Kẻ thủ ác chưa một lần lộ diện trên cung đường ‘xa lộ nước mắt’ ở Canada

Tuổi trẻ đời sống đăng lúc: 6:47 07/08/2020 |

Năm 2004 cảnh sát Hoàng gia Canada lập một nhóm đặc biệt để điều tra về những cái chết bí ẩn trên ‘xa lộ nước mắt’. Chính quyền chi 11 triệu đôla Canada cho việc này.

xa lộ nước mắt 2
Gia đình của thiếu nữ Madison Scott treo thưởng 100.000 USD cho ai cung cấp thông tin có giá trị liên quan đến tung tích con gái họ

30 năm qua, việc 43 thiếu nữ mất tích trên một xa lộ của Canada vẫn là điều chưa được giải thích, con đường “tử thần” ấy thậm chí đã được đặt bằng một cái tên đầy tính cảnh báo là ‘xa lộ nước mắt’. Đường cao tốc số 16 của Canada dài 800 km chạy giữa Prince George và Prince Rupert  được gọi tên như thế vì hàng chục phụ nữ đã mất tích trên con đường này.

Nhiều người trong số họ, mà đa phần là những người bị giết trong hơn ba thập niên qua. Và dường như bất chấp cả giãn cách xã hội từ ảnh hưởng của Covid 19 thì những nạn nhân mới biến mất trên con đường nối liền 2 thành phố Price George và Prince Rupert vẫn chưa dừng lại.

Ngày12/6 gia đình của thiếu nữ Madison Scott treo thưởng 100.000 USD cho ai cung cấp thông tin có giá trị liên quan đến tung tích con gái họ. Đây là nỗ lực mới nhất trong cuộc tìm kiếm tuyệt vọng kể từ khi cô gái nhà Scott mất tích trên Xa lộ 16 vốn vẫn được biết tới bởi cái tên ‘xa lộ nước mắt’.

Scott tròn 20 tuổi vừa trở thành nạn nhân mới nhất trên cung đường định mệnh này sau khi tham dự một bữa tiệc dã ngoại. Cảnh sát tìm thấy lều trại và xe của nạn nhân nhưng cô gái trẻ vẫn bặt vô âm tín như chưa từng tồn tại. Cảnh sát gần như bất lực thậm chí tuyệt vọng trong việc tìm ra tung tích của kẻ sát nhân trên cung đường xa lộ 16. Dù về mặt lý thuyết, tất cả đều tin rằng có ít nhất một kẻ giết người hàng loạt chuyên săn lùng các thiếu nữ trên con đường này.

Nhưng mặc cho số lượng các nạn nhân tăng lên thì dấu tích dù nhỏ nhất để truy tìm ra tên giết người vẫn chưa một lần tìm thấy. Cả thị trấn vẫn cứ sống trong sự hoang mang sợ hãi vì không biết ai sẽ là nạn nhân tiếp theo. Nhà chức trách ghi nhận có 18 thiếu nữ bị mất tích nhưng những tộc trưởng địa phương lại cung cấp con số lên tới 43 người và tất cả đều trong độ tuổi son sắc từ 12 đến 27. Lần “phát giác” hiếm hoi duy nhất cho đến lúc này là họ phát hiện một người đàn ông đứng tuổi định bắt cóc một cô gái 20 tuổi gần xa lộ trên đã bị cảnh sát truy nã. Tuy nhiên, cảnh sát vẫn chưa thể tìm thấy ông ta. Phong cảnh núi non ở đây như tranh vẽ, thu hút du khách với những đỉnh non cao tuyết phủ.

Thế nhưng, thổ dân ở đây nói dọc con đường này lắm ma vì theo số liệu chính thức của chính quyền trong hơn 30 năm qua, có 43 phụ nữ biến mất bí ẩn dọc con đường, trong đó có 17 người thuộc những bộ tộc bản địa, những cư dân địa phương trước khi người châu Âu tới đây sinh sống. Một số hiện vẫn chưa tìm thấy xác.

Những nhận định mơ hồ khác từ phía cảnh sát cho hay, cung đường này rất vắng người qua lại trong khi những người phụ nữ sống quanh đây thì vẫn phải có nhu cầu xin đi nhờ xe. Nên hung thủ chắc chắn là người hiểu rõ và nhắm vào những phụ nữ địa phương. Cho dù sau hàng loạt các vụ bắt cóc, mất tích, phụ nữ cảnh giác hơn, không đi nhờ xe nữa nhưng cũng không loại trừ khả năng họ bị cưỡng ép lên xe và “biến mất”.

Ông Chris Freimond, một đại diện của Ủy ban Điều tra các vụ phụ nữ mất tích, cho rằng những thị trấn tại khu vực trên nằm khá xa nhau và là con đường vận chuyển gỗ nên phát sinh rất nhiều vấn đề. Một số tài xế biến chất có thể làm hại các thiếu nữ rồi tìm khe núi để vứt xác nạn nhân. Rất khó để tìm thấy xác của họ ở những nơi vừa hẻo lánh lại hiểm trở như vậy. Các gia đình đều phải tự thân vận động tìm người thân khi cảnh sát khu vực khá hờ hững và “lười” trong việc tìm các nạn nhân mất tích. Năm 2002, gia đình nạn nhân Nicole Hoar đã phải dọa kiện sự tắc trách và bê trễ của những cảnh sát nơi đây thì những người trong ngành mới chịu làm việc đôi chút. Nhưng tất cả kết quả trả lại vẫn là con số 0 tròn trĩnh.

Nạn nhân đầu tiên trong danh sách là Gloria Moody, một phụ nữ 26 tuổi. Người ta nhìn thấy chị lần cuối khi chị rời khỏi một quán bar ở Williams Lake. Xác của Gloria Moody sau đó được tìm thấy trong một trang trại nuôi gia súc cách đó 10 km. Nạn nhân kế tiếp là Micheline Pare, 18 tuổi. Những người cuối cùng nhìn thấy cô gái là hai phụ nữ đã cho cô đi nhờ xe và cho cô xuống ở quãng giữa Pháo đài Thánh John và  Hudson’s Hope. Trong những năm sau đó, có nhiều người mất tích mà hầu hết đều theo một kịch bản là những nhân chứng cuối cùng gặp họ cho biết họ đang đi nhờ xe.

Một trong những nạn nhân gián tiếp của những vụ án bí ẩn ấy là Vicky. Đã gần 40 tuổi nhưng Vicky Hill không nhớ mặt mẹ mình, người đã chết bí ẩn trên xa lộ số 16 hồi tháng 3/1978, lúc cô mới 6 tháng tuổi. Tên mẹ cô không có trong danh sách chính thức các nạn nhân của con quỷ xa lộ chính vì thế Vicky Hill sưu tập lưu giữ tất cả ảnh, các bài báo liên quan đến vụ việc.

Trước năm 2002, toàn bộ nạn nhân là thổ dân Inuits nhưng dường như kẻ sát nhân đã “đổi khẩu vị” hoặc xuất hiện một hung thủ mới khi Nicole Hoar, một phụ nữ da trắng mất tích năm 2002 cũng trên đoạn ‘xa lộ nước mắt’. Lần cuối người ta thấy cô ở gần một trạm bơm xăng ở Prince George và sau đó không để lại dấu vế nào nữa. Sự kiện này đã làm dịu bớt phản ứng của cộng đồng thổ dân Inuits cho rằng cảnh sát vì lý do kỳ thị dân tộc đã bỏ lơ điều tra các vụ mất tích.

xa lộ nước mắt 1
Hàng chục nạn nhân mất tích bí ẩn

Năm 2004 cảnh sát Hoàng gia Canada lập một nhóm đặc biệt để  điều tra về những cái chết bí ẩn trên ‘xa lộ nước mắt’. Chính quyền chi 11 triệu đôla Canada cho việc này. Khoảng 50 chuyên gia thu thập dữ liệu từ các tàng thư để so sánh với hy vọng tìm ra kẻ sát nhân qua những đặc điểm của hắn.

Thế nhưng những nỗ lực của cảnh sát chỉ đem lại kết quả tuyệt vọng. Tung tích của kẻ thủ ác vẫn mù mờ. Năm 2009, cảnh sát đổ dồn về khám xét một trang trại ở gần Prince George để tìm kiếm thi hài của Nicole Hoar và tưởng như sắp “chạm” được vào hung thủ. Chủ nhân của trang trại là Leland Vincent Switzer, người đang thụ án vì tội giết anh trai mình.

Tuy nhiên, người ta cũng không tìm thấy dấu vết gì. Tháng 4/2012 cảnh sát công bố bản vẽ chân dung một nghi phạm đã đứng tuổi bị cho là bắt cóc một cô gái 20 tuổi trên đoạn xa lộ oan nghiệt nọ, tuy nhiên cho đến nay vẫn chưa tìm ra hắn.

Cảnh sát khuyến cáo phụ nữ không đi nhờ xe đoạn đường này nhưng dân cư ở đây thưa thớt, đường vắng vẻ, các điểm có người ở cách xa nhau đến độ đôi lúc sóng của các đài phát thanh địa phương cũng mất hút. Đoạn ‘xa lộ nước mắt’ vẫn còn đó như một mối lo ngại cho người dân và thách thức với cảnh sát Canada.

Bình luận

Bạn có thể quan tâm