Vợ chồng 15 năm làm từ thiện và kỳ vọng “cơm có trứng” cho người nghèo

Tuổi trẻ đời sống đăng lúc: 1:21 20/01/2021 |

Bà Khánh bảo ngày 2 bữa cơm, bà ăn ở bếp từ thiện, khi thì đến chùa làm công quả rồi dùng cơm chay. Có được chút tiền dư, bà dồn hết giúp người nghèo.

15 năm làm bếp ăn từ thiện và kỳ vọng “cơm có trứng” cho người nghèo 1
Bếp ăn tình thương của Bệnh viện đa khoa tỉnh Hậu Giang

Làm dẫu mệt, nhưng tâm mình thanh thản lắm

Ngày nào Bếp ăn tình thương của Bệnh viện đa khoa tỉnh Hậu Giang cũng đều đặn tổ chức 2 buổi phát cơm miễn phí cho người nghèo đi chăm bệnh nhân. Dù bữa ăn của bếp từ thiện đạm bạc chỉ gồm cơm trắng và canh rau, thỉnh thoảng có thêm món xào, nhưng đối với những người nghèo thì đó là đã trân quý.

Tại bếp ăn từ thiện này, vợ chồng bà Trần Kim Khánh (55 tuổi) và ông Nguyễn Văn Bé (60 tuổi, ngụ xã Vị Đông, huyện Vị Thủy, tỉnh Hậu Giang) đã có “thâm niên” 15 năm nấu cơm, phục vụ cho không biết bao nhiêu người nghèo. Bà Khánh kể rằng, 15 năm trước, cuộc sống của bà còn cơ cực lắm. Bà làm đủ thứ nghề từ dọn nhà thuê, đến cắt cỏ, bốc vác… Tuy vất vả là vậy nhưng bà vẫn dành không ít thời gian cho công tác từ thiện. 

“Hồi đó, tài sản đáng giá nhất trong nhà tôi là chiếc xe đạp cũ. Tôi đạp xe từ nhà lên Một Ngàn, xuống Long Mỹ (các địa danh ở Hậu Giang – PV) nấu cơm cho các bệnh viện. Nấu xong ở đó, tôi lại đi qua chùa nấu tiếp. Rồi sau đó, tôi gắn bó với Bệnh viện đa khoa tỉnh Hậu Giang, nấu và đưa cơm cho người nghèo đến tận bây giờ. Làm dẫu mệt, nhưng tâm mình thanh thản lắm”, bà nói.

Nói về cơ duyên làm việc tại bếp ăn từ thiện, bà Khánh bảo, trước đây, khi đi chăm chồng điều trị tại viện, bà chứng kiến không ít câu chuyện éo le. Đó là tiếng thở dài, ánh mắt lo âu khi lần dở đếm từng đồng tiền lẻ, đó là những giọt nước mắt bất lực của thân nhân người bệnh. Người nghèo mà còn bị bệnh thì khổ không lời nào tả được. Bà Khánh đồng cảm lắm. Bà muốn làm gì giúp họ vơi đi những lo toan.

Ông Bé chồng của bà bị bệnh rối loạn hoạt động não, đó là chứng bệnh tâm thần tiêu tốn không biết bao nhiêu tài lực của gia đình. Phải mất 6-7 năm điều trị liên tục, qua nhiều bệnh viện, sức khỏe của ông Bé mới ổn định như bây giờ. Khi hồi phục, để giữ cho tinh thần chồng luôn lạc quan, bà kéo ông vào hoạt động từ thiện này. Từ đó, hơn chục năm qua, đều đặn mỗi buổi sáng 2 vợ chồng chở nhau trên chiếc xe đạp cũ đưa cơm từ bếp ăn đến Khoa Tâm thần và Da liễu của bệnh viện. Họ chọn đưa cơm đến khoa này cũng vì những năm trước, ông Bé từng “gắn bó” ở đây, được các bác sĩ giúp đỡ quan tâm nhiệt tình.

 Bà Khánh kể: “Vợ chồng tôi chở tới đây 1 thùng cơm, 1 thùng canh rồi bệnh nhân, hoặc người nhà của họ tới nhận. Thùng nào gần hết thì tôi ở lại chờ, còn ổng về bếp lấy thêm. Các bác sĩ ở đây rất tốt, thương chồng tôi lắm. Họ hùn nhau lại chúng chồng tôi mỗi tháng 450.000 đồng để đổ xăng”.

15 năm làm bếp ăn từ thiện và kỳ vọng “cơm có trứng” cho người nghèo
Vợ chồng bà Khánh ông Bé

Ở bếp ăn tình thương, công việc mỗi người được phân công rõ ràng theo ca. Như vợ chồng bà Khánh buổi sáng có mặt để phụ giúp mọi người nấu nướng rồi sau đó đi đưa cơm. Ca nấu chính của 2 vợ chồng là vào ngày chủ nhật hàng tuần. Để chuẩn bị cho ca làm việc của mình, từ chiều thứ Sáu, họ đi đến các chợ để xin thêm rau củ quả đem về bếp, cải thiện bữa ăn cho người nghèo. Mỗi ca nấu cơm của 2 vợ chồng bắt đầu từ khoảng 6 giờ sáng, mỗi lần nấu khoảng 70kg gạo. Tùy theo tình hình, có hôm đến trưa số gạo phải nấu tăng thêm hơn 30kg.

Từ “tổ trưởng tổ muối tiêu” của bếp ăn từ thiện đến kỳ vọng “cơm có trứng”

Bếp ăn tình thương ở Bệnh viện đa khoa Hậu Giang có quỹ, nhưng rất hạn chế và khi sử dụng phải cân nhắc kỹ. Do đó những phần cơm được phát đi đa phần chỉ kèm thêm canh rau, thỉnh thoảng có thêm món đậu hũ xào rau củ. Duy chỉ có ngày thứ bảy, bếp được 1 mạnh thường quân tài trợ cho 10kg thịt heo. Số thịt này được kho và phát kèm theo cơm vào buổi sáng, còn buổi chiều thì phát tàu hủ kho. Hai loại thực phẩm này được duy trì hơn 3 năm qua.

Ngoài nhận nhiệm vụ nấu cơm vào cuối tuần, vợ chồng bà Khánh còn nhận thêm việc nấu cháo khuya cho người nghèo vào 3 giờ sáng thứ Hai và thứ Năm hằng tuần. Một năm trước, thấy cháo trắng mà không kèm đồ ăn mặn thì khó ăn, bà Khánh đề xuất ý định làm muối tiêu để phát kèm theo cháo và các bữa cơm. Tuy nhiên, vì quỹ của bếp ăn rất ít và chỉ được dùng để mua đường, hạt nêm, trấu… hoặc để sửa chữa bếp khi hư hỏng. Nếu làm muối tiêu thì phải duy trì, không thể đứt quãng được. Với quyết tâm cải thiện bữa ăn cho người nghèo, bà Khánh vận động bạn bè giúp đỡ. Và từ đó, bà được gọi vui là “tổ trưởng tổ muối tiêu”.

Muối tiêu nghe đơn giản nhưng để làm số lượng lớn ăn đủ trong 1 tháng không hề dễ dàng. Mỗi lần làm, bà Khánh chuẩn bị khoản 80-90kg muối, 10kg tiêu, 5kg bột ngọt và nhân sự thì cần rất đông trong khâu đóng gói. Chi phí mỗi lần làm lượng muối tiêu trên tiêu tốn trên dưới 1 triệu đồng, chủ yếu là do giá hạt tiêu biến động. “Tiêu được rang lên cho thơm rồi mới xay chung với muối và bột ngọt. Cực nhất là khâu đóng gói vào từng túi ni lông nhỏ, đủ cho 1 bữa ăn. Chúng tôi gần cả chục con người ngồi miệt mài cả ngày trời đổ muối vào túi rồi hơ từng túi nhỏ này trên lửa đèn cầy để gắn lại. Muối tiêu không thể để trong hủ rồi múc ra phát được vì sẽ bị chảy nước và mùi vị cũng sẽ giảm”, bà Khánh kể.

Nhờ nỗ lực của bà Khánh, bữa cơm, bữa cháo của những người nghèo ở Bệnh viện đa khoa tỉnh Hậu Giang hơn 1 năm qua đã trở nên ngon miệng hơn nhiều. Nhìn những người nghèo ở bệnh viện có cơm ăn ngày 2 bữa, vợ chồng bà Khánh thấy ấm áp vô cùng. Những người nghèo có thể xin cơm ở bếp rồi mua thức ăn bên ngoài, nhưng thực tế bà Khánh thấy nhiều người chỉ ăn cơm với muối tiêu hoặc những thức ăn được phát.

Thấy vậy, bà trăn trở và mong sao mỗi bữa ăn của người nghèo có thêm phần đạm, các dinh dưỡng cần thiết khác. Nhưng hoàn cảnh của bà không khá hơn ai, vợ chồng bà hiện tại ngoài việc làm từ thiện thì không làm gì thêm. Bà kể: “Tôi có đứa con gái có gia đình rồi, nó buôn bán ở ngoài chợ. Được cái  nó ủng hộ cha mẹ làm từ thiện lắm, thường tài trợ mắm muối, gia vị cho tôi. Thỉnh thoảng lại dúi cho cha mẹ ít tiền”.

Vừa qua, bà được người quen tài trợ cho gần một trăm quả trứng vịt. Nhìn trứng vịt để trước mặt, bà không biết làm sao để chế biến có lợi nhất, nhiều người được ăn nhất. Vậy là bà xuất tiền túi mua thêm củ cải muối, ngồi hàng giờ xắt thành sợi rồi xào lên với trứng. Vậy là bữa cháo khuya tối hôm đó, có thêm món củ cải muối xào trứng. Thấy người người ngồi ăn cháo dọc hành lang bệnh viện, bà Khánh mắt rưng rưng vì xúc động.

Tính đi tính lại, bà Khánh thấy trứng vịt là món ăn phổ biến và giá thành lại khá rẻ ở TP. Vị Thanh, tỉnh Hậu Giang. Nhưng để 1 tuần có 1 bữa trứng cho người nghèo cũng là điều gian nan. “Tôi tính mỗi cái trứng khoảng 2.000 đồng, chủ nhật tôi nấu cơm thì cũng phải cần 200 cái trứng mới đủ. Như vậy phải tốn 400.000 đồng, mỗi tháng là 1.600.000 đồng, 1 năm là gần 20.000.000 đồng. Nhiều vậy, tôi biết lấy đâu ra. Nếu làm thì phải làm liên tục, ngày có ngày không thì tội người ta lắm”, bà Khánh thở dài.

Bữ cơm có trứng khiến người phụ nữ này suy nghĩ rất nhiều. Bà tính, nếu chế biến trứng chiên, trứng xào thì sẽ hơi mất công, còn nếu trứng luộc thì đơn giản nhưng ăn không ngon. Hoặc sẽ phải tính thêm khoản nước tương, nước mắm để ăn kèm trứng luộc. “Nhưng mà cái quan trọng là có trứng đã, có trứng rồi thể nào cũng tính được”, bà quả quyết. Hy vọng rằng, với trái tim ấm áp của mình, đôi vợ chồng này sẽ lan tỏa yêu thương đi khắp nơi. Và một ngày không xa, những bữa “cơm có trứng” sẽ đến tận tay người nghèo.

Hàm Hương

Bình luận

Bạn có thể quan tâm