fbpx

Con sáo mồ côi

Tuổi trẻ đời sống đăng lúc: 3:27 14/10/2018 |

Trước đây ông Dũng là ca sĩ của đoàn văn công tỉnh. Ông theo dòng nhạc thính phòng nên không đắt sô. Nghề hát, phải theo nhạc nhẹ mới đắt sô và tiền cát sê mới nhiều. Ông Dũng là ca sĩ làng nhàng, cố bám đoàn để nhận sổ hưu. Và cái sổ hưu cũng đã đến tay ông. Về hưu là buồn, không có ánh đèn sân khấu, không có tiếng vỗ tay, không có tiền cát sê. Với đồng lương hưu còm, ông Dũng thiếu cả vật chất lẫn tinh thần. Về hưu được vài tháng, ông Dũng mở một quán hàng cạnh gốc cây gạo, bán nước chè xanh, nước chè mạn, nước nhân trần, nước lá vối, nước ngọt, nước lọc, kẹo lạc, khoai lang luộc và ổi, chuối tiêu.

Một hôm dọn hàng, ông Dũng thấy một đàn kiến vàng bám đầy trên những bông hoa gạo vừa rụng xuống. Gạt đám kiến và hoa gạo đi, ông Dũng thấy một con sáo ngà đã chết từ lâu. Con sáo còn cắp ở mỏ một con châu chấu. Đàn kiến đang hè nhau kéo con châu chấu ra khỏi mỏ con sáo. Con chim bị một vết đạn vào sườn. Có lẽ nó bị bắn ở đâu đó khá xa, cố bay về với con nó nhưng đến đây thì ngã xuống chêt. Như vậy thì trên cây gạo phải có một tổ chim sáo. Ông ngước nhìn lên, thấy có cái tổ chim ấy.

Ông Dũng trèo lên, nhìn vào tổ sáo. Lá gạo che mất ánh nắng nên ông Dũng không nhìn thấy gì cả. Ông rút cái bật lửa ga bật lên thì thấy trong tổ có 3 con sáo non, 2 con đã chết, 1 con còn sống nhưng yếu lắm rồi. Con sáo thấy động, há to cái miệng đỏ xin ăn. Nhưng ông Dũng không có gì cho nó cả. Ông bỏ con sáo vào túi áo trèo xuống rồi bẻ một quả chuối tiêu, cắn một miếng, nhai nhuyễn thành sữa rồi đút mỏ con sáo vào miệng ông. Con sáo bú thật lực. Được ăn ấm bụng nó tỉnh dần, 2 mắt trong và nhỏ như 2 giọt nước nom đã sinh động chứ không nửa nhắm nửa mở như lúc trước nữa. Ông làm một cái ổ rơm cho con sáo nằm và úp lên một cái nơm, còn cẩn thận đặt lên miệng nơm 3 viên gạch, đề phòng con mèo mướp vồ mất con chim non.

Con chim sáo

Ngày hôm đó, ông Dũng cho con sáo ăn 3 lần, vẫn là chuối tiêu nhai nhuyễn. Ông còn cho nó uống nước 2 lần, cũng bằng cách ngậm nước vào miệng và bón cho con sáo. Ngày hôm sau, cô Thu con gái ông Dũng đi thăm đồng về vơ được khá nhiều châu chấu, lận vòng quanh cạp quần. Người nhà quê gọi châu chấu là tôm bay. Loại côn trùng này vặt cánh cho vào chảo chiên vàng, cho thêm chút nước mắm rim nhạt và cho thêm chút lá chanh thì ăn ngon ra phết. Ông Dũng lấy một con châu chấu, vặt cánh, bỏ đầu nhọn và chân cho con sáo ăn. Nó hơi ngắc ngứ một tí nhưng cũng nuốt trôi được. “Mày nuốt được con châu chấu đó là đã có sức rồi đấy con ạ! Bố sẽ nuôi mày. Ăn ngoan vào con nhé!” – ông Dũng nói với con Sáo như vậy. Ông Dũng cải tạo cái nơm thành một cái lồng vững chắc để nuôi con sáo. Ông không mua loại lồng mảnh mai ở chợ, vì loại lồng đó rất dễ bị lũ chuột phá lồng và bắt mất con sáo non.

Rồi con sáo mọc lông đầu, lông lưng và lông cánh, lông đuôi. Hóa ra nó là một con sáo cái, mình to, đít thấp và là con sáo ngà giống hệt mẹ nó, mỏ vàng, chân vàng. Khi con sáo bắt đầu biết nhảy nhót trong lồng, ông Dũng đặt vào lồng nó một chiếc gương. Con sáo thích lắm, tưởng mình có bạn. Nó nghiêng đầu, con sáo trong gương cũng nghiêng đầu. Nó tắm, con sáo trong gương cũng tắm. Vợ ông Dũng đi chợ về mua mấy lạng thịt ba chỉ, ông Dũng cắt 2 miếng thịt nạc cho con sáo, nó ăn với vẻ thích thú. Được chăm sóc tử tế, con sáo lớn rất nhanh. Bây giờ đã có thêm 2 cái lông trắng ở 2 bên cánh nom rất đỏm dáng. Ông Dũng bắt đầu tập cho con sáo nói. Ông chỉ dạy nó 2 câu: “Bố ơi” và “Chào quý khách”. Con sáo có vẻ thích học nói. Khi ông Dũng bận bán hàng, nó cũng soi gương và tập nói. Từ ngày có con sáo, quán ông Dũng đông khách hơn các quán khác, vì người ta thích được nghe con sáo chào. Có con sáo, quán của ông vui hẳn lên. Nhiều người gạ ông Dũng mua con sáo giá bạc triệu nhưng ông Dũng không bán.

Rồi một hôm, có một con sáo bay đến đậu trên cây gạo rồi chao qua cái lồng con sáo của ông Dũng mấy lần. Đó là một con sáo trống. Con sáo của ông Dũng nhảy như điên trong lồng. Đó là sức mạnh của tình yêu. Ông Dũng mở cửa lồng cho con sáo bay lên cây gạo, tự tình với con sáo trống. Rồi nó rủ bạn tình bay xuống chui vào lồng. Trong lồng sẵn có chuối chín, hai anh chị chén thoải mái. Mọi người khuyên ông Dũng đóng cửa lồng lại để bắt cả con sáo kia, nhưng ông Dũng nói: “Đóng làm gì. Tình yêu rất cần tự do”. “Nhưng con sáo kia sẽ rủ con sáo của ông đi mất. Giống cái yêu mãnh liệt lắm, đã yêu là quên hết trời đất”. “Nhưng con sáo của tôi bay ra rồi lại bay về. Hàng ngày tôi hay nhai chuối cho nó ăn, trong món ăn ấy đã có nước bọt của tôi rồi nên nó không thể quên tôi được”.

Và đúng như vậy, con sáo bay đi rồi lại bay về. Có hôm nó bay đi cả buổi. Ông Dũng không lo nó bỏ ông mà lo nó bị mèo vồ, rắn đớp hoặc dính một viên đạn chì như mẹ nó. Con sáo bay chán chê rồi lại quay về, lấy câu chào khách để giúp ông Dũng bán hàng. Con sáo dần trở thành rất thân thiết không chỉ với ông Dũng mà còn với nhiều người khách hàng quen thuộc.

Rồi ông Dũng bị bệnh. Lúc đầu là ho. Tiếng ho không phải từ miệng mà từ trong lồng ngực phát ra khiến ông rất đau tức. Rồi ông thấy hơi thở nặng nề. Các con đưa ông đi bệnh viện khám thì bác sĩ nói ông bị ung thư phổi. Nằm trong bệnh viện, ông Dũng rất nhớ con sáo nên cô Thu phải mang nó vào để bên giường bệnh của bố. Ai đến thăm ông Dũng con sáo cũng chào quý khách, bác sĩ đến khám nó cũng chào quý khách. Một mình con sáo làm phòng bệnh vui hơn nhiều.

Phác đồ điều trị ung thư là phẫu thuật, hóa trị, xạ trị, nhưng thể trạng ông Dũng yếu quá, không phẫu thuật được, cũng không hóa trị, xạ trị được. Bệnh viện cho ông uống một loại thuốc rất đắt mà loại thuốc này lại không nằm trong danh mục thanh toán bảo hiểm y tế. Vì thế ông Dũng chỉ uống mấy hôm rồi thôi, không uống nữa. Ông nói với vợ con: “Xin bệnh viện cho tôi về nhà. Ở đây mùi bệnh viện kinh lắm. Người ta nói ung thư phổi nhanh chết, thì đã sao. Ai chả phải chết. Thời gian sống chỉ là ở trọ trên trần thế thôi, về thế giới bên kia mới là vĩnh hằng”.

Thế là ông Dũng về nhà. Ông vẫn không đóng cửa lồng con sáo. Nó bay đi một chốc rồi lại bay về và gọi: “Bố ơi! Bố ơi!”. Nhiều khi nó còn đậu bên đầu giường ông Dũng để được ông vuốt ve. Những lúc như thế con sáo ngồi im ro, mắt lim dim có vẻ rất thích thú. Ông Dũng dặn vợ: “Bà phải thay tôi nuôi con sáo cẩn thận. Thức ăn là chuối chín, thỉnh thoảng phải có thịt nạc hoặc châu chấu để nó có đủ đạm”. Và ông Dũng qua đời. Suốt một ngày tang lễ, con sáo không bay đi đâu hết, cũng không hay soi gương như mọi khi mà cứ ngồi lặng im trong lồng. Khi xe tang đưa ông Dũng ra nghĩa trang, con sáo ra khỏi lồng, ngồi trong lòng cô Thu và luôn miệng gọi: “Bố ơi! Bố ơi!”. Nó gọi rất nhiều, khi tiếng khản đặc rồi mà nó vẫn cứ “Bố ơi! Bố ơi!”. Con sáo lại mồ côi lần nữa.

Mọi sinh vật đều có tình yêu. Khi ta yêu con vật thì nó yêu lại. Không phải tiền bạc, vật chất mà tình yêu mới là thứ bền chặt nhất, cao quý nhất.

Ngọc Tuệ

Bình luận

Bạn có thể quan tâm