Kỳ bí 18 lần thị hiện của Đức mẹ Maria (kỳ 3)

Tuổi trẻ đời sống đăng lúc: 10:52 03/05/2020 |

Từ khi nghe tin Bernadette gặp thiếu phụ đẹp trong hang đá Massabielle, bà tin, đó chính là con gái yêu quý Elise của bà mới qua đời.

hang Massabielle
Những đoàn hành hương công giáo trên vùng đất linh thiêng Lourdes

Chuyện về cô bé Bernadette nhìn thấy người đàn bà lạ trong cửa hang Massabielle lan truyền nhanh như gió. Khắp thị trấn, ai ai cũng bàn tán. Người ngạc nhiên, kẻ nhạo báng. Song hầu hết đều cho cô bé bị tâm thần, bị điên.

Riêng bà Millet, một trong những phụ nữ giàu có nhất thị trấn Louder thì không. Bà mới mất đứa con gái Elise mà bà rất yêu quý. Con bé mới hơn 5 tuổi, đẹp như một thiên thần. Nó thường mặc bộ váy trắng bằng vải sa-tanh đắt tiền và thắt lưng màu xanh dương mà cô thợ may nổi tiếng Peyret đã tự tay cắt. Tất cả những kỷ vật của Elise bà đều giữ lại. Bà thường nằm mơ thấy con bé.

Và không hiểu sao, từ khi nghe tin Bernadette gặp thiếu phụ đẹp trong hang đá Massabielle, bà tin, đó chính là con gái yêu quý Elise của bà mới qua đời. Bà khát khao được gặp nó. Bà bèn tâm sự nỗi niềm với Peyret. Cô thợ may vốn là con chiên sùng đạo, tin vào thế giới tâm linh nên rất đồng cảm với bà Millet.

Cô bảo: “Các linh hồn bị đày địa ngục thường đi chân trần để đền tội, thường xuất hiện ở những nơi vắng vẻ, cô quạnh để xin lời cầu nguyện. Có thể linh hồn bé Elise đang bị giam cầm khốn đốn nơi địa ngục nên hiện về xin chúng ta cầu nguyện để rút ngắn thời gian đền tội. Cũng có thể bé muốn gửi đến bà một lời thỉnh cầu hay một thông điệp gì đó”.

Nghe Peyret nói vậy, ruột gan bà Millet càng nóng như lửa đốt. Khát khao gặp linh hồn đứa con yêu quý càng thôi thúc bà mãnh liệt. Chiều nọ, bà và cô thợ may Peyret quyết định đến nhà Bernadette. Bà biếu mẹ Bernadette một giỏ bánh ngon và một ít tiền. Bà Louise, mẹ của Bernadette rất cảm động. Bà không giấu được vẻ bối rối xen lẫn ngạc nhiên khi có một người phụ nữ giàu sang, quyền quý bỗng ghé đến căn nhà ổ chuột thăm mình. Như đọc được ý nghĩ đó, bà Peyret bảo: “Chúng tôi đến đây để nhờ chị một việc nhỏ. Người con gái đẹp mà cháu Bernadette, con gái chị nhìn thấy ở cửa hang đá Massabielle đích thị là con gái Elise của tôi mới qua đời.

Xin chị cho phép Bernadette ra hang để tôi có cơ hội gặp gỡ cháu Elise, lắng nghe ý muốn của cháu kẻo linh hồn cháu còn phải trầm luân nơi ngục hình, chưa được lên thiên đàng hưởng tôn nhan Thiên Chúa”. Giọng nói của bà Peyret thật tha thiết khiến bà Louise vô cùng bối rối.

Bà ấp úng: “Thưa quý bà! Tôi rất hiểu nỗi niềm của bà nhưng thực tình, mỗi lần cháu Bernadette nhà tôi ra hang Massabielle về là cháu lại ốm nặng. Đã thế, thiên hạ lại đàm tiếu, cười chê cháu là điên, là dở người nên mong bà lượng thứ cho”. Bà Millet bật khóc.

hang Massabielle
Bức tranh vẽ cảnh Bernadette diện kiến Đức Mẹ Maria tại cửa hang Massabielle

Một lúc sau, bà nói trong tiếng nấc: “Chị cũng làm mẹ. Nếu con chị đang bị đọa đày địa ngục, nó muốn về để báo chị những mong chị cứu, lẽ nào chị đang tâm ngăn cản”. Câu nói ấy khiến bà Louise vò đầu bứt tai. Bà mếu máo: “Khốn nạn thân tôi”.

Nhìn thấy Bernadette đang đứng nép mình bên cánh cửa, khuôn mặt xúc động, cô thợ may Peyret tiến lại gần bảo: “Em cố gắng giúp bà đây nhé”. Từ hôm lần thứ hai diện kiến người thiếu phụ đẹp ở cửa hang đá Massabielle, nỗi nhớ trong lòng Bernadette càng da diết.

Ban ngày, cô bé vẫn giúp đỡ mẹ chuyện bếp núc, chăm các em, cùng Marie đến trường học giáo lý nhưng đêm đêm, em thường khóc thầm. Ngoài trời rét thế, người thiếu phụ ấy ăn mặc phong phanh, lại đi chân trần như thế, chịu làm sao được?

Đêm lại đêm, nỗi nhớ, niềm thương càng đầy. Bernadette càng mong được gặp lại người đàn bà đẹp. Nghĩ vậy, cô bé bước gần đến mẹ, níu tay bà bảo: “Mẹ đồng ý cho con đi giúp bà đây nhé. Con đi một lúc thôi, không sao đâu”. Ngẫm ngợi một lúc, bà Louise thở dài một tiếng rồi gật đầu.

Sáng sớm hôm sau, mặc dù sương mù con giăng trắng, gió từng cơn quất vào mặt rét buốt, đúng hẹn, Bernadette và bà Millet cùng cô thợ may Peyret đã có mặt ở cửa hang Massabielle.

Vừa ngước mắt lên cửa hang đá xám ngắt, cô bé Bernadette giật mình. Thiếu phụ đẹp đã đứng đó tự bao giờ. Vẫn chiếc áo dài trắng muốt như tuyết. Vẫn đôi chân trần với những ngón thon dài, trên hai mu bàn chân là hai bông hồng màu vàng. Bernadette vội quỳ sụp xuống nền đá, chắp tay sám hối: “Con xin bà tha tội cho con. Đã lâu rồi con không ra đây thăm bà. Vì con đã trót hứa với mẹ con là không được ra hang đá nữa”.

Thiếu phụ đẹp mỉm cười, nụ cười đầy độ lượng: “Không sao con. Ta có thể chờ đợi con bao lâu cũng được”. Bernadette giật mình. Đâu là lần đầu tiên, từ ngày diện kiến thiếu phụ đẹp, cô bé mới nghe được tiếng nói của người. Cô bé vội thưa: “Thưa bà! Hôm nay đến đây cùng con còn có cả bà Millet và cô thợ may Peyret nữa. Bà Millet có một người con gái tên là Elise mới chết. Bà rất thương nhớ cô bé. Bà Millet tin rằng, chính bà là linh hồn cô bé Elise hiện lên từ địa ngục. Nhưng con biết không phải vậy”. Thiếu phụ đẹp gật đầu: “Đúng vậy con”.

Thấy Bernadette chăm chú nhìn lên hang đá, miệng lẩm nhẩm, bà Millet sốt sắng hỏi: “Đã hiện ra chưa?”. Bernadette khẽ khàng đáp: “Dạ rồi! Cô ấy đang đứng ở cửa hang đó”. Khuôn mặt bà chợt Millet bừng sáng. Bà nói trong hơi thở gấp, giọng nghèn nghẹn: “Ôi Elise yêu quý! Con có khỏe không? Ở dưới đó thế nào? Mẹ chẳng nhìn thấy con gì cả”.

Nói đoạn, bà châm cây nến, tay giơ lên ngang đầu, đưa gần cửa hang, mắn dướn nhìn như cố tìm Elise. “Elise ơi! Con đang đứng ở đâu. Nói với mẹ một tiếng đi con”. Cô thợ may Peyret đứng im lặng bên cạnh Bernadette từ đầu tới giờ bèn dúi vào tay cô bé một chiếc bút mực và tờ giấy rồi bảo: “Hãy tiến gần thiếu phụ đẹp. Hãy nói với bà ấy xin viết vào đây những ước nguyện”.

Bernadette nghe lời, đón nhận bút mực và tờ giấy trắng từ tay Peyret rồi lết gối đến gần phiến đá to nằm ở cửa hang. Cô bé cung kính cúi đầu, hai tay dâng lên. Bà Millet và Peyret sởn da gà. Lát sau, Bernadette quay lại đưa tờ giấy cho Peyret. Cô thợ may sốt sắng mở tờ giây ra coi. Cô kêu lên: “Chẳng có dòng chữ nào cả. Tờ giấy trắng tinh”.

 Bà Millet nhìn thẳng vào mặt Bernadette, lúc này rất tươi sáng và rạng rỡ, hỏi: “Thiếu phụ đẹp có nói gì với con không?”. “Không! Bà ấy chỉ khẽ lắc đầu và mỉm cười” – Bernadette đáp. Bà Millet giục: “Con hãy hỏi tên bà ấy!”. Bernadette ái ngại nhìn thiếu phụ đẹp. Mặc cho cái rét căm căm, bà vẫn bình thản đứng trong vầng ánh sáng chói lòa.

Bernadette mạnh dạn lết đầu gối tiến gần hơn về phía bà: “Thưa bà! Xin bà lượng thứ. Hai người phụ nữ kia muốn biết tên của bà”. Thiếu phụ đẹp lại nở một nụ cười rồi cất tiếng nói ngọt ngào, êm dịu: “Trong vòng nửa tháng, ta muốn con đến đây mỗi ngày. Ta không hứa cho con hạnh phúc ở thế gian này. Nhưng con sẽ có hạnh phúc ở đời sau”. Nói đoạn, bà biến mất. Vầng sáng hào quang cũng tan biến theo.

Khi Bernadette và bà Millet, cô Peyret xuống đến chân núi đã rất đông người nhà đứng chờ. Ai cũng sốt sắng hỏi Bernadette. Cô bé chậm rãi kể hết mọi chuyện. Thấy con gái mình vẫn hồng hào khỏe mạnh, bà Louise thở phào nhẹ nhõm, vội ôm chầm cô bé vào lòng.

Bà Millet thấy vậy, giơ tay ôm lấy hai má Bernadette. Nhìn cô bé một cách trìu mến, bà bảo: “Bernadette yêu quý! Con được bề trên cho nhìn thấy khách lạ từ trời. Ta chỉ là người phụ nữ ốm yếu và đau khổ vì con ta mất. Nhưng ta sẽ ra hang đá Massabielle với con hàng ngày. Peyret! Ta hy vọng con cũng sẽ đi cùng ta”.

Đưa mắt nhìn bà Louise, bà Millet nói, giọng tha thiết: “Chị Louise thân mến! Tôi xin dâng lời cảm tạ Thiên Chúa đã thương mà ban cho chúng ta Bernadette. Mong chị hiểu và chấp nhận lời đề nghị của thiếu phụ đẹp”. Lời nói chân thành của bà Louise khiến mẹ Bernadette phải đắn đo suy nghĩ. Bà bối rối bảo: “Thưa bà lớn! Tôi thực sự bị choáng bởi lời đề nghị của bà. Để tôi về xin ý kiến của bố cháu đã. Lạy Đức Mẹ Đồng Trinh! Sự việc rồi sẽ kết thúc ra sao đây? Hiện giờ con thấy rối quá. Con không biết phải làm gì?”.

Câu chuyện về cô bé nghèo đói, ít học Bernadette diện kiến người đàn bà đẹp tại cửa hang đá Massabielle một lần nữa lại lan truyền khắp thị trấn nhỏ Louder. Người tin thì ít mà những kẻ dễu cợt, chê bôi, phỉ báng thì nhiều. Điều đó khiến ngay cả các vị chức sắc, cảnh sát trưởng, cha đạo, những người trí thức trong thị trấn cũng phải quan tâm bàn luận.

Thậm chí tờ báo còn in ngay trên trang nhất bài viết: “Đức Mẹ Đồng Trinh Maria hiện ra với một em bé nghèo ở hang đá Massabielle” khiến những cuộc bàn tán, tranh luận hết sức sôi nổi. Hầu hết đều cho đó là chuyện tầm phào, hoang đường và cho rằng cô bé Bernadette bị điên. Nhưng bác sĩ Dozous, người đã từng chữa bệnh hen suyễn cho Bernadette thì không tin như vậy.

Ông bảo: “Hiện nay, bệnh viện đầy dẫy nhưng con bệnh hoang tưởng. Họ đều nói mình nhìn thấy cái này, cái kia. Nhưng với cô gái bé nhỏ thó, ốm yếu bị hen suyễn này thì tôi tin không phải bị loạn trí. Cô bé rất thật thà và cũng khôn ngoan lắm”.

Càng bàn tán, tranh cãi về Bernadette, trí tò mò của người dân thị trấn Louder càng bị kích động. Vì thế, sáng tờ mờ hôm sau, khi mở cửa để lên hang diện kiến thiếu phụ đẹp, Bernadette đã thấy hàng trăm người tụ tập trước cửa nhà mình. Trên tay ai cũng cầm một ngọn nến. Điều đó khiến cô bé cảm thấy run. Cô sợ thiếu phụ đẹp sẽ phật lòng.

Bỏ lại mẹ Louise, em gái Marie, dì ruột Bernarde Casterot, bà Millet, cô thợ may Peyret và đám đông dân chúng tò mò phía sau, Bernadette ù té chạy. Cô bé chạy nhanh như một con sóc. Khi đám đông chạy đến cửa hang đá đã thấy Bernadette đang ngồi quỳ gối. Cô bé đang chăm chú, say sưa ngắm nhìn thiếu phụ đẹp. Vẫn vẻ nhân hậu như mọi khi nhưng hôm nay trông nét mặt bà vui lắm. Ngay cả những ngón chân thon dài của bà cũng không trắng bạch như tuyết mà hồng hào.

Bà bước lại gần Bernadette, nhìn sâu vào đôi mắt cô bé với cái nhìn đầy yêu thương, trìu mến. Bà Louise đứng ngay cạnh, mắt không rời con gái một giây. Bà lo sợ những hiểm họa bất ngờ sẽ xảy ra với con mình. Nhưng không. Ánh mắt của Bernadette, khuôn mặt của Bernadette đang ngập tràn hạnh phúc và thánh thiện, đẹp đẽ như một thiên thần. Bỗng dưng bà Bernadette thốt lên: “Lạy chúa nhân lành! Không phải Bernadette của mẹ nữa rồi. Không phải”.

(Còn nữa)

Hoàng Anh Sướng

Bình luận

Bạn có thể quan tâm