Kỳ bí 18 lần thị hiện của Đức mẹ Maria (kỳ 5)

Tuổi trẻ đời sống đăng lúc: 6:19 17/05/2020 |

Anh tin Bernadette là cô bé thật thà, chất phác nên anh tin vào sự hiển linh của Đức Mẹ Maria qua đôi mắt của Bernadette.

sự hiển linh của đức mẹ
Nhiều người mang can đến lấy nước suối thiêng về uống

Dần dần nhiều người dân đã tin vào sự hiển linh của Đức mẹ Maria. Tuy nhiên, riêng linh mục Peyramale thì vẫn có thái độ thách thức. Không biết từ đâu, chuyện linh mục Peyramale thách thức bà lạ bỗng lan truyền rầm rĩ khắp thị trấn.

Sự thất vọng từ bụi hoa hồng dại

Khắp hang cùng ngõ hẻm đâu đâu cũng bàn tán xôn xao. Người thì cho rằng đây là lời giễu cợt chua cay của linh mục Peyramale. Vì bây giờ đang là mùa đông, hoa hồng sao nở được. Kẻ thì lo lắng cho số phận của cha vì dám phạm thượng tới Đức Mẹ Maria và không tin về sự hiển linh của Đức Mẹ. Và rồi, ai cũng nóng lòng mong cho mau qua đêm để sáng mai xem kết quả.

Cuộc thách đố đến tai cả các vị chức sắc thị trấn Louder. Lo sợ về những phép lạ hay biến cố ghê ghớm nào đó sẽ xảy ra giữa thanh thiên bạch nhật sẽ gây náo động trong khu vực nên 6h sáng hôm ấy, viên cảnh sát trưởng vội huy động toàn bộ lực lượng được trang bị võ trang đầy đủ bao vây cửa hang Massabielle. Ông muốn tạo sự thị uy, sợ hãi lên cô bé nghèo đói 14 tuổi Bernadette và lên chính cả thiếu phụ đẹp, nếu có. Song vừa đến hang đá, viên cảnh sát trưởng đã hoàn toàn bị bất ngờ. Hàng ngàn người từ khắp nơi đang đổ về cửa hang. Họ chen lấn, xô đẩy.

 Ông cảnh sát trưởng vội ra lệnh cho quân lính đọc cọc gỗ, lấy dây thừng quấn quanh, khóa chặt lối đi vào cửa hang. Chỉ mình cô bé Bernadette, bác sĩ Dozous và một vài nhân vật quan trọng khác được bước vào. Đám đông gào thét, chửi bới. Khuôn mặt bừng bừng sát khí. Cảm giác như một cuộc bạo động khủng khiếp sắp nổ ra. Bỗng đâu một tiếng cầu kinh chợt cất lên. Tiếng gào thét chợt im bặt. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía vừa cất lên thanh âm thiêng liêng ấy.

Gần chốt trạm của viên cảnh sát trưởng, chàng thợ mộc vạm vỡ Nicolau – người đã từng bế cô bé Bernadette ngất xỉu từ cửa hang Massbielle về xưởng gỗ của mình cách đây ít hôm, hai đầu gối quỳ xuống đất, mắt hướng lên cửa hang, miệng đọc vang bài kinh Kính Đức Mẹ.

Không ai bảo ai, đám đông cùng lúc quỳ gối, đồng thanh hát theo Nicolau tạo nên một thanh âm hùng tráng, vang động cả núi rừng. Viên cảnh sát trưởng cùng đám lính đứng như trời trồng. Cảnh tượng đang diễn ra trước mắt họ giống y chang một cuộc biểu diễn nghệ thuật tập thể hoàng tráng và linh thiêng. Năng lượng hùng tráng ấy như tiếp thêm sức cho cô bé Bernadette.

Vừa bước đến gần cửa hang, Bernadette đã khẽ reo vui khi thấy thiếu phụ đẹp đứng chờ cô tự bao giờ. Bà mỉm cười rồi khoan thai giơ tay làm dấu thánh giá. Bernadette làm theo bà. Bà vẫy cô bé bước lại gần hơn. Bernadette như bị thôi miên, mắt vẫn nhìn chăm chú thiếu phụ đẹp, chân bước thoăn thoắt qua các tảng đá lớn cho đến khi khuôn mặt cô chạm sát bụi hoa hồng dại mọc lùm xùm ở ngay cửa hang. Chưa bao giờ cô bé đến gần bà đẹp đến thế. Cảm giác bà có thể nghe thấy hơi thở hổn hển, tiếng tim đập thình thịch của cô. Đầu cô chỉ cách chân bà chừng vài gang tay.

 Một niềm xúc động và thành kính vô hạn trào dâng. Bernadette  gục đầu vào bụi hoa hồng gai. Cô mỉm cười, khuôn mặt ngập tràn hạnh phúc. Bỗng từ đôi gò má, một dòng máu đỏ chảy ra. Tiếng vài người đứng gần đó xuýt xoa. Tiếng bà Louise bật khóc. Bernadette sực tỉnh. Cô chợt nhớ đến lời thách đố của linh mục Peyramale. Cô vội nói trong hơi thở gấp gáp: “Thưa bà! Cha chánh xứ Louder yêu cầu bà cung cấp tài chính cho ngài để xây thánh đường. Ngài muốn bà để cho ngài được yên thân. Và ngài đề nghị bà phải làm cho bụi hồng gai dưới chân bà nở hoa”.

Thiếu phụ đẹp lắng nghe một cách chăm chú. Nghe xong, bà thoáng nở một nụ cười độ lượng. Bà đưa mắt nhìn xuống bụi hoa hồng dại. Bernadette hồi hộp. Cô nín thở chờ đợi. Đám đông cũng im bặt. Hàng ngàn con mắt cùng hướng về bụi hoa hồng dại mọc ở cửa hang. Họ nóng lòng chờ đợi phép lạ của thiếu phụ đẹp khiến hoa hồng nở giữa tháng Hai trong tiết trời lạnh buốt.

sự hiển linh của đức mẹ 2
Nhiều người bị chứng bại liệt đã về đây để chữa bệnh

Chờ chừng vài phút mà vẫn không thấy bất kỳ một bông hoa hồng nào nở, Bernadette sốt ruột ngước mặt lên nhìn thiếu phụ đẹp. Bà mỉm cười nhìn cô bé rồi ra lệnh. Bernadette nghe rất rõ ràng, rành mạch: “Con hãy tìm mạch nước suối rồi uống và tắm ở đó”. Bernadette vội nhảy khỏi miệng hang, chạy về dòng sông Gave đang cuồn cuộn chảy. Không biết suối ở đâu nên Bernadette nghĩ, chắc đó là dòng sông Gave. Nhưng thiếu phụ đẹp đã gọi cô quay trở lại cửa hang, lấy ngón tay chỉ xuống nền đất đá. Bernadette vâng lời, quay lại. Nhưng cô vẫn không trông thấy nước.

Thiếu phụ đẹp hiền từ bảo: “Con hãy ăn cỏ đi”. Bernadette đưa mắt nhìn khắp lượt. Cô phát hiện ra một bụi cỏ nhỏ mọc ỏn sót ở phía bên phải cửa hang. Cô bé liền lao đến, nhổ nắm cỏ nhét vào miệng nhai ngấu nghiến. Vị cỏ chát đắng khiến cô nhăn mặt. Kệ! Cô nhắm mắt nuốt. Vẫn chưa thấy nước. Linh tính mách bảo Bernadette là mạch nước suối sẽ ở đây. Cô bèn xắn tay áo, dùng hai bàn tay trần cào bới đất ở đúng vị trí của bụi cỏ mọc. Đào được một hố sâu, rộng bằng chiếc bát con, Bernadette thấy nước bắt đầu rỉ ra, tạo thành bùn. Nghỉ vài phút lấy sức, cô bé tiếp tục đào bới.

Sâu nữa, sâu nữa, nước thấm ra nhiều, tạo thành một vũng nhỏ. “Hãy uống nước suối và tắm”. Lời truyền của thiếu phụ đẹp vang lên. Bernadette lấy hết can đảm, vục hai bàn tay xuống vũng nước đục ngầu bùn đất rồi xoa lên khắp mặt. Khi nước trong lòng bàn tay vừa hết, cô bé tiếp tục vục xuống hố nước lần nữa rồi đưa lên miệng uống. Mặt Bernadette nhăn nhó. Cô muốn ói. Cô ôm bụng nôn. Bà Louise và dì của Bernadette vội chạy đến, khiêng cô bé ra dòng sông Gave để rửa mặt mũi, chân tay. Rửa xong, quay lại, Bernadette đã không nhìn thấy thiếu phụ đẹp nữa. Bà đã biến đi từ lúc nào.

Đám đông ồ lên. Sự trật tự, im ắng biến mất. Tiếng bàn tán, xì xào ầm ĩ. Nhiều người bày tỏ sự thất vọng. Họ đến đây từ tờ mờ sáng, chen lấn, xô đẩy rồi quỳ gối cầu nguyện, nín thở để chờ phép lạ hoa hồng. “Nhưng phép lạ đâu không thấy, chỉ thấy một con bé nghèo đói, rách rưới dúi đầu vào bụi gai hoa hồng, rồi hôn lên đó đến tóe máu mặt. Chưa đủ. Con bé còn bò đến góc hang, dứt cỏ nhai như bò. Rồi cào bới đất. Rồi bốc bùn đất bôi lên mặt, lên mày. Chưa đã. Nó còn uống nước bùn đất ấy đến ói mửa. Phép lạ gì? Đó chỉ là hành động điên rồ của kẻ mất trí”. Có đám thì bật cười chua chát, mai mỉa. Họ cười vào niềm tin ngây thơ, mù quáng của mình. Họ đã từng tin vào sự hiển linh của Đức Mẹ Maria tại hang đá. Họ đã từng hy vọng vào phép lạ hoa hồng.

“Nhưng phép lạ đã không xảy ra. Thực tế bụi hoa hồng dại chẳng nở, dẫu chỉ một nụ hoa gọi là, hang đá Massabielle vẫn đen ngòm trong cái rét buốt giá cuối đông. Bà lạ chẳng qua chỉ là sản phẩm tưởng tượng của một con bé nghèo đói, rách rưới, mù chữ và bệnh hoạn. Tệ thật! Chúng ta là những người có học thức mà vẫn còn ngây ngô, bị tâm lý đám đông xỏ mũi dẫn dắt. Bây giờ mọi thứ đã rõ ràng. Cha xứ Peyramale và ngài cảnh sát trưởng mới là người tỉnh táo. Còn chúng ta là những kẻ mê muội. Chúng ta cần phải đi theo sự chỉ dẫn của họ”.

Nghe thấy vậy, nhìn thấy vậy, viên cảnh sát trưởng vội chớp lấy thời cơ. Ông leo tót lên phiến đá cao, dõng dạc tuyên bố: “Thưa quý vị! Vừa rồi chính quý vị đã tận mắt chứng kiến trò hề đáng thương của con bé nhà Soubirous. Nó chẳng có khả năng đặc biệt gì hết. Nó chỉ là đứa trẻ mắc chứng hoang tưởng, tâm thần. Chẳng bao lâu nữa nó sẽ bị đưa vào nhà thương điên. Chỗ đó thích hợp với nó.

Vì vậy, chuyện về sự hiển linh của Đức Mẹ Marira đến đây cũng chấm dứt. Vở kịch đã hạ màn. Chẳng có phép lạ, chẳng có sự xuất hiện của bà lạ nào hết. Quý vị hãy trở về nhà với công việc thường ngày của mình. Từ bây giờ trở đi, thị trấn chúng ta sẽ trở về sự trật tự, bình an vốn có của nó”.

Đám đông vỗ tay rầm rầm. Họ bắt đầu tản về tứ phía. Tiếng bàn tán vẫn rộ lên. Một số kẻ vểnh mặt tự hào “mình đã biết sự thật này từ lâu. Nó chỉ là trò đùa tinh quái của một số kẻ thích đùa”. Một số người thì giữ vẻ im lặng vì trong lòng vẫn bán tin bán nghi. Riêng bà Louise và bà Millet thì òa khóc nức nở. Còn bác sĩ Dozous thì buồn ra mặt. Họ không tin Bernadette bị thần kinh hoang tưởng. Càng không tin con bé ngoan ngoãn, ngây thơ ấy cả gan đi dối gạt mọi người. Nicolau cũng vậy.

Bernadette là bạn thân của em gái anh – Jeanne. Hai đứa chơi với nhau từ thuở lọt lòng. Bernadette ngày nào cũng sang xưởng cưa nhà anh chơi nên anh hiếu tính nết cô bé. Anh tin Bernadette là cô bé thật thà, chất phác nên anh tin vào sự hiển linh của Đức Mẹ Maria qua đôi mắt của Bernadette. Thế là thay bằng bỏ về nhà theo đám đông, Nicolau quay trở lại cửa hang đá Masabielle. Anh muốn nhìn cho thật rõ cái hố chứa nước bùn mà Bernadette đã đào bằng tay và đã vốc nước lên uống, rửa mặt.

Một nhóm phụ nữ chừng hơn chục người đang quỳ gối ở cửa hang, miệng đọc kinh Mân Côi. Nicolau bước qua họ. Anh bỗng giật mình. Một dòng nước nhỏ đang chảy ra từ hố bùn. Cúi mặt sát xuống dòng nước, anh bỗng reo lên: “Lạy Chúa! Trông giống như mạch nước tự nhiên”. Là chủ xưởng cưa nên Nicolau rất thành thạo về nước. Anh có khả năng ngăn cả con suối cho máy cưa của mình bằng cách xây hồ hứng mạch. Anh bèn nhìn mạch nước, dò cho tới nguồn gốc.

Đi vào trong hang đá chừng vài bước, một mạch nước to bằng cổ tay bỗng vọt ra. Anh hét to: “Nguồn nước này chảy thẳng từ quả núi ra. Bernadette nói cái gì cũng đúng”. Nicolau vội làm một cái bể tròn bằng các viên đá cũ. Nước từ từ chảy vào, dâng đầy. Anh và mọi người túm vào vốc nước lên miệng uống lấy uống để. Nước rất trong và ngọt. Nicolau vội chạy ào xuống núi. Anh muốn báo tin mừng ngay cho Bernadette.

Ngay lập tức, tin mừng lan truyền nhanh như gió khắp thị trấn Louder, đến tai ông thợ đẽo đá mù Bouriette. Từ nhiều năm nay, mắt phải ông đã mù hẳn. Mắt trái bị kéo màng, chỉ trông thấy lờ mờ. Ông đã đến nhà bác sĩ Dozos chữa nhiều lần nhưng không khỏi. Bệnh càng ngày càng nặng thêm. Ông xác định sẽ mù hẳn. Nay, nghe bà con lối xóm đồn rầm rĩ trong hang đá Massabiella bỗng xuất hiện dòng suối lạ, ông bèn sai con gái đến đó múc nước về chữa mắt. Bởi ông nghĩ, có bệnh thì vái tứ phương, còn nước còn tát. Ông cũng như bao người, bắt đầu đặt dấu hỏi về sự hiển linh của Đức Mẹ.

Phép lạ của dòng nước

Chiều tối hôm ấy, khi đứa con gái xách can nước suối về, ông bèn đổ ra chậu rửa hai mắt. Rửa xong, ông lấy khăn bông thấm ướt nước suối đắp lên hai mắt rồi lên giường đi ngủ. Sáng hôm sau, ngủ dậy, ông mở cửa bước ra sân. Ông bỗng giật lùi lại vì ánh sáng nhiều quá làm ông chói mắt. Đứng chớp chớp một lát, cảnh vật trong nhà, ngoài sân bỗng hiện ra. Ông giơ tay bịt mắt trái. Đồ vật trong nhà nhìn rõ mồn một. Ông giơ tay bịt mắt phải.

Ông nhìn rõ từng đám mây trắng như những dải lụa vắt ngang lưng chừng núi. Ông hét to lên rồi nhảy tưng tưng từ trong nhà ra sân, từ sân ra ngõ. Ông chạy băng qua quảng trường đến nhà bác sĩ Dozous. “Tôi nhìn được rồi. Tôi nhìn thấy rồi bác sĩ ơi! Đúng là phép lạ”.
Ông Bouriette lao vào phòng khám như một tên bắn mà không gõ cửa, hét toáng lên.

sự hiển linh của đức mẹ 1
Ai đến thánh địa Louder cũng đứng chờ đế hứng nước suối thiêng chảy từ hang đá Massabielle mang về hoặc uống luôn

Bác sĩ Dozous đang khám cho bệnh nhân, giật thót mình. Không thèm ngẩng mặt lên nhìn, ông nói sẵng giọng: “Ông vui lòng ngồi ghế chờ tới phiên”. “Không! Tôi không thể chờ đợi được bác sĩ ơi! Tôi đã nhìn được bằng mắt phải. Tôi cũng đã nhìn được mắt trái. Ôi! Tôi hết mù rồi. Mắt tôi sáng lại rồi bác sĩ ơi! Đó thực sự là nước suối thần. Đó thực sự là phép lạ”.

Giọng nói liến thoắng, hồ hởi như những tiếng reo vui của ông già mù Bouriette  khiến bác sĩ Dozous phải ngừng tay, ngẩng mặt lên nhìn. Vị bác sĩ sững người. Đôi mắt vốn đục nhờ như cùi nhãn khô của ông Bouriette giờ trông sáng, tinh anh như người thường. Ông bèn lấy kính chiếu phản soi vào mắt ông Bouriette. Ông soi rất kỹ. Mãi lúc lâu, ông mới thốt lên sững sờ: “Lạ thật! Đúng là phép lạ. Thật không thể tin nổi”.

 Buổi sáng hôm ấy, đúng lúc nhà ông Bouriette vui như mở hội vì đôi mắt tưởng mù bao năm bỗng dưng sáng lại thì cách đó không xa, vợ chồng chị Croisine đang bấn loạn. Chẳng là con trai chị, 5 tuổi, bị bệnh bại liệt từ lúc mới sinh, giờ đang hấp hối từ trần. Chị Croisine vừa bọc con trong chiếc khăn tẩm liệm màu xám vừa khóc. Chồng chị, anh Bouhouhort, ngồi kề bên, an ủi vợ: “Thôi em ạ! Con ra đi cũng là để giải thoát. Chứ con sống èo uột thế này thì cũng khổ sở lắm. Vợ chồng mình còn trẻ, mình con sinh thêm nhiều đứa con nữa”. 

Chị Croisine quay lại nhìn chồng, nói trong hai hàng nước mắt: “Hay mình đi gọi bác sĩ Dozous lần nữa đi. Gắng cứu con đi mình”. Thấy vậy, chị gái của Croisine vỗ vỗ lưng, nhẹ nhàng khuyên: “Thôi em ạ! Tốn tiền mà chẳng cứu được cháu đâu. Nên theo thánh ý Thiên Chúa. Chẳng ai muốn con của em kéo lê mãi cuộc đời tật nguyền. Cháu đã được rửa tội, chẳng còn tội lỗi gì nữa. Cháu sẽ lên thẳng thiên đàng và chờ em ở trên đó”.

Nghe vậy, Croisine gục đầu vào thành giường khóc nức nở. Khóc chán, chị lại chắp tay cầu xin Chúa giúp cho con mình được sống thêm, dù tật nguyền cũng được. Bỗng dưng trong đầu chị hiện lên hình ảnh cô bé Bernadette vốc nước bùn rửa mặt và uống trong hang đá Masabielle, hiện lên hình ảnh dòng nước suối trong vắt chảy từ trong hang đá. Một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu chị như một tia chớp: Uống nước suối ở hang đá Massabiella chính là phương thuốc thần mà bà lạ đã ban cho dân chúng qua Bernadette.

 Thế là, Croisine bỗng vùng dậy, vồ lấy đứa bé, lao ra khỏi nhà. Chồng chị, người nhà chị vội đuổi theo sau. Chị chạy thẳng một mạch đến cửa hang đá Massabielle. Dòng suối thiêng kia rồi. Không một chút do dự, chị quỳ xuống, nhấn chìm đứa bé xuống nước. Chị gái Croisine trông thấy vậy, hét lên: “Đừng làm thế em ơi. Nước lạnh như đá. Em muốn giết con em sao?”. Nói đoạn, chị lao đến định giằng em bé. Nhưng Croisine như một con thú dữ, trừng mắt nhìn tóe lửa, gầm lên. Mọi người sợ hãi không ai dám tiến đến gần. Tất cả đều nín thở.

Không khí trong hang đá trở nên yên tĩnh lạ thường. 5 phút qua đi. Bỗng chị gái Croisine la lên: “Lạy Đức Mẹ Đồng Trinh! Đứa bé cựa quậy kìa”. Mọi người trố mắt nhìn. Bỗng tiếng đứa bé khóc ré. Croisine như sực tỉnh, vội bọc đứa bé trong khăn ấm, ôm chặt vào ngực rồi chạy thẳng về nhà. Chị đóng cửa lại rồi nói vọng ra, giọng tha thiết: “Xin quý vị hãy giữ yên lặng để con tôi ngủ”.

Đêm ấy trôi đi thật chậm, thật dài. Cả nhà không ai ngủ. Ngồi thức suốt đêm. Sáng hôm sau, đứa bé thức dậy. Hốt nhiên nó tự ngồi dậy, đi xuống giường, đòi mẹ cho ăn. Nó ăn hết hai cái bánh và uống hết một ly sữa đầy.

Đó là ca bệnh thứ hai được chữa lành bởi nước suối thiêng ở hang đá Masabielle. Người ta bắt đầu tin tưởng vào sự hiển linh của Đức Mẹ Maria.

Ngay buổi trưa hôm ấy, bác sĩ Dozous cùng bác sĩ Lacrampes có mặt tại nhà chị Croisine để khám nghiệm đứa bé. Bác sĩ Dozous không giấu được vẻ ngạc nhiên. Ông nói với bác sĩ Lacrampes: “Tôi mới khám bệnh cho đứa bé tật nguyền này 3 ngày trước. Không có bất kỳ một phản xạ nào, hoàn toàn bại liệt hai chân. Chính ngàu cũng đã từng thăm khám và chứng kiến những cơn co rút của nó. Song lúc này thì gân cốt đã bình phục hoàn toàn”.

Bác sĩ Lacrampes nhún vai: “Như vậy là chúng ta đang phải đối diện với một phép lạ nhiệm màu? Hoặc một bí nhiệm mà y khoa chưa từng biết? Tắm lạnh có thể sinh ra chất liệu thần kinh từ từ? Ngài có tin vào trị liệu bằng nước lạnh không?”. Đôi khi những bệnh nhân quá béo, khó sinh hoạt tôi cũng khuyên họ nên tắm lạnh” – Bác sĩ Dozous trả lời.

“Như vậy ngài có ngụ ý về tiến trình chấn động có lợi, khỏi bệnh nhờ những cú sốc sợ hãi?” – Bác sĩ Lacrampes sốt sắng hỏi tiếp. “Xin ngài hỏi một câu dễ hơn được không?”. “Vậy thì chúng ta buộc phải thừa nhận rằng trong nước suối ở hang đá Massabielle có chất nào đó có khả năng chữa bệnh?”. “Đây là câu hỏi khó, tôi chưa biết nhưng tôi sẽ lập tức viết phúc trình về trường hợp này gửi lên Bộ y tế”.

Nghe bác sĩ Dozous nói vậy, bác sĩ Lacrampes vội gàn: “Ấy, xin ngàu đừng vội vàng hấp tấp như thế. Các vị trên Bộ y tế sẽ chết cười về tình trạng y tế của chúng ta ở đây. Điều đó chẳng tốt đẹp gì”. Dozous gật đầu: “Phải! Chẳng tốt lành gì cho chúng ta. Vả lại, tôi chưa hề có kinh nghiệm gì khi đi vào lĩnh vực huyền bí mình không thể chứng minh được này”.

(Còn nữa)

Hoàng Anh Sướng

Bình luận

Bạn có thể quan tâm