fbpx

Gặp lại người phụ nữ mù, nhưng có thể nhìn bằng “con mắt tâm linh” (Kỳ 2)

Đăng lúc: 4:09 06/10/2019 -

Cầu chết thay mọi người trong làng mà không được, sống thì khổ quá, bà Lại đã tìm cách tự tử. Nhưng mấy lần bà tự tử bằng nhiều cách mà đều bất thành, bà lại phải tiếp tục sống.

Kỳ 2: Mấy lần uống thuốc sâu tự tử bất thành, đành tiếp tục sống vì “bề Trên” bắt tội

Dù được xác định là mù hai mắt, bà Bích Lại vẫn đọc được

Nghịch cảnh: Cố gắng tự tử nhưng bất thành

Mấy chục năm đã qua, những người dân sống tại Sơn Vi (Lâm Thao, Phú Thọ) đã quen với việc bà Bích Lại “mù nhưng vẫn nhìn thấy được”. Họ đã chứng kiến những bước thăng trầm của cuộc đời bà Lại, từ lúc xung phong tham gia quân ngũ đến khi mù lòa và rơi vào tận cùng đau khổ.

Cụ Nguyễn Văn Sức (91 tuổi, sống gần nhà bà Phạm Thị Bích Lại) xác nhận với người viết: “Đúng là cô Lại đã bị mù lòa từ khoảng 30 năm trước. Tôi còn nhớ rất rõ là cô ấy khóc ra máu và mù dần dần. Hồi bấy giờ, ai cũng kinh khiếp. Song, kinh hơn là cô ấy bây giờ có thể nhìn được, làm việc được. Tôi sống gần 100 tuổi rồi mà chưa thấy trường hợp nào khiếp thế cả”.

Trong trí nhớ vẫn còn rất mẫn tiệp của cụ Sức, hồi đầu những năm 1990, người dân ở Sơn Vi được chứng kiến sự việc kỳ quái: Cứ nhà nào có đám ma, lại thấy bà Lại đứng ở trước cổng, kêu gào: “Cầu cho tôi được chết thay cho người trong quan tài. Vì tôi khổ quá”. Buồn cho bà, cầu xin như vậy không có tác dụng, bà vẫn sống trong cảnh đói khát, mờ lòa, bệnh tật, không nơi nương tựa.

Cầu chết thay mọi người trong làng mà không được, sống thì khổ quá, bà Lại đã tìm cách tự tử. Bà lên hiệu thuốc ở thị trấn Lâm Thao hỏi mua 25 viên ampixilin. Chứng kiến bộ dạng nát bươm và ánh mắt lấm lét của bà Lại, ông dược sĩ bán thuốc thấy nghi nên hỏi: “Sao mua nhiều thế”. Bà nhanh miệng trả lời: “Hàng xóm nhờ mua thêm nữa chứ mình tôi uống sao hết”.

Bà Lại kể, khi mang 25 viên thuốc thuốc ampixilin về nhà, bà đã thầm nói lời từ biệt cuộc đời trước khi dốc cả vốc thuốc vào miệng. Sau đó, bà không biết thêm gì nữa. Đến khi người chị gái lên tìm em thì thấy người bà đã cứng đơ, chân tay lạnh toát. Chị gái vừa khóc vừa lay gọi em gái… Ai cũng đoán chắc là lần này bà Lại chết hẳn, chết không thể nghi ngờ rồi.

Vậy mà, giời xui đất khiến thế nào, bà không chết và từ từ tỉnh lại. Thấy bà tỉnh dậy, mọi người đưa thuốc Bắc cho bà uống, bà thẳng tay vứt đi. Mọi người cho rằng bà Lại bị điên vì uống quá nhiều kháng sinh nên cứ để cho nằm một mình. Thực ra, bà Lại hận, bởi vì tự tử nhưng bất thành, không chết được.

tự tử nhưng bất thành 3
Sau nhiều lần tự tử nhưng bất thành, bà đành phải tiếp tục sống

Người chị gái của bà Lại thương em, thi thoảng lại sang mang cho em ít khoai, sắn ăn tạm. Bà Lại lầm lũi, dặt dẹo sống qua những ngày tháng cực khổ, ốm đau bệnh tật. Đến năm 1993, bà Lại một lần nữa muốn từ biệt cuộc đời. Lần này, để đảm bảo chắc chắn… chết, bà mua hẳn mua 3 liều bả chuột. Muốn uống thuốc phải chết ngay, bà đã cẩn thận thử bẫy chuột trước khi uống.

Sau khi bẫy được 7 con chết, bà mới uống. Vừa cho được một ít thuốc vào miệng, cảm giác tanh nồng xông lên mũi, bà thấy mặt mũi tối om lại và ngã lăn ra đất, không biết gì nữa. Khi bà tỉnh dậy thì thấy mọi người đã đứng chật nhà. Cả nhà và làng xóm đang chuẩn bị để lo hậu sự.

Bà Bùi Thị Đối (y tá của Trạm y tế xã Sơn Vi, đã nghỉ hưu) kể: “Khi tôi nhận được tin chị Lại uống bả chuột tự tử, tôi chạy lên ngay. Nhìn thấy da chị ấy đen sì, bụng trướng lên, tôi thấy nguy lắm rồi. Mọi người đề nghị tôi tiêm nhưng tôi không dám tiêm cho chị ấy vì nhỡ tiêm mà chị ấy chết thì tôi cũng chết, vì có thể ảnh hưởng đến cả gia đình mình. Tôi nói với người nhà phải đưa chị đi bệnh viện cấp cứu nhưng không ai nói gì, chắc vì không có tiền”.

Khuyên người nhà bà Lại không được, bà Đối cũng đành chịu, để bà Lại nằm dưới đất, mặc kệ phó thác số mệnh bà cho ông trời. Tuy nhiên, nghĩ rằng “nghĩa tử là nghĩa tận”, bà Đối ở với bà Lại cả đêm. Ngồi bên cạnh người thập tử nhất sinh, bà Đối chỉ biết động viên bà lại cố gắng, song trong thâm tâm, với kiến thức về ngành y, bà Đối chắc mẩm rằng bà Lại sẽ không thể qua khỏi đêm hôm ấy.

Tuy nhiên, các cụ xưa vẫn có câu rằng “người tính không bằng trời tính”, lần đó, bà Lại vẫn vượt qua. Lời kể của bà Đối như sau: “Từng ấy năm công tác tại trạm xá của xã, tôi chưa bao giờ thấy điều gì lạ lùng như sự phục hồi của chị Lại vào cái đêm sau khi uống bả chuột. Tôi không hiểu sao bụng chị ấy xẹp dần và bây giờ thì sống khỏe mạnh. Những người có mặt với chị Lại trong ngày hôm ấy không ai tin chị lại có thể sống đến ngày hôm nay. Quả thật là thách thức với khoa học”. Vậy là lại một lần nữa bà Lại tử tử nhưng bất thành, ông trời vẫn chưa cho bà được toại nguyện.

Bí ẩn về “những bài thơ thần”

Tuy tỉnh lại được sau trận tự tử bất thành nhưng đôi mắt của bà Lại đã bị mù hẳn. Không ai biết lý do chính xác bà Lại mù hẳn, vài người đoán có thể do độc tố của bả chuột phát tác, hoặc cũng có thể là do hậu quả của cuộc sống thiếu thốn trong thời gian dài. Nhưng bản thân bà Lại tin rằng, là do người nhà của bà đã dùng chiếc khăn mặt của đứa con gái đã mất, lau mặt cho bà khi thấy bà từ từ tỉnh lại.

tự tử nhưng bất thành 1
Dù mù nhưng bà vẫn đọc viết đc, nét chữ của bà thẳng thớm, rõ ràng

Bà Lại kể: “Trong lúc tôi cận kề cái chết, tôi lờ mờ nhìn thấy đấng “bề Trên”. Ngài đứng trên cao vòi vọi, tôi không nhìn rõ dung nhan của Ngài, chỉ thấy Ngài xua tay, ra dấu cho tôi rằng tôi chưa thể thoát khỏi kiếp nạn của cuộc sống trần gian. Ngài sẽ tiếp tục thử thách tôi.

Lúc ấy, tôi giật mình tỉnh lại, trong vô thức, tôi khùa tay lên mặt, thì phát hiện cái khăn mặt nhỏ màu trắng đang đắp ở hai mắt. Mùi sữa mẹ thơm thơm vẫn tỏa ra từ chiếc khăn, tôi giật mình chợt hiểu rằng đó chính là chiếc khăn mà tôi thường dùng cho con gái Bích Hồng khi cháu còn sống. Dùng đồ của người đã chết cho người sống, thì độc lắm, phải không ạ? Sau đợt ấy, là tôi mù tịt hẳn”.

Từ lúc đó, trước mắt bà Bích Lại chỉ còn một màn đen thăm thẳm. Đau đớn và buồn tủi, bà bèn sắm đôi quang gánh, đi mua rau khắp nhà dân rồi lần mò ra chợ bán, nhằm kiếm ít tiền đưa cho anh trai, chị dâu thêm thắt tiền gạo, tiền rau. Nhưng lạ kỳ là dù rau của bà có tươi ngon và rẻ hơn mọi người khác nhưng không ngày nào bà bán được rau, dù chỉ là một mớ. Gốc đã ít lại lỗ vốn nên bà Lại bỏ nghề buôn rau…

Quanh quẩn một mình trong ngôi nhà vách đất, ngày đêm mê man cho qua ngày, bà cứ cảm giác như có giọng nói trong đầu mình. Tiếng nói âm âm vang vang như từ cõi vô hình siêu nhiên nào đó rót vào tai bà Lại, lúc thì rất rõ ràng, lúc như có như không. Bà Bích Lại thử chắp nối lại thấy những tiếng nói đó thành những vần thơ hay.

Thơ của bà toàn kể chuyện về cái chăn, cái liềm, cái màn, cái cuốc, con dao… có người đọc thấy hay nên xúi mang đi gửi, kiếm được vài đồng nhuận bút, cũng gọi là có tí tiền mua gạo chống đói. Thơ của bà gửi đi đọc trên đài phát thanh được 5 bài (với 20 đồng nhuận bút). Chưa kịp mừng vì có cách kiếm tiền thì bà biết tin đài không dùng thơ mình nữa vì có ý kiến bà “ăn trộm thơ chứ không phải tự viết”…

Nghe tin, bà viết thư thanh minh với người nhà Đài. Nhưng dù bà có gửi liên tục rất nhiều bài thơ hay chỉ trong một thời gian ngăn người nhà Đài cũng không nghe bởi họ không tin chuyện lạ “có người trong đầu đọc thơ cho bà chép”. Không còn cách nào để chứng minh việc “mình không đi ăn trộm thơ”, bà đành cất lại những bài thơ “được cho viết” vào một góc nhà để tiếp tục cuộc sống.

Vũ Cường

Bình luận