởn gai ốc, vừa kinh hãi, rùng rợn vừa tò mò và khó hiểu khi người đàn bà ngót 70 tuổi này thực hiện những công việc tưởng như đơn giản đó. Bởi vì, bà Lại đọc báo, dùng điện thoại bằng đôi mắt vô hồn, tối thăm thẳm. Trong hốc mắt của bà Lại chỉ có hai khối đen lờ nhờ, không phản chiếu ánh sáng.

Tìm kiếm trong ngăn tủ, bà Lại lấy ra một sấp giấy chứng nhận, sổ khám bệnh cả cũ và mới. Giấy chứng nhận người tàn tật của huyện Lâm Thao cấp năm 2008 xác nhận tình trạng của bà Lại là “mù lòa hai mắt, đi lại khó khăn, không tự phục vụ được”. Đồng thời, giấy khám sức khỏe của Bệnh viện Đa khoa Phú Thọ cũng ghi rõ, mắt phải của bà Lại có thị lực 1/10, mắt trái không có phản ứng. Tức là, bà Lại mù hoàn toàn, không có gì phải bàn cãi.

Thế nhưng, người đàn bà được xác định là “mù” vẫn có thể đọc vanh vách kết luận của phiếu khám sức khỏe: “Đây này, bác sỹ kết luận sức khỏe của tôi xếp loại V, nghĩa là rất yếu. Loại tệ nhất đấy. Nhưng, các anh thấy tôi có yếu không? Tôi tự làm được tất cả mọi thứ. Tôi vẫn nhìn thấy tất, dù trong mắt không có con ngươi. Vì, tôi nhìn bằng con mắt tâm linh”.

Lý do bà Lại bị mù, phải nhắc lại từ chuyện bà lấy chồng năm 1987. Thời đó, tuổi cao (khi ấy bà Lại đã ngoài 30 tuổi) nên được xếp vào danh sách “gái ế”, bố mẹ vừa đau yếu vừa lo cho cô con gái đã quá lứa lỡ thì nên lần lượt qua đời. Đến năm 1987 thì Lại về làm lẽ một người đồng đội sau khi được chính người vợ cả xuống hỏi cưới (với lý do muốn có con trai nối dõi tông đường).

con mắt tâm linh 2
Bà Bích Lại có thể làm các công việc như một người sáng mắt nhờ “con mắt tâm linh”

Sinh được đứa con gái đầu lòng một năm sau đó nhưng do sức yếu, lại phải gắng gượng hết sức cho lần vượt cạn đầu tiên nên sức khỏe của bà Lại bị ảnh hưởng trầm trọng. Các bác sĩ phải tiêm truyền liên tục trong 2 tuần nên người mẹ mất sữa, buộc phải nuôi con bằng sữa bò, bằng nước cơm…

Bà Lại nhớ lại: “Cực khổ trăm bề! Người tôi ốm yếu, cứ trở trời là xương cốt trong người đau quặn lại, nhiều khi không thể đi được, phải bò ra cửa nhà gọi người đến giúp… Rồi không có tiền mua đồ ăn cho con nên phải bán hết cả vườn xoan và mảnh đất nho nhỏ để nuôi con…

Nhưng ông trời quá nghiệt ngã với tôi. Vất vả cực khổ lắm mới có đứa con thế mà chỉ chưa đầy 1 năm sau, ông đã mang nó về trời”. Khóc con rõng rã mấy tháng trời, sau đó thêm 3 lần mang thai là 3 lần sảy thai, bà Lại càng nghĩ càng đau buồn, nước mắt cứ tự nhiên chảy ra, nhiều lúc cứ như rửa mặt bằng nước mắt nên đôi mắt mờ dần…

Lại những tháng ngày đau ốm, quặt quẹo, không có gì để ăn. Một người anh trai ở cách nhà bà khá xa đã thương tình, tạo điều kiện cho em gái có đồ ăn bằng cách để em đi chăn trâu thuê cho nhà mình. Nhưng vì mắt mờ, không trông được bò, cứ để bò ăn lúa của người ta, lại không có tiền đền nên anh trai cũng đành bỏ mặc người em gái tự kiếm sống. Từ thời điểm ấy, bà Lại không biết làm việc gì để nuôi thân… Có những hôm nhà không còn một đồng nào, gạo cũng không có một hạt, bà Lại đi vay tiền hàng xóm cũng không được, lên chính quyền xã hỏi thì xã bảo không có người thân, vay nhỡ bị làm sao thì ai trả…

Bà Lại kể trong nước mắt: “Các anh có tin được không, nhiều khi đói quá, tôi về nhà uống nước cầm hơi, có những đợt phải uống nước 8 ngày liên tục. Có những lúc thèm cơm quá, thèm có cái gì để nhai nên mò ra đường, nhặt đại cái gì đấy xem có ăn được không. Hôm thì nhặt phải bã mía, lúc thì là hoa quả thối, biết thế nhưng vẫn phải ăn cho khỏi thèm. Nhiều đêm tôi nằm một mình, nghĩ đến cuộc sống khổ cực của mình mà chỉ muốn chết. Nhiều lúc đầu óc tôi quay cuồng, ngã lăn từ nhà ra đến cửa, rơi xuống đất mà vẫn không chết được”.

Cuộc đời lạ lùng của bà Lại- người phụ nữ mù nhìn được bằng “con mắt tâm linh” vẫn chưa hết ly kỳ. Vì quá khổ sở, bà đã uống thuốc diệt chuột để tự tử, song không hiểu vì lý do gì, bà muốn chết cũng không xong…

Vũ Cường

Bình luận