fbpx

Cuộc sống phó thác cho số phận của những cô gái “bán hoa” ở miền Tây

Đăng lúc: 1:00 23/09/2019 -

Trong những quán cafe võng trá hình ở miền Tây, bên cạnh những cô gái “bán hoa” phó thác cuộc đời cho kỹ nghệ mại dâm, có không ít người bị ép buộc bán dâm.

Cuộc sống phó thác cho số phận của những cô gái “bán hoa” ở miền Tây
Các cô gái chờ khách tại một quán cafe võng trá hình

Cuộc mua bán xác thịt sòng phẳng đến lạnh lùng của những cô gái “bán hoa” ở miền Tây

Với tất cả sự tôn trọng đối với phụ nữ, người viết đã giật mình khi mấy tay bạn hò hét đòi đi “tăng 3” sau chầu nhậu từ trưa đến xế chiều. Anh bạn cười hề hề: “Anh em mình phải có trách nhiệm giúp các em nó tăng thu nhập, đặng phụ giúp gia đình chứ!”. Cả nhóm gọi taxi, kéo nhau đi.

Trên xe, trong không khí nồng nặc bia rượu, anh bạn nhậu khề khà rót vào tai những bí mật của giới ăn chơi trụy lạc. Nói cho đúng đắn, với vị trí là chủ doanh nghiệp cỡ bự, lại từng công tác trong cơ quan Nhà nước chuyên về quản lý văn hóa nhiều năm, những gì mà anh bạn nhậu cung cấp (dù là trong cơn say ngà ngà) cũng rất đáng để suy ngẫm. Có thể thấy rằng một “ngành công nghiệp phụ trợ” chuyên phục vụ các quý ông đã và đang hoạt động khá rầm rộ tại đây.

Xe taxi tà tà chạy qua cầu Cần Thơ, sang địa phận thị xã Bình Minh của tỉnh Vĩnh Long. Anh bạn cho hay, xung quanh thành phố Cần Thơ có nhiều tụ điểm của gái bán hoa. Ví như khu vực trên cầu Cái Sắn Lớn (Long Xuyên, hầu hết gái ở đây là những người lớn tuổi, kém nhan sắc) hay đoạn quốc lộ 80 đoạn qua ấp Hòa Tây B của xã Phú Thuận (Thoại Sơn, An Giang) hay khúc quốc lộ 1A qua xã Thạnh Qưới (Mỹ Xuyên, Sóc Trăng). Chủ yếu, gái mại dâm ở những địa điểm nói trên hoạt động bằng hình thức vẫy tay đón khách trước quán cà phê võng trá hình.

Nhóm chúng tôi tấp vào một quán cafe võng tên N.N trên đường quốc lộ 54, gần cầu Cái Vồn Nhỏ. Phía ngoài quán bố trí rất đơn giản, chỉ có hai chiếc bàn nhựa màu xanh và bốn chiếc ghế tựa, vài chiếc võng gắn tạm bợ vào vách. Như đã rất quen thuộc, mấy anh bạn lựa riêng phần mỗi người một võng. Khách vừa đặt lưng lên võng thì cô gái mang thức uống ra hỏi nhỏ: “Cho em út nằm chung cho vui nha anh?”.

Cuộc sống phó thác cho số phận của những cô gái “bán hoa” ở miền Tây 1
Nhiều cô gái “bán hoa” ở miền Tây đơn giản chỉ coi đây là một “nghề” như bao nghề kiếm cơm khác

Theo thời giá chung, mỗi ly nước có tiếp viên nằm chung võng giá 40.000 đồng. Sau một lúc nằm ôm ấp, khách có nhu cầu “tới bến” thì tùy nhan sắc của nữ tiếp viên mà mỗi lượt mây mưa từ 300.000 đến 500.000 đồng. Nếu khách không đi nhà trọ, các cô gái xin tiền bo 50.000 đồng.

Cô gái tên Thủy Tiên tiếp thị thêm: “Ngoài ra, còn cả dịch vụ không tới Z cho quý anh lựa chọn. Giá của dịch vụ không tới Z thì chỉ từ 150.000 đến 250.000, tùy theo yêu cầu của quý anh. Vụ này vừa an toàn, vừa mới lạ, đảm bảo phê hết nấc”. Miệng nói liến thoắng, Thủy Tiên sáp vô rất nhanh, lành lẽ, chuyên nghiệp. Mấy anh bạn nhậu thả mình trong cơn phê pha của “em út”.

Biến tướng và tội ác

Ở nhiều nơi, các cô gái “bán hoa” thường ỉ ôi than thân trách phận, song, những người phụ nữ buôn phấn bán hương mà phóng viên đã có dịp trao đổi, trò chuyện ở miền Tây đơn giản coi việc làm của họ là một “nghề” như bao nghề kiếm cơm khác.

Người viết từng đọc trong một bản báo cáo chính thống rằng, năm 2016, theo thống kê của các ngành chức năng Cần Thơ, thành phố có hơn 1.500 gái mại dâm, được chia thành 3 nhóm. Trong đó có 325 người bán dâm đứng đường (75 người có hồ sơ quản lý). Nữ nhân viên làm trong các cơ sở kinh doanh dịch vụ, tham gia bán dâm khi có điều kiện là 1.000 người. Số còn lại là “gái gọi”, thông qua người quen và bạn bè kêu đến các nhà hàng, quán ăn, karaoke phục vụ.

Cuộc sống phó thác cho số phận của những cô gái “bán hoa” ở miền Tây 2
Có thể gặp rất nhiều các quán cafe võng trá hình dọc các tuyến đường ở miền Tây

Những người tham gia hoạt động mua bán dâm rất đa dạng (nhiều thành phần xã hội) và có xu hướng trẻ hóa. Hoạt động mại dâm trá hình trong các loại hình kinh doanh dịch vụ phát triển trở lại, xuất hiện các hình thức mới (giao dịch qua điện thoại, Internet, sex tour trong và ngoài nước). Ngoài ra, ngày càng có nhiều cơ sở kinh doanh theo mô hình khép kín (khách sạn, nhà hàng, karaoke, massage) rất phức tạp.

Gần đây, lại nảy sinh thêm cả những “tú ông online”, nghĩa là môi giới mại dâm thông qua mạng internet. Cụ thể, hồi tháng 6/2019, TAND thành phố Cần Thơ đã bác đơn kháng cáo, tuyên y án sơ thẩm với bị cáo Tống Thanh Hiền (33 tuổi, ngụ tại quận Cái Răng, TP. Cần Thơ), Nguyễn Thị Thùy Trang (19 tuổi, ngụ tại huyện Tháp Mười, Đồng Tháp), Trương Hoàng Vũ (28 tuổi, ngụ tại quận Ninh Kiều, TP. Cần Thơ) về tội môi giới mại dâm.

Theo cáo trạng, khoảng tháng 2/2018, Hiền lập trang web khiêu dâm, đăng bài giới thiệu cho các cô gái massage và bán dâm. Cô gái nào có nhu cầu bán dâm, Hiền hẹn lại nhà chụp hình và đăng lên nhiều trang web. Nhóm của Hiền ban đầu có 6 người, trong đó có Trang. Trang được Hiền môi giới đi khách 10 lần. Hiền thành lập đường dây mua bán dâm với khoảng 26 người, có độ tuổi từ 14 đến 23. Khi khách có nhu cầu, Hiền sẽ gửi ảnh để họ lựa chọn. Mỗi vụ, Hiền thu 100.000-200.000 đồng.

Nói tiếp về những quán cafe võng trá hình, đó là địa điểm tiềm tàng nhiều tội ác đau lòng. Bên cạnh những cô gái chấp nhận số phận, phó thác cuộc đời cho kỹ nghệ mại dâm, cũng không ít cô gái “bán hoa” ở miền Tây bị ép buộc bán dâm, trong đó có cả trẻ em. Còn nhớ, một vụ án xét xử năm 2017 đã gây rúng động dư luận khi nạn nhân bị ép bán dâm là cô bé sinh năm 2003.

Theo hồ sơ vụ án, năm 2015, Nguyễn Thị Ngọc Bích thuê mặt bằng để kinh doanh dịch vụ massage. Vào đầu năm 2016, L.L.H.N (SN 2003) đến quán cà phê của Bích xin làm thuê, chạy bàn được khoảng 20 ngày thì nghỉ việc. Nhưng sau đó, N. trở lại quán làm tiếp. Bích không trả lương cho N. mà chỉ hưởng tiền “boa” của khách. Ngoài thỏa thuận bán cà phê, massage, Bích còn gợi ý N. bán dâm cho khách tại tiệm massage.

Khi khách có nhu cầu thì gặp Bích ngã giá, rồi đưa tiền từ 100.000 – 300.000 đồng/lần. Nếu N. thu trực tiếp từ khách thì đưa lại cho Bích, trung bình mỗi lần bán dâm N. được hưởng từ 50.000 – 100.000 đồng. Tổng số lần N. bán dâm tại đây khoảng 20 lần, nhưng khách mua dâm là người lạ nên N. không biết tên và địa chỉ mà chỉ biết Phạm Hoàng Trí có mua dâm.

Khoảng 19 giờ một ngày đầu tháng 4/2016, Phạm Hoàng Trí điều khiển xe mô tô chở một người bạn đến quán cà phê của Bích. Sau đó, Trí đi vào phía trong nhà, Bích hỏi “có đi vui vẻ không”, Trí nói “có thì đi luôn”. Bích chỉ tay về N. nói giá 200.000 đồng rồi kêu Trí vào phòng massage trước, vài phút sau N. vào bán dâm xong, Trí đi ra bên ngoài định trả tiền cho Bích nhưng không gặp nên đưa cho N. rồi ra về. Tiền bán dâm N. đưa lại cho Bích và giữ lại 100.000 đồng. Tại phiên tòa xét xử, sau khi nghe kiểm sát viên đọc cáo trạng, bị cáo Bích đã thừa nhận hành vi phạm tội như cáo trạng đã truy tố.

Như vậy, nhiều cuộc “ăn chơi sung sướng” đã biến thành tội ác, mà nạn nhân và kẻ phạm tội đều bị ảnh hưởng nặng nề. Nói cách khác, phê pha chỉ là nhất thời, đau đớn kéo dài dai dẳng. Tình trạng này sẽ còn tiếp diễn và gây họa hại nghiêm trọng cho đến khi các cơ quan hữu trách hành động thật sự quyết liệt nhằm triệt phá các động mại dâm tồn tại gần như công khai ở miền Tây.

Cần Thơ tích cực đẩy lùi mại dâm

Những năm qua, trước tình hình hoạt động mại dâm diễn biến phức tạp, thành phố Cần Thơ đã phát động các phong trào xây dựng xã văn hoá, phong trào “Toàn dân đoàn kết xây dựng đời sống ở khu dân cư” lồng ghép với công tác “Xây dựng xã, phường lành mạnh không có tệ nạn ma tuý, mại dâm”.

Các sở, ngành, địa phương thường xuyên chú ý đến việc chuyển hoá các tụ điểm phức tạp về tệ nạn xã hội, phòng ngừa phát sinh mới, hỗ trợ các đối tượng trong việc trợ vốn, tạo việc làm, khám chữa bệnh, từng bước giúp họ tái hoà nhập cộng đồng. Xây dựng và duy trì hoạt động mô hình thí điểm phòng, chống mại dâm ở cộng đồng thuộc 2 phường Xuân Khánh và An Hoà. Tổ chức sinh hoạt hàng tháng theo các chủ đề liên quan đến y tế, sức khoẻ, sinh kế.

Tâm La

Tags:

Bình luận