Người bán thơ được giá nhất Việt Nam

Tuổi trẻ đời sống đăng lúc: 6:19 16/02/2021 |

“Có những bài thơ tôi viết thành bài kinh kệ. Tôi được gọi là “pháp sư”. Thơ của tôi làm thành một quyển kinh siêu sinh tịnh độ. Tôi đọc, người ta trả tôi 5 phút 2 triệu đồng”, ông Bảo Sinh kể.

bảo sinh 1
Ông Sinh làm dịch vụ tang lễ cho chó mèo

Kiếm nhiều tiền nhờ kinh doanh… chó chết!

Ông Bảo Sinh nói rằng nhờ kinh doanh chó mèo và mai táng chó mèo, ông luôn rủng rỉnh tiền tiêu. Trong những người nuôi chó ở Việt Nam, ông tự tin mình là người kiếm được nhiều tiền nhất từ việc kinh doanh… chó chết.

Ông kể, ngày xưa, có một người mang con chó chết mà mình rất yêu quý đến nhờ ông chôn trước vườn. Hôm sau, công an hình sự xúm đến quây quanh nhà ông. Nguyên nhân bởi hàng xóm báo tin là ông Bảo Sinh đem một cái bọc ni-lông đi chôn giấu, chắc là giết người để phi tang.

Ông tâm sự: “Ngày xưa như thế, thành ra nếu anh làm lễ, lại mặc áo pháp sư múa may đọc kinh kệ ngân nga thì bị bắt ngay, người ta sẽ coi là kẻ… lập một cái tà giáo gì mới. Hồi ấy, mỗi lần tôi đem chôn chó thì hai, ba hôm sau phải gác mộ con chó đó. Vì lắm kẻ thèm thịt chó hoặc đói quá, họ đào trộm đem về làm thịt. Thời gian đầu, mình cảm thấy thương con chó con mèo nên làm “nghĩa trang” mai táng chúng thôi, không kinh doanh gì cả. Mà có kinh doanh thì người ta cũng “đánh” mình chết. Thời bao cấp ấy mà”.

Tôi hỏi: “Giàu lên nhờ kinh doanh đủ thứ liên quan đến chó mèo, kể cả nghĩa địa chó mèo, thế mấy chục năm vừa qua, tiền đó ông để đâu hết rồi?”. Ông Bảo Sinh đáp: “Tôi lấy tiền để đo tâm người. Chứ tôi làm và nhận tiền không phải vì tiền. Thực ra tôi kiếm được kha khá tiền nhưng tôi cho hết, không giữ lại nhiều. Anh em, họ hàng, bạn bè và mọi người có duyên cần thì tôi giúp.

Tôi không bao giờ giàu vì có tiền là tôi tiêu hết, đem cho hết. Từ hồi trẻ đến giờ, tôi luôn sống phong lưu mã thượng. Vì tôi kiếm tiền dễ nên tôi nghĩ tiền đối với tôi chẳng có ý nghĩa gì. Tôi cứ tiêu cho hết đi rồi tự dưng tiền lại đến, xởi lởi thì trời cho. Thời nào tôi cũng kiếm tiền dễ. Thí dụ như khi tôi ở trong trường Đại học Sư phạm, tôi lên sân thượng dạy múa võ, 30-40 võ sinh tập ầm ầm, nên cũng kiếm được kha khá tiền”.

bảo sinh 8
Ông Bảo Sinh với cuốn “Mật Tông đạo phồn thực”

Đọc thơ 5 phút được trả 2 triệu đồng

– Phóng viên: Ông có được gọi là nhà thơ theo đúng “danh phận” không nhỉ?

– Ông Bảo Sinh: Việt Nam không có nghề làm thơ. Có thể dùng thơ làm chính trị thì dễ giàu có, chứ chả có ai làm thơ để kiếm sống cả.

Tôi thấy ông khá giàu có đấy chứ, đất rộng xây được cả “chùa”, “Phật tử” đến nườm nượp, dăm bảy “gia nhân”…!

– Là bởi vì có những bài thơ tôi viết thành bài kinh kệ. Tôi được gọi là “pháp sư”. Thơ của tôi làm thành một quyển kinh siêu sinh tịnh độ. Tôi đọc, người ta trả tôi 5 phút 2 triệu đồng, kiếm tốt đấy chứ.

Thế nghĩa là tôi dùng thơ làm phương tiện để hoằng dương Phật pháp, phổ độ chúng sinh. Anh xem những đệ tử của tôi đang ngồi chờ rất đông ngoài kia đấy. Kinh của tôi là lời thơ tôi viết ra và tôi đọc lên; không bao giờ tôi lấy kinh của ai khác. Còn những kinh thông thường thì đọc khó hiểu lắm. Ví dụ, ông Nguyễn Du viết “Văn tế Thập loại chúng sinh” thì ông ấy chỉ tỏ lòng thương cảm thân phận con người xấu số thôi, còn tôi viết kinh siêu sinh tịnh độ thì tôi còn bày cho người ta cách làm thế nào để siêu thoát cơ.

Thơ có lợi thế, nếu mà anh biết dùng nó, ra rất nhiều tiền.

– Dù thế nào thì thi sỹ xứ ta vẫn là nghèo, kiểu cơm áo không đùa với khách thơ!

– Khi tôi ở trong bụng mẹ thì bố tôi đã làm thơ. Chính ra bố tôi dạy tôi tập nói bằng thơ. Khi tôi nói vừa sõi thì cụ đã bắt tôi đọc thơ của cụ rồi. Thơ của cụ không hay đâu, nhược điểm của cụ là sống rất đạo đức nhưng lại thích làm thơ tục. Còn tôi thì khác, tôi chơi thơ đủ “màu”, ham danh một tí, ham lợi một tí, kiếm tiền một tí.

Tất cả cơ nghiệp của tôi đều do chó gây dựng lên cả. Thực sự là tôi cũng nhờ chó mà đi lên. Không người nào làm thơ nghiêm trang bằng tôi nhưng cũng không người nào làm thơ tục tĩu mà cười phớ lớ như tôi. Nhiều người làm đề tài tiến sĩ về thơ của tôi. Một số tu viện chùa chiền ở Tây Tạng cũng trích thơ của tôi. Bây giờ, người ta không còn gọi là thơ Bảo Sinh nữa mà gọi là Chân Kinh. Một số chùa chiền ở Việt Nam giờ thích dùng thơ Bảo Sinh để làm kinh kệ và đọc suốt.

Hôm ấy, tôi đang ngồi với ông bạn ở quán café, lại nghe tiếng ai đó đọc thơ của mình văng vẳng. Tôi nhìn mồm thì không thấy ai mấp máy cả, nhìn lên tivi, hóa ra đang chiếu cảnh ở ngôi chùa tít mãi Yên Tử, có mấy ông hòa thượng đang trích thơ của Bảo Sinh ra đọc. Các ông ấy bảo đó là kinh kệ của nhà Phật. Theo tôi nghĩ, đỉnh điểm của thơ là khi nó đi vào tôn giáo. Còn thơ đi vào “cung đình”, được giải thưởng này nọ của hội nọ kia thì… không quan trọng.

Thiền sư Thích Nhất Hạnh đưa thơ Bảo Sinh vào bài giảng của ngài?

–  Cụ thể quyển kinh nào trích dẫn câu thơ nào của ông?

– Ông La Khắc Hòa (bạn tôi) vào một điện thờ, khi cúng thì người ta treo hai câu thơ của tôi lên, chính ông ấy là người đưa cả địa chỉ và chụp ảnh gửi cho tôi mà. Bây giờ thơ của tôi thành ca dao rồi, người ta đọc nhiều quá và người ta cũng không biết đó là thơ của tôi. Nhà toán học nổi tiếng Ngô Bảo Châu cũng lấy câu này câu kia của tôi “gối đầu giường” đấy chứ: “Tự do sướng nhất trên đời/ Tự lừa lại sướng bằng mười tự do”. Người ta tặng Ngô Bảo Châu cái nhà nhưng anh ta không nhận, sau anh nghĩ lại vì… thơ của cụ Bảo Sinh mà bèn nhận. Là vì: “Khi mê tiền chỉ là tiền/ Ngộ ra mới biết trong tiền có tâm”. Đây là cái Tâm của mọi người nên mới nhận, chứ bản thân không có nhu cầu.

Bây giờ, thơ của tôi phổ cập quá, đến mức độ chính tôi cũng không nhớ nữa. Thỉnh thoảng lại có người gọi điện bảo: “Anh Sinh ơi, họ lấy thơ của anh và cho đó là thơ của họ thì anh có ý kiến gì không?”, tôi cười: “Gặp kẻ ăn cắp thơ ta/ Hóa ra người ấy lại là tri âm”.

bảo sinh
Ông Bảo Sinh bảo mình không bao giờ giàu vì cứ có tiền là ông đem cho hết

– Ông thấy bài nào của mình được người ta biết đến nhiều nhất ?

– Cái bài tôi khắc vào gỗ và treo ở trên bờ tường kia kìa: “Khi mê bùn chỉ là bùn/ Ngộ ra mới biết trong bùn có sen/ Khi mê tiền chỉ là tiền/ Ngộ ra mới biết trong tiền có tâm/ Khi mê dâm chỉ là dâm/ Ngộ ra mới biết trong dâm có tình…”. Song, thực ra mà nói, các câu trên nếu mà xét về mặt văn chương không thể hay bằng “Đò ngang”:

“Cùng chung một chuyến đò ngang

Kẻ thì sang bến, người đang trở về

Lái đò lái mãi thành mê

Sang về chẳng biết mình về hay sang”.

Nhiều người chê thơ tôi sai câu chữ vần luật theo cách hiểu thông thường. Tôi bảo, tóm lại ông ngồi gần một cô, ông thấy cô ấy xinh thì ông mê thôi chứ không phải là vì ông đo đếm truy xét xem vòng 1, vòng 2 và vòng 3 của nàng ra sao.

– Có thật là thiền sư Thích Nhất Hạnh đưa thơ của ông vào bài giảng đáng kính của cụ không?

– Cụ Thích Nhất Hạnh thỉnh thoảng có cho bài thơ của tôi vào trang web của cụ mà. Tôi cũng chẳng nhớ đâu, khi nào tôi tìm gửi Zalo cho anh đọc thử. Nhà thờ thánh Giuse thỉnh thoảng cũng trích thơ của tôi, câu thơ rất hay: “Khi đi vào cửa nhà thờ/ Hãy đi như đứa trẻ thơ về nhà”.

– “Làm hàng giả tù mọt gông/ Làm lịch sử giả lại không việc gì”, câu ấy của ông nhỉ?

– Đúng. Tôi trọng cái Tâm.

Số lượng bài thơ “tục” của tôi chỉ chiếm tỉ lệ khoảng 1/5. Thế nhưng, giới văn nghệ sỹ của mình rất đặc biệt, mình đọc thơ nghiêm trang họ bịt mồm mình ngay. Họ bảo bác chỉ có thể đọc thơ tục tĩu là hay thôi, bác là nhà thơ dân gian, mà dân gian thì thơ phải “đầu đường xó chợ”. Tôi nghĩ rằng tôi không tự hào và cũng không tự ti vì cái thương hiệu “đầu đường xó chợ” kia, bởi tôi không hề để ý. Nhiều bài thơ tục nổi tiếng bao năm qua, anh biết rõ rồi nên tôi không đọc ra đây nữa…

Trần Quân

Bình luận

Bạn có thể quan tâm