Người mẹ 24 năm không cắt khẩu con gái mất tích và cuộc trở về đúng như linh cảm

Tuổi trẻ đời sống đăng lúc: 6:33 11/08/2020 |

Từ ngày bà Huệ mất tích, các anh chị em trong gia đình cũng dùng nhiều cách để tìm em, kể cả những cách tâm linh mê tín như xem bói, gọi hồn… nhưng đều không có kết quả.

mất tích 1
Bà Huệ và mẹ già 97 tuổi ngày đoàn tụ

Trở thành người mất tỉnh táo vì con gái mất tích

Như TT&ĐS thông tin ở số trước, gia đình ông Trần Thế Nguyên đã may mắn tìm được em gái Trần Thị Huệ (hiện 58 tuổi, ngụ quận Hai Bà Trưng, Hà Nội) sau 24 năm thất lạc ở khu cách ly Covid-19 tại Lạng Sơn. Sau khi đưa em gái về nhà đoàn tụ, ông Trần Thế Nguyên đã chia sẻ rõ thêm với PV về hành trình “mất tích” của em gái, những cảm xúc của ông khi đi nhận mặt em, cũng như cuộc trở về không định trước đầy bất ngờ.

Ông Nguyên kể lại, ngày còn trẻ bà Huệ giống như bao cô gái khác, đến tuổi cập kê cũng có nhiều người đàn ông theo đuổi. Nhưng sau này khi xin vào làm công nhân tại nhà máy dệt 8/3, như một duyên nợ, bà Huệ đem lòng yêu thương rồi kết hôn với một nam đồng nghiệp. Chồng bà Huệ chân chất nhưng chậm chạp, không linh hoạt như bao người đàn ông khác.

Khi mang thai đứa con đầu tiên, do sức khoẻ của bà Huệ không tốt nên đứa trẻ đã bị sinh non thành ra luôn ốm đau, bệnh tật. Do chồng chậm chạp nên mọi việc trong gia đình và chăm sóc con cái đều do một tay bà Huệ cáng đáng. Bao đêm thức trắng chăm con nhưng rồi đứa trẻ vì quá yếu nên đã không qua khỏi. Quá đau xót trước sự ra đi của đứa con đầu lòng, bà Huệ đã mất tỉnh táo, sau đó bỏ nhà đi lang thang. Chuyện vợ chồng cũng “đường ai nấy đi”.

Trong những tháng ngày lang thang đó, đã có lần bà Huệ được đưa vào trung tâm bảo trợ xã hội vì nhiều người tưởng bà là người tâm thần, vô gia cư. Sau khi được điều trị một thời gian, bố mẹ đón bà Huệ về ở cùng. Lúc này, bà Huệ đã tỉnh táo hơn nhiều. Tuy nhiên, nỗi đau mất con vẫn cứ đeo bám người phụ nữ này khiến bà Huệ chìm đắm trong tuyệt vọng và bệnh tình lại tái phát. Đúng lúc này, bà Huệ bị một gã đàn ông bụi đời tán tỉnh, gạ gẫm về ở cùng. Lúc đó, gia đình bà phản đối quyết liệt. Nhưng khi thấy con quyết tâm nên buộc lòng bố mẹ bà Huệ phải suy nghĩ theo chiều hướng tích cực, rằng biết đâu nhờ tình yêu với người đàn ông này sẽ giúp bà Huệ khỏi bệnh.

Nhưng chung sống với người đàn ông kia mới chỉ được một thời gian ngắn thì bà Huệ mất tích. Ông Nguyên kể lại: “Khi ở với gã đó, Huệ bị đánh đập rất nhiều. Gia đình cũng đến khuyên nhủ cô ấy về nhưng không được. Đến khi cô ấy mất tích, gia đình tôi ai cũng nghi có liên quan đến gã đó”. Gia đình đã báo chính quyền địa phương để tiến hành điều tra. Do người đàn ông kia là một kẻ nghiện rượu, nghiện ma túy nặng, lúc nào cũng trong tình trạng không tỉnh táo nên cơ quan chức năng không thể khai thác được thông tin gì về bà Huệ. Sau đó không lâu, người đàn ông này cũng chết do ma túy.

mất tích 2
Bức ảnh của bà Huệ ngày còn trẻ

Nghĩ rằng bà Huệ lại phát bệnh đi lang thang như trước, gia đình ông Nguyên đã chia nhau đi tìm khắp các nơi quanh Hà Nội, từ các khu chợ cho đến đình chùa miếu mạo hay các trung tâm bảo trợ nhưng vẫn không có thông tin của em gái. Việc tìm kiếm cũng không thể kéo dài do hoàn cảnh kinh tế gia đình khó khăn.

Bản thân vợ chồng ông Nguyên dành dụm được đồng nào thì đều dồn cả vào việc chữa bệnh cho con, do con ông sinh ra có nhiều dị tật bẩm sinh. Nhưng rồi bao công chữa chạy cũng không cứu nổi con mình. Thêm vào đó, những năm đó công nghệ thông tin không phát triển, việc đăng tin tìm một người mất tích vô cùng khó khăn. Cùng với hiểu biết hạn hẹp của gia đình nên người nhà ông Nguyên không biết phải nhờ tìm em gái ở đâu. Mẹ ông Nguyên buồn bã, luôn thúc giục các con đi tìm em về, nhưng tất cả chỉ như mò kim đáy bể.

Những năm sau này, anh chị em của bà Huệ cũng dùng nhiều cách để tìm em, kể cả những cách tâm linh mê tín như xem bói, gọi hồn… nhưng mọi cố gắng đều đổ xuống sông, xuống biển. Tuy nhiên, không rõ vì lý do nào đó mà gia đình ông Nguyên luôn tin rằng em gái mình vẫn còn sống, đang lưu lạc ở nơi nào đó và sẽ có ngày trở về. Bằng chứng cho niềm tin ấy chính là việc mẹ của bà Huệ nhất định không cắt khẩu con gái mình cho dù đã hơn 20 năm trôi qua. Và đúng như linh cảm của họ, sự trở về của bà Huệ đều là cơ duyên.

Tìm lại được gia đình do… đi lạc đường

Trong ngày trở về của mình, bằng những câu từ nửa Việt nửa Trung chắp nối lại, bà Huệ kể rằng mình từng có chồng ở bên kia biên giới. Một ngày, người chồng dẫn bà đi thăm họ hàng rồi không rõ vì lý do nào đó, bà Huệ bị lạc đường và cứ thế đi lang thang. Cho đến khi gặp Công an Trung Quốc, bà được họ đưa lên một chiếc ô tô lớn có nhiều người Việt Nam và trao trả về nước.

Khi được công an Quảng Tây (Trung Quốc) bàn giao cho Việt Nam, bà Huệ và những người khác được đưa vào khu cách ly để phòng chống COVID-19, nhưng do sức khỏe yếu, người phụ nữ này lại được chuyển đến theo dõi tại Bệnh viện Đa khoa tỉnh Lạng Sơn. Những ngày đầu, bà Huệ có dấu hiệu rối loạn tâm thần, thường xuyên bị kích động, đập phá… Sau một thời gian điều trị, bệnh tình của bà Huệ đã thuyên giảm. Các bác sĩ đã cố gắng giao tiếp, từ đó khai thác lấy được thông tin địa chỉ gia đình để liên hệ với cơ quan chức năng xác minh, gọi người thân đến đón.

mất tích 3
Ông Nguyên cùng gia đình đón em ở Lạng Sơn

Nhớ lại khoảnh khắc hạnh phúc đó, ông Trần Thế Nguyên chia sẻ: “Ngày UBND phường Thanh Lương (quận Hai Bà Trưng) gửi thông báo về nhà, cho biết đã tìm thấy em gái của tôi trong khu cách ly ở Lạng Sơn, gia đình tôi không ai dám tin. Sau khi lấy số điện thoại để liên lạc với điều dưỡng của Bệnh viện Đa khoa Lạng Sơn, nơi Huệ đang được cách ly và theo dõi sức khỏe, tôi vẫn bán tín bán nghi bởi rất có thể bệnh viện đã có sự nhầm lẫn nào đó. Nhưng khi nhìn tấm ảnh một người phụ nữ gầy gò, ngồi bó gối trên giường bệnh, tôi không kìm được nước mắt bởi tôi nhận ra đó chính là người em gái đã thất lạc 24 năm. Dù không còn những nét của ngày xưa nhưng tôi nhận ra Huệ vì cô ấy có nhiều nét giống những người trong gia đình tôi”.

Sau khi hết thời gian cách ly, ông Nguyên đã cùng em gái út và người em rể lập tức đi Lạng Sơn để đón bà Huệ. Lúc đi, ông Nguyên cũng đã xác định tinh thần nhiều khả năng em gái sẽ không nhận ra những người thân trong gia đình, bởi bà Huệ đã thiếu minh mẫn từ trước khi mất tích. “Vậy mà không ngờ khi nhìn thấy tôi và cô út, cô Huệ đã reo lên rồi gọi tên từng người. Đó thực sự là một kỳ tích” – ông Nguyên nhớ lại.

Ông Nguyên cũng phải thừa nhận rằng, có lẽ nếu không vì tình hình dịch bệnh, phía bên kia biên giới kiểm soát chặt chẽ hơn, có lẽ gia đình ông sẽ không có cơ hội gặp lại em gái. Bởi có thể em gái của ông đang sinh sống tại một nơi hẻo lánh, ít người và không giao tiếp nhiều với bên ngoài. “Cô ấy về nhà còn chẳng biết sử dụng các thiết bị cơ bản, kể cả thiết bị vệ sinh. Nên khi làm gì, ăn gì mọi người đều phải để ý” – ông Nguyên kể.

Ngày đón bà Huệ trở về nhà đoàn tụ với người mẹ già đã 97 tuổi, gia đình ông Nguyên cũng có nhiều cảm xúc buồn vui lẫn lộn. Vui vì em gái đã trở về còn buồn vì giờ đây tinh thần bà Huệ không được minh mẫn, khó giao tiếp với gia đình bởi thứ tiếng nửa Việt nửa Trung của mình. Điều ông mong muốn nhất hiện tại, đó là có thể sớm hoàn thành các giấy tờ thủ tục cá nhân cho bà Huệ để có thể đảm bảo các quyền lợi về y tế, sức khỏe.

Trọng Ngân

Bình luận

Bạn có thể quan tâm