fbpx

Lật tẩy những trò “lừa đảo bùa ngải” miền Tây (Kỳ 1)

Đăng lúc: 8:00 21/05/2019 -

Bà con ở nhiều vùng của miền Tây Nam Bộ vẫn còn tin vào chuyện ma tà, bùa ngải đến tận ngày hôm nay. Lợi dụng sự ngây thơ, cả tin đó, rất nhiều kẻ đã tự nhận là “thầy bùa” để lừa mị, để “gõ” tiền của “thân chủ” bằng mọi thủ đoạn.

Kỳ 1: Vào buồng tối trên núi Sam để “tắm lá gỡ bùa ngải”

Hình vẽ những lá bùa loằng ngoằng để làm lễ và gói giấy hình tam bà Bảy dặn đem chôn ở nhà

Bùa ngải giăng như thiên la địa võng

Khu núi Sam (TP. Châu Đốc, tỉnh An Giang), bên này quốc lộ 91 là miếu thờ Bà Chúa Xứ nổi tiếng, bên kia là khu lăng mộ, quần thể di tích tưởng nhớ danh tướng Thoại Ngọc Hầu (người có công rất lớn trong việc khẩn hoang lập ấp, đào kênh đắp đường, phát triển và bảo vệ trấn Vĩnh Thanh, tức An Giang ngày nay). Những người đàn bà bán nhang, đồ lễ kiêm “cò bói toán” giăng ở khắp nơi. Nhiều đến mức cứ vài bước chân lại có một người hoặc từ ven đường nhảy xổ ra, hoặc chạy theo chèo kéo.

Liên tiếp từ chối những lời mời mọc, chỉ hơn trăm mét từ cổng miếu Bà đến khu di tích Thoại Ngọc Hầu mà cảm giác đằng đẵng đến vài cây số. Vừa thở phào dạo một vòng quanh căn phòng trưng bày đồ tuy táng của vị tướng lừng danh, được bà con miền Tây Nam bộ tôn kính xong, chúng tôi bước ra ngoài, chỉ trong vài phút đã bị bao vây bởi đội quân “cò bói toán”.

Cậu bạn trẻ đi cùng tôi vờ thiểu não: “Các dì coi có thầy nào có cái bùa cho tôi buôn may bán đắt không, tôi mới mướn cái ki-ốt bán hàng trên Sài Gòn mà ế ẩm quá”. Đám đông nhao nhao rổi đẩy ra một người: “Tới lượt mày dẫn khách nè Trang”. Người đàn bà tên Trang khoảng 40 tuổi, quần áo, khẩu trang, mũ nón kín mít từ đầu đến chân, chỉ thoáng thấy đôi mắt dưới vành mũ sùm sụp. Người này bảo sẽ dẫn chúng tôi lên “chùa cô Bảy”.

Đền thờ Thoại Ngọc Hầu tựa lưng vào núi Sam. Bên trái đền chỉ có một đường dẫn lên núi, nhưng càng đi theo người đàn bà này lại càng thấy tua tủa những bậc thềm rẽ ngang, xẻ dọc như thiên la địa võng. Mỗi lối rẽ ấy sẽ dẫn đến một “chùa”. Chúng tôi đang dừng lại để nghỉ thì người đàn ông bán quán ven đường hỏi: “Dẫn khách lên đâu vậy Trang?”.

Chân dung bà Bảy

Người đàn bà này trả lời: “Lên chỗ cô Bảy, khách muốn xin lá bùa”. Ông bán nước gọi với: “Bà Bảy xuống núi đi chợ rồi. Xuống lại núi đi, để khách ngồi đây chờ. Lát bà Bảy về tui chỉ bả cho khách theo lên”. Người phụ nữ tên Trang xuống núi cũng là lúc ông bán nước thao thao “quảng cáo” về tài năng trị ma, trừ tà, bói toán, làm phép… của các “thầy” quanh cái khu núi Sam này. Ông ta nói cứ cuối tuần là khách tứ xứ tìm về, có những người tận trời Tây cũng bằng mọi giá xuống Châu Đốc, núi Sam khi về lại cố hương.

“Diện kiến” đủ trò đồng cốt quàng xiên

Chúng tôi chờ khoảng 30 phút thì ông bán nước nói lớn: “Cô Bảy, cô Bảy, có khách nè”. Phía dưới là người đàn bà ngoài 60 tuổi bận bộ đồ lam màu nâu đất giống rất nhiều Phật tử thường mặc khi đi chùa hiện nay. Chúng tôi theo chân bà Bảy, ngang qua một ngôi nhà lợp mái tôn xanh có tấm biển đề chữ “Chùa H.Đ.V.P. Địa chỉ: Khóm Vĩnh Tây 1, phường Núi Sam, TP Châu Đốc”; bà khoe: “Chùa… của cô đó”.

Chúng tôi chực vào chùa thì bà ta quay ngoắt đi ngược những bậc thềm tiếp tục lên núi. Qua một mặt sàn rộng, bày ít bàn ghế nhựa, biển “giải khát” treo ngay trên đầu, bà Bảy lại giới thiệu “quán này nhà cô, tụi nhỏ (con cháu bà Bảy – PV) bán, mà bữa nay tụi nó bận nên đóng”.

Càng bước càng thấy tối. Bà Bảy dẫn chúng tôi vào “cái nhà” xây trổ vào lưng núi, dắt chúng tôi qua gian bày ban thờ tổ chỉ rộng khoảng 6m2 rồi châm nhang và bảo “các chú lễ tổ đi”. Cắm mấy cây nhang xong, bà dắt chúng tôi ra gian ngoài rộng chừng 3m2, cũng tối tăm, u ám, vàng vàng đỏ đỏ như gian bên kia.

Một hộp ngải như thế này bà Bảy nói bán cho khách với giá từ 500 nghìn đồng đến một triệu đồng

Vài mảnh ván gá vào sát tường chỉ đủ chỗ cho hai người ngồi, ban thờ dán đầy tranh vẽ xanh đỏ, xám đen trông đầy ma quái. Trong ánh điện lờ mờ, bà Bảy đưa bộ bài tây cho cậu bạn tôi bảo tráo và rút lấy một cây. Bạn tôi vừa rút bài vừa rầu rầu: “Cô Bảy coi giúp con giải quyết chuyện gia đình đi cô”.

Như chỉ chờ có thế, bà ta nói một hồi: “Mấy năm nay con buồn chuyện vợ chồng con lắm phải không? Con nói mà nó không có nghe, nó cự lại miết phải không? Nó nhiều tiền dữ nha, mà nó không có góp tiền, một mình con phải xoay xở nuôi con. Con nhỏ vợ con nó có “chồng bé” ở bên ngoài mấy năm nay rồi. Mà con với nó cứ dùng dằng không dứt được”.

Nghe bà Bảy nói, tôi phải vờ ho vì trót lục khục cười. Cậu bạn tôi rõ ràng chưa vợ, thậm chí còn chưa có người yêu, mà bà ta nói… như đúng rồi. Bạn tôi tiếp tục “đóng vai”: “Cô coi có cách gì để vợ chồng con lành lại không cô”. Bà Bảy nói: “Cái này cô làm được. Con muốn nó quay về với con cô cũng làm được, mà muốn dứt khoát để bỏ nó cô cũng làm được cho con.

Nhiều người nhờ cô giúp những chuyện gia đình như con lắm rồi”. Vừa nói, bà Bảy vừa lôi ra một xấp ảnh dày, dễ đến trăm cái. Bà bảo đây đều là khách xem qua điện thoại, họ ở rất xa, thậm chí ở nước ngoài, nhưng được giới thiệu nên đã gửi ảnh về và nhờ bà ta “làm” qua… điện thoại.

“Tiền lễ bùa là 3 triệu đồng, nghe con!”

Bà Bảy với tay ra phía sau lưng, nhấc ra một vỏ hộp sữa, bên trong là những gói giấy nhỏ vẽ loằng ngoằng những màu xanh đỏ, mỗi gói giấy đều được bỏ vào túi nilon. Rồi bà ta lại lôi ra một mớ giấy photocopy những hình thù loằn ngoằn, không cái nào giống cái nào, bà ta bảo đó là đồ để lễ.

Còn gói giấy nhỏ xanh đỏ kia là bùa, “con về mang chôn ở đất nhà con, là tức khắc vợ con nó quay về, không đi đâu được nữa”. Bà Bảy lại đưa ra một chai dầu thái bé xíu, bên trong có mấy cái rễ cây: “Nếu con ưng để cô giúp thì con phải nghe cô. Tính con nóng, thẳng, nên con gọi điện cho vợ con thì đừng cáu, con phải nhẹ nhàng thôi.

Ngải này, chỉ cần cô bôi một chút vào điện thoại của con, khi con gọi cho nó là tự khắc nó về, nó không rời con ra được nữa. Ngải này cô bán có hai loại, một loại 500 nghìn đồng, một loại ba triệu, con muốn lấy loại nào?”

Cậu bạn tôi lờ đờ buồn ngủ, tôi đá khẽ vào chân cậu ta nói: “Đờ đẫn như ăn phải bả vậy”. Bà Bảy giương kính nhìn chằm chằm bạn tôi và phán: “Thôi rồi, chắc con dính bùa rồi”. Bạn tôi vờ cuốn vào mạch câu chuyện: “Có lẽ nào thằng “chồng nhỏ” của vợ con nó xúi vợ con ếm bùa con mà con không biết?”.

Bà Bảy lại tỏ vẻ thương cảm: “Thôi để cô giúp con gỡ nốt cái bùa ngải, chớ thấy con sầu khổ thế cô cũng thấy tội. Cả bùa, ngải và lễ giúp con thì cô Bảy lấy 3 triệu đồng, còn gỡ ngải thì khi nào cô gỡ xong sẽ tính, cô thương con lắm, nên cô lấy chút chút công sá thôi chớ không lấy mắc của con đâu”.

Nói đoạn, bà Bảy bắc bếp, nổi lửa, ánh lửa bập bùng trong căn phòng tối cứ như ma trơi, thỉnh thoảng bà lại đi qua ném vào nồi một nắm lá; tay khuấy khuấy, miệng lẩm bẩm như phù thuỷ đang làm phép thuật.

Lúc nồi nước bốc lên thứ mùi hăng hắc, ngai ngái, bà ta lại mở những chai dầu bé xíu, nhỏ ở mỗi lọ vào vài giọt; cánh tay cậu bạn tôi đã bắt đầu nổi da gà. Bà Bảy đẩy cậu ta vào một cái phòng bé xíu khác, tối om, chỉ có cái bóng đèn quả nhót nhảy múa. Cậu bạn tôi gập ngừng trước cửa căn phòng tối, mặt cắt không còn giọt máu. Cậu xỏ hai tay vào túi quần rồi vờ quên tiền: “Con để quên ví ở khách sạn mất rồi cô Bảy ơi”.

Tôi cũng vờ giở ví, chìa ra cho bà ta thấy: “Hai anh em đi vội quá, con cũng không mang nhiều tiền. Cô Bảy chờ chút con chở cậu ấy về khách sạn lấy tiền rồi anh em con quay lại nhờ cô Bảy giúp nghen”. Thấy bà ta ngập ngừng, cậu bạn rút mấy trăm nghìn trong túi tôi đưa cho bà ta: “Con gởi cô Bảy trước mấy trăm làm tin, cô chờ con về lại khách sạn lấy”.

Cậu bạn tôi lập cập phi thẳng ra cửa, bà Bảy nói với theo: “Nhớ lên sớm kẻo tối nha, lên cô tắm gỡ ngải rồi làm lễ luyện bùa cho. Nhớ là riêng tiền lễ bùa là ba triệu nghe con”.

(Còn nữa)

Trần Quân

Bình luận