Kỳ lạ con chó nằm canh mộ phần bé trai bị đuối nước suốt 3 năm

Tuổi trẻ đời sống đăng lúc: 6:31 26/11/2020 |

Ba năm qua, vị trí con chó nằm đã in thành vết, rõ nét trên mộ phần. Tình cảm, sự trung thành của con chó khiến nhiều người cảm thấy vô cùng lạ kỳ.

con chó nằm trên mộ
Bà Út kể chuyện con Mực thường ra mộ của bé Kiệt nằm canh.

Con chó ra mộ chủ nằm sau 3 ngày chôn cất

Những ngày qua, con chó có tên gọi là Mực của gia đình bà Nguyễn Thị Út (thường gọi Út Méo, 58 tuổi, ngụ ấp 1, xã Tân Thành, huyện Tân Thạnh, tỉnh Long An) bỗng dưng nổi tiếng. Ngoài bà con trong xóm ấp, nhiều người sống ở nơi khác cũng biết đến con chó kỳ lạ này. Bà Mai dù bán nước giải khát ở ngoài đường N2 cách đó khá xa nhưng lại rất rành rọt hướng dẫn lối vào nhà bà Út Méo ở tận trong bưng. Bởi trong ngày, bà Mai liên tiếp được người lạ hỏi han về con Mực, về gia đình bà Út Méo.

Theo chỉ dẫn của bà Mai, chúng tôi len lỏi giữa đám chuối, men theo con đường mòn dọc con kênh lớn đi vào sâu bên trong bưng biền. Nhà của bà Út Méo nằm ngay mặt lộ, phía trước là con kênh đương lúc cạn nước, đìu hiu. Bà Út đang sửa soạn đi đám ma 1 người trong xóm, thấy chúng tôi đến bà liền nán lại.

Con Mực thấy người lạ vẫn không sủa, bà Út lý giải: “Trước đây, nó hay sủa người lạ nhưng mấy bữa nay, mọi người đến nhiều nên nó quen, không thèm sủa nữa”. Mực ngoan ngoãn nằm dưới gầm bàn, chốc chốc đưa mũi đánh hơi xung quanh. Bà Út tiếp tục kể: “Bình thường, con Mực hay ra mộ cháu nội tôi nằm, rồi ngủ ở đó. Dạo này, chắc người lạ đến quay nhiều, nó sợ nên ở miết trong nhà. Khi nào tôi ra mộ, nó mới chạy theo, ra đó nằm tiếp”.

Nhắc đến đứa cháu nội tên Kiệt đã mất lúc 2 tuổi, bà Út đau buồn nhớ lại chuyện xảy ra 3 năm trước. Bà kể: “Hồi đó, nhà tôi lợp lá xập xệ, không cửa nẻo, rào chắn. Thường ngày cha mẹ của bé Kiệt đi làm hết, tôi ở nhà giữ cháu. Hôm đó, mẹ bé Kiệt xin nghỉ một bữa nên tôi giao thằng nhỏ cho con dâu trông coi. Tôi đi hái rau ở sau nhà. Trời tháng 5 mưa dầm, thằng nhỏ thấy mưa thì thích thú, cứ mò ra mé kênh nghịch nước. Ông nội bé Kiệt nhìn thấy nên ẵm cháu vô nhà, kêu cháu ở với mẹ trong nhà. Vậy mà không biết sao, khoảng 10 phút sau, mẹ nó la hét hoảng loạn, nói nó té kênh. Khi vớt được thằng nhỏ lên bờ, đưa vô bệnh viện, bác sĩ nói bé Kiệt chết rồi, không cứu được nữa”.

Theo bà Út, chỉ ít phút trước đó hàng xóm còn thấy bé Kiệt hát líu lo, chơi đùa dưới mưa. Họ còn nhắc Kiệt đi về nhà. Vậy mà không hiểu hà cớ gì, Kiệt lại chạy ra mé kênh để rồi trượt té. Kiệt mất, cả nhà khóc lên khóc xuống, Mực thì cứ lặng lẽ ra vào. Cho đến khi mộ phần của bé trai 2 tuổi hoàn tất, con Mực bỏ nhà, ra mộ nằm bất kể ngày đêm.

Bà Út nhớ lại: “Chồng tôi xin con chó này về nhà lúc Kiệt được hơn 1 tuổi. Lúc đó, con chó nhỏ xíu mà bộ lông đen thủi đen thui, mọi người mới kêu tên con Mực. Lúc đầu, tôi còn định không cho nuôi mà thằng Kiệt mến con chó quá. Tôi thương cháu mới để con chó ở lại nuôi. Bé Kiệt thích con Mực lắm, cứ ôm ấp, vuốt ve hoài. Tôi thì sợ dơ, bé hít phải lông chó lại bệnh. Thế nhưng, thằng nhỏ mê con chó quá suốt ngày cho ăn chung, ngủ chung. Thấy vậy, tôi phải tắm rửa, vệ sinh cho con chó  thật sạch sẽ”.

Bé Kiệt đi trong xóm, con Mực cũng lẽo đẽo theo sau. Kiệt ăn gì cũng đút cho con Mực ăn cùng. Ban tối, Kiệt cũng ôm con chó vào lòng mà ngủ. Có lẽ con Mực quen mùi cậu chủ. Thế nên khi Kiệt mất, con Mực chạy ra mộ nằm ngủ, quấn quýt ngày cũng như đêm.

con chó nằm trên mộ 2
Con Mực nằm trên mộ phần của bé trai vắn số.

Những hành động lạ thường của con chó nằm trên mộ

Anh Nguyễn Thanh Rỡ, cha của bé Kiệt giọng nặng trĩu khi nhắc đến con trai đã mất: “Kiệt mất lúc hơn 2 tuổi, tính ra nếu còn sống bây giờ bé cũng 5 tuổi rồi. Kiệt mất, vợ chồng tôi mới sinh thêm bé trai khác, đến nay cũng được hơn 11 tháng tuổi. Tôi làm thợ hồ ở Bến Lức, vợ làm công nhân ở tận Đức Hòa. Đi làm xa nhưng chiều nào, chúng tôi cũng ráng chạy về nhà với con. Nỗi đau mất con trai sau 3 năm vẫn còn nguyên vẹn. Ngay cả con vật còn có tình cảm như thế, tôi làm cha sẽ không tránh khỏi cảm giác day dứt khi không bảo vệ được con trai”.

“Con Mực và bé Kiệt giống như đôi bạn, lớn lên bên nhau. Lúc an táng bé Kiệt, con Mực cũng lẽo đẽo ra phía sau nhà, chạy lăng xăng quanh chiếc quan tài bé cỏn con. Đến khi gia đình xây mộ cho bé Kiệt xong, con Mực tự động ra đó nằm. Nó không đi loanh quanh như bao con chó khác, không theo cha mẹ tôi, không đùa giỡn với chó hàng xóm nữa, con Mực chỉ nằm yên trên mộ, đôi mắt buồn thiu, chân cào cào trên phiến  đá hoa cương”, anh Rỡ cho biết.

Con Mực ở ngoài mộ từ sáng đến đêm. Nhiều đêm nó không vào nhà mà ở luôn bên mộ. Nếu mưa to gió lớn, ngoài mộ không có chỗ tránh mưa, nó mới vào nhà. Nếu mưa nhỏ, nắng gắt, nó vẫn nằm đó, không di chuyển.

Người nhà bà Út Méo cho biết, con chó cứ nằm trên mộ cậu bé, không tru, không hú. Nó nằm đầu hướng về phía bia mộ chứ không bao giờ nằm ngược lại. Khi đói, Mực vào nhà kiếm cái ăn rồi lại ra nằm tiếp. Suốt 3 năm con chó nằm trên mộ, tấm đá hoa cương trên nắp mộ phần cũng đã in hằn dấu vết.

Nhà của bà Út có nhiều chó nhưng chỉ có mỗi con Mực có hành động kỳ lạ. Nó nằm bất chấp cái nắng gắt đến độ cháy cả lông. Thương con vật trung thành, bà Út làm tạm mái che cho con chó có chỗ tránh nắng. Thấy có mái che, Mực ở luôn ngoài mộ, mưa nắng cũng không vào. Thấy vậy, bà Út cùng gia đình càng thương con vật trung thành, giàu tình cảm.

Một người hàng xóm của gia đình bà Út chia sẻ: “Có đêm đi soi ếch, tôi thấy nó nằm trên phần mộ của bé Kiệt. Thấy tôi nó không sủa, chỉ nhìn rồi mắt lại lim dim. Có lúc, tôi thấy nó đi xung quanh mộ, cào cào, rồi lại nhảy lên phía trên nằm ngủ tiếp. Nó ngủ nhiều đến độ lông rụng đầy dưới chân mộ. Vẫn biết chó là loài vật trung thành nhưng tôi chưa bao giờ chứng kiến chuyện lạ như vậy. Không chỉ trung thành với chủ, dường như con Mực có một tình cảm rất đặc biệt với đứa bé xấu số”.

Bà Út nói, ngày cháu nội mất, gia đình bà ai cũng đau buồn. Bà khóc nhiều đến nỗi bây giờ đôi mắt lờ mờ, nhìn không rõ. Trong khi đó, chị gái của Kiệt buồn, thương đứa em xấu số đến mất giọng.

Bà Út kể: “Lúc em nó mất, nó buồn lắm. Nó khóc hoài rồi không thèm nói chuyện với ai. Nó ngồi thu lu một góc nhà, nước mắt lúc nào cũng chảy dài trên má. Rồi nó mất giọng luôn cả tháng trời. Tôi sợ nó câm luôn nên càng buồn hơn. Thế rồi sau 1 tháng, nó nói chuyện lại được. Câu đầu tiên nó nói là trách tôi. Nó nói tại tôi em nó mới chết. Nó nói: “Sao hôm đó, nội không dẫn em con theo mà chỉ dẫn con thôi. Nội không dẫn em theo, để em ở nhà nên em con mới té kênh chết”.

Cũng theo bà, những ngày làm đám tang cho bé Kiệt, bà nhận thấy con Mực mất hẳn sự hiếu động. Nó không chạy nhảy, đùa giỡn với các con chó khác. Nó chỉ nằm một góc nhà, đầu gối trên 2 chân trước. Mắt nó buồn thiu, ngơ ngác nhìn xung quanh nhà. Bà Út còn kể, không chỉ canh mộ cho cậu bé suốt gần 3 năm qua, con chó còn có những hành động rất lạ. Nó thường mang bánh, kẹo trong nhà ra để ở phía đầu mộ rồi nằm đó canh.

“Bao năm qua, chúng tôi không còn lo Kiệt cô đơn nữa. Sau này có điều kiện, tôi sẽ dời mộ cháu vào gần nhà. Lúc đó, tôi sẽ làm mái che cho con chó nằm trên mộ khỏi phải nắng mưa. Nếu nó già yếu, chết đi, tôi cũng sẽ chôn nó gần mộ của bé Kiệt”, bà Út nói với đôi mắt đỏ hoe.

Ngọc Anh

Bình luận

Bạn có thể quan tâm