fbpx

Mái tóc rồng có tuổi thọ bằng cả đời người ở Tiền Giang

Đăng lúc: 8:00 30/06/2019 -

Cụ Tám dỡ mái tóc dài ngoẵng trên đầu ra. Cụ phải vòng tóc quanh người, cầm trên cả hai tay hệt như những người làm xiếc quấn một con trăn lớn. Tóc của cụ phần gần đầu rất dày và trắng như cước. Càng về phía đuôi mái tóc rồng, tóc mỏng dần và sẫm màu, có đoạn ngà ngà, có đoạn như màu râu ngô…

ông cụ có mái tóc rồng ở tiền giang
Cụ Tám và mái tóc rồng trên đầu

Ba ông đạo cùng nuôi tóc rồng

Hỏi bất cứ người dân Đông Hoà (huyện Châu Thành, tỉnh Tiền Giang) nào, ai cũng vanh vách nói về ba tiên ông tóc rồng ở ấp Dầu. Bà con quen gọi là ba ông đạo tiên. Ông nào cũng đội cả một túi tóc như đội cái rổ, cái rá trên đầu. Ba ông đạo kỳ lạ mà bà con nhắc đến ấy là ba anh em ruột: Cụ Nguyễn Văn Dày, cụ Nguyễn Văn Chiến và cụ Nguyễn Văn Tiên.

Xứ miệt vườn mênh mông, càng vào sâu trong ấp càng thấy hun hút, vắng lặng. Hai bên đường xanh um cây cối, ở giữa là đường bê tông trắng lốp. Một ông cụ chống gậy, đi chân đất, lưng còng gập như dấu hỏi nhưng bước thoăn thoắt. Cụ khoác cái tay nải màu nâu, trên đầu cũng đội cái khăn màu nâu đất.

ông cụ có mái tóc rồng ở tiền giang
Ba anh em cụ Tám đều để tóc dài không cắt

Chúng tôi hỏi thăm, không ngờ hỏi trúng nhà ông Năm, là con trai thứ tư của cụ Chiến (còn gọi cụ Tám). Ông Năm chỉ theo cụ ông khoác tay nải, chống gậy trên đường bê tông nói: “Ổng là cha tui đó. Ổng vừa từ nhà tui ra. Mỗi bữa nhà tui nấu cơm, ổng qua lấy cơm canh mang về nhà ăn”. Chúng tôi chạy theo cụ Tám, thấy cụ tạt qua gian tạp hoá nhà bà Sáu nói đôi câu chuyện. Bà Sáu là con thứ năm của cụ, bà vừa sang tuổi sáu mươi. Biết chúng tôi là khách đường xa, cụ lấy mấy lon nước ngọt, đôi gói bánh về tiếp đãi. Lấy đồ xong, cụ dúi trả tiền cho bà Sáu bằng được. Bà Sáu bảo cụ khái tính lắm, lấy đồ gì của con cháu cũng trả tiền, không cầm tiền là cụ không chịu.

ông cụ có mái tóc rồng ở tiền giang
Con đường đầy cây vào nhà cụ Tám tóc rồng

Đi qua cái ngõ nhỏ ẩm thấp, cây cối sum suê che kín đường, rồi ngang qua mái lều, phía dưới là chiếc ghe giữa đám đất sình lầy, cụ Tám giới thiệu đó là nhà ông Nguyễn Văn Tiên, em ruột mình. “Ổng cũng sống một mình và ngày ngày tụng kinh niệm Phật tu hành như tui, nhưng tui còn có đàn con, chớ ổng có mình. Ổng không lấy vợ. Giờ ổng gần chín chục tuổi rồi. Các chú chớ có vô nha, ổng không như tui, tui thì ai đến chơi cũng được, có khách đến nhà là tui vui.

Mà ổng thì khác, ổng không thích tiếp xúc với ai bao giờ, khách lạ ổng càng không ưa, vô là ổng đuổi đó. Trên tui với ổng còn có ông anh Nguyễn Văn Dày, mà ổng mất 4 năm nay rồi. Lúc mất, ổng được 92 tuổi. Năm nay tui cũng 92 tuổi rồi đó”, cụ Tám nói.

ông cụ có mái tóc rồng ở tiền giang
Bình thường cụ Tám vấn tóc lên

Cụ Tám chỉ vào ngôi nhà nhỏ lợp brô-xi măng, quanh nhà cây cối rậm rạp, khoe đó là nhà tình thương người ta xây tặng. Rồi cụ kể đất này cỡ hai trăm năm trước ông cố của cụ đến lập nghiệp, vẫn đầy rừng hoang và thú dữ. Cọp beo từng đàn từ rừng ra sông Tiền tìm nước uống. Chúng đi mòn đường lún đất thành kênh rạch.

Con rạch này tên rạch Ông Hổ là vì thế. Ông cố của cụ Tám có chức bá hộ, quản lý cả cánh đồng thẳng cánh cò bay. Nhưng đến đời cha của cụ thì chỉ còn vài chục công (vài chục nghìn mét vuông) đất ven rạch Ông Hổ này, mấy anh em của cha cụ trồng trái cây. Bây giờ các con, cháu của cụ cũng trồng trái cây, ngoài ra còn chăn nuôi, buôn bán thêm. Cũng có mấy người đi làm công nhân nữa.

Giấc mơ lạ về ông lão râu dài

Cụ Tám cho biết, khi còn nhỏ mấy anh em cụ đều để đầu ba chỏm như mọi đứa trẻ khác, đến khi cỡ chừng 10 tuổi thì mới dưỡng tóc. Hồi cụ 17 tuổi, thầy giáo nói nên cắt tóc cho giống… trai tráng, chứ để tóc dài giống các bạn nữ quá nên cụ xin cha mẹ cho cắt tóc. “Nhưng cắt xong là tui lăn ra bịnh, người mềm như cọng bún, mắt hoa, đầu nhức. Cha mẹ đưa tui đi khám thầy lang, mà thầy lang khám không ra bịnh. Ổng chỉ biết cho thuốc bổ, thuốc an thần về uống để cải thiện ăn ngủ”, cụ Tám kể. Mẹ cụ mang thuốc về sắc cho con uống mà không đỡ.

Cụ vẫn oặt oẹo, hoa mắt nhức đầu suốt mấy năm. Kỳ lạ là khi tóc dài dần dần thì bệnh của cụ cũng dần đỡ mà không cần phải thuốc men gì. Kỳ lạ nữa là cụ bảo mình để ý thấy tóc càng dài thì người càng khoẻ, đầu óc, tinh thần sảng khoái hơn. “Một bữa tui căng cái võng vào hai gốc cây nằm ngủ, mà buổi trưa chớ không phải buổi đêm. Tui thấy có ông lão đứng ở đầu võng, râu tóc ổng dài, ổng cúi xuống vuốt tóc tui nói “tóc dài đẹp lắm đó con”.

ông cụ có mái tóc rồng ở tiền giang
Mái tóc rồng của ông cụ Tám dàicuộn vào nhau

Lúc thức giấc, tui kể cho cha tui nghe, cha tui nói từ giờ không có được cắt tóc nữa. Tóc tui là dưỡng từ ngày đó cho tới tận giờ luôn”, ông cụ Tám dỡ mái tóc rồng trên đầu cho chúng tôi xem. Mái tóc dài ngoẵng, cụ phải vòng quanh người, cầm trên cả hai tay hệt như những người làm xiếc quấn con trăn. Tóc của cụ, phần gần đầu rất dày và trắng như cước. Càng về phía đuôi, tóc mỏng dần và sẫm màu, có đoạn ngà ngà, có đoạn như màu râu ngô

Cụ Tám kể, thời gian đầu tóc bị dính bết lại rất khó chịu và thấy vướng víu. Lúc quá dài, cụ phải quấn lại thành từng vòng đội trên đầu. Bà con chòm xóm xung quanh chỉ trỏ, dị nghị, có người ái ngại nói nhà cụ “có ba anh em mà tưng tưng (ý nói không bình thường) cả. Nhưng dần dần, các ông cụ cũng quen với cảm giác đội tóc mớ tóc rồng như thế, quen luôn cả với những ánh nhìn kém phần thân thiện của bà con.

ông cụ có mái tóc rồng ở tiền giang
Khi vấn lên thì tóc thành một búi to trên đầu

Năm 30 tuổi, đã có 7 người con, cụ Tám bèn rời gia đình đi tu, hàng ngày “cầu nguyện cho hoà bình, cho quốc thái, dân an”. Cụ cùng anh và em trai tu gần 20 năm, đến ngày thống nhất đất nước thì ba anh em về lại ấp Dầu tu tại gia, đến giờ đã hơn 40 năm. Cụ Tám bảo mấy anh em trong gia đình mình theo đạo Tứ ân hiếu nghĩa.

Cụ giải thích việc hễ cắt tóc là ốm bằng cái nhìn của người theo đạo: “Anh em tui, cha tui, ông cố tui đều theo Tứ ân hiếu nghĩa, ngoài ơn cha mẹ, còn ơn tổ quốc, ơn đồng bào, ơn tổ tiên. Theo đó việc dưỡng tóc là cách thể hiện hiếu nghĩa với cha mẹ, nếu cắt tóc là phạm vào bất hiếu và dễ bị đấng “bề trên” trách phạt. Thế nên mỗi lần cắt tóc là anh em tui người ốm yếu, người ngất xỉu”.

Tóc càng dài, càng trường thọ?

“Liệu có phải tóc các cụ càng dài thì càng trường thọ và khoẻ mạnh không?” – bà con xứ này và cả những khách phương xa vì tò mò mà đến như chúng tôi đều có chung câu hỏi đó. Bởi năm nay đã 91 tuổi, song đôi mắt cụ Tám vẫn rất tinh, cụ đọc sách không cần kính và vẫn tự tay xỏ kim, may vá lại đồ.

Dăm năm trước, cụ còn vác cuốc làm vườn, hăng hái, khoẻ mạnh không kém con cháu. Bao năm qua cụ vẫn sống một mình, tự phục vụ bản thân. Từ ngày cụ bà mất, mỗi tuần một lần, bà Sáu Thuỷ thay mẹ qua giúp cha gội đầu một lần. Không phải cụ Tám yếu không làm được, mà vì tóc cụ quá dài nên cần có người hỗ trợ.

ông cụ có mái tóc rồng ở tiền giang
Cụ Tám không cắt tóc vì mỗi lần cắt là cụ bị ốm

Các con cụ Tám kể, từ nhỏ đến giờ họ chưa thấy bác Hai, chú Út hay cha mình đi bệnh viện bao giờ. Xưa, khi mấy ông còn trẻ, mỗi lần gội đầu là cả ba người ngồi xếp hàng gỡ tóc để gội cho sạch. Sau mấy lần, cả ba người đều chóng mặt, nhức đầu nên không ai dám gỡ phần tóc kết dính ra gội nữa, các cụ chỉ gội phần tóc sát da đầu cho sạch sẽ.

Một người con của cụ Tám chia sẻ: “Kỳ lạ là phần tóc kết không gội nhưng cũng không thấy hôi bao giờ. Cha tui thỉnh thoảng lỡ làm ướt toàn bộ tóc là bị cảm lạnh, còn mái tóc phải hong cả ngày mới khô nên gần bốn chục năm rồi cha tui không dám làm ướt tóc, mỗi lần tắm gội là cụ cẩn thận lắm”.

ông cụ có mái tóc rồng ở tiền giang
Mái tóc của cụ Tám nhìn từ xa

Về thắc mắc trên, cụ Tám tóc rồng cười hiền bảo ông cụ cũng không biết nữa. Cụ chỉ biết sức khoẻ của mấy anh em mình đều liên quan đến mái tóc. “Tui chỉ cần đưa lọn tóc đuôi ra trước mặt để nhìn xem màu sắc là tui biết sức khoẻ, tâm trạng của mình ngày hôm đó có tốt hay không. Ông Hai Dày anh tui mất năm 92 tuổi, lúc ổng qua đời cũng là lúc tóc rụng gần hết.

Hồi ổng 89 tuổi, tóc bỗng đổi màu từ ngà ngà trắng sang nâu nâu. Tóc ổng còn tự nhiên rụng dần. Đến khi qua Tết, ổng sang tuổi 92 thì đầu ổng trụi mất nhiều tóc lắm”. Bấy giờ cụ Tám thấy lòng không yên và nói với mọi người đó là điềm xấu nhưng cụ bảo, bấy giờ mọi người đâu có tin.

Quân Anh

Tags:

Bình luận