Cánh diều chấp chới sau khi rạp chiếu phim mở cửa trở lại

Tuổi trẻ đời sống đăng lúc: 1:04 27/05/2020 |

Sau lễ trao giải tại Hà Nội vào ngày 12/5, Giải thưởng Cánh Diều tiếp tục tổ chức lễ trao giải tại TP.HCM vào ngày 16/5. Do ảnh hưởng Covid-19, quy mô Giải thưởng Cánh Diều khiêm tốn hơn, nhưng sự tôn vinh vẫn chia đều cho các tác phẩm ở những dòng phim khác nhau. Tuy nhiên, hiệu ứng từ Giải thưởng Cánh Diều có đủ sức kích hoạt thị trường điện ảnh sau giai đoạn cách ly xã hội, lại là câu hỏi đáng quan tâm hơn.

Giải thưởng Cánh Diều và sự chấp chới khi rạp chiếu phim mở cửa trở lại
Giải thưởng Cánh Diều

Các đơn vị và cá nhân tác giả đã gửi 113 tác phẩm tham dự Giải thưởng Cánh Diều năm nay. Trong đó có 16 phim truyện điện ảnh, 13 phim truyện truyền hình (487 tập), 34 phim tài liệu, 12 phim khoa học, 15 phim hoạt hình, 17 phim ngắn và 6 công trình nghiên cứu lý luận phê bình điện ảnh. Tuy là sân chơi có tính chuyên môn của Hội Điện ảnh Việt Nam, nhưng Giải thưởng Cánh Diều vẫn na ná như Liên hoan phim Việt Nam. Vì vậy, các ứng viên cứ tranh thủứng thí, hụt bên nọ tiếp tục gửi bên kia. Cứ thi hoài, thi mãi cũng được gọi tên trên bục vinh quang. Đó là lý do công chúng khó tìm giá trị nghệ thuật, nhưng lại dễ thấy giải thưởng rực rỡ.

Giải thưởng quan trọng nhất, thể loại phim truyện điện ảnh, một Cánh Diều Vàng thuộc về bộ phim lâm ly “Hạnh phúc của mẹ”, thì hai Cánh Diều Bạc thuộc về bộ phim đánh đấm “Hai Phượng” và bộ phim “Truyền thuyết về Quán Tiên” được Nhà nước đặt hàng. Còn hai Bằng khen trao cho hai bộ phim hài nhảm “Anh trai yêu quái” và “Gái già lắm chiêu 3”.

Ở lĩnh vực phim truyện truyền hình thì sao? Nếu bộ phim “Về nhà đi con” được Cánh Diều Vàng và giải thưởng cá nhân dành cho đạo diễn, thì bộ phim “Hoa hồng trên ngực trái” được Cánh Diều Bạc kèm theo giải thưởng cá nhân dành cho nữ diễn viên chính xuất sắc và nam diễn viên chính xuất sắc. Còn bộ phim “Lời nguyền Domino” được Cánh Diều Bạc thì cũng có thêm giải thưởng cá nhân dành cho biên kịch xuất sắc. 

Nếu nhìn vào danh sách giải thưởng tập thể và cá nhân, thì Giải thưởng Cánh Diều tạo ra không khí vui vẻ cho cả làng nghệ thuật thứ bảy. Giải thưởng được chia đều cho cả hai miền Nam Bắc, và chia đều cho các dòng phim khác nhau. Không ai phải thắc mắc, không ai phải kiện tụng, không ai phải băn khoăn, không ai phải ganh tỵ. Chỉ những người yêu điện ảnh đích thực thì hơi ngao ngán với tinh thần “một miếng giữa làng bằng một sàng xó bếp” mà Hội Điện ảnh Việt Nam muốn an ủi những nghệ sĩ nhọc nhằn.

Giải thưởng Cánh Diều và sự chấp chới khi rạp chiếu phim mở cửa trở lại 1
Một cảnh trong phim “Truyền thuyết về Quán Tiên”

Bất ngờ lớn nhất của Giải thưởng Cánh Diều năm nay, có lẽ là giải thưởng Nữ diễn viên chính xuất sắc thể loại phim truyện điện ảnh được trao cho diễn viên Cát Phượng. Vốn quen diễn hài trên sân khấu, Cát Phượng vào vai khá cường điệu, nhiều chất kịch hơn chất phim. Với nền điện ảnh đang khủng hoảng thiếu tài năng nhưng đang háo hức thị trường hóa, thì đây cũng là một sự ghi nhận cần thiết để động viên nhân tố sinh động. Ngược lại, bộ phim “Mắt biếc” rất nhộn nhịp ở phòng vé, nhưng lại không được giải thưởng gì.

Nghệ sĩ Nhân dân Thanh Vân – trưởng ban giám khảo thể loại phim điện ảnh, lý giải: “Không ai có tranh chấp, kiến nghị gì và cũng không có ai đề xuất phim “Mắt biếc”. Tất cả thành viên ban giám khảo đồng thuận với kết quả như đã công bố. Cái tốt của Mắt biếc nằm ở việc chuyển tải văn học, giữ được âm hưởng của tác phẩm văn học, có tính chất hài hòa giữa văn học và điện ảnh. Phim rõ ràng làm tốt ở khía cạnh chuyển tải tác phẩm văn học, ban giám khảo không phủ nhận nhưng không phải tốt ở vai trò một bộ phim. So với “Tôi thấy hoa vàng trên cỏ xanh”, Victor Vũ không vượt qua được chính mình về nghề nghiệp”.

Giải thưởng Cánh Diều liệu có kích hoạt thị trường điện ảnh sau giai đoạn cách ly xã hội không? Chính phủ cho phép các dịch vụ không thiết yếu được hoạt động trở lại bình thường, thì hệ thống rạp chiếu phim trên cả nước đã đồng loạt mở cửa với không khí khá tưng bừng. Do hơn 2 tháng không được xem phim màn ảnh lớn, nên lượng khán giả mua vé tương đối đông. Nhu cầu ấy, gần như sự thư giãn tinh thần, hơn là sự thưởng thức nghệ thuật. Ở góc độ nhà sản xuất, đạo diễn Nhất Trung cho rằng, khán giả lâu không xem phim nên tất nhiên ai cũng háo hức. Tuy nhiên, sau thời gian thực hiện giãn cách xã hội, vẫn còn tâm lý ở nhà hoặc e ngại đến rạp chiếu là điều không thể tránh khỏi. 

Ngoài việc tuân thủ những yêu cầu tiếp tục nâng cao ý thức phòng chống dịch bệnh, hầu hết các rạp chiếu phim đều có chính sách khuyến mãi. Các cụm rạp có thương hiệu như CGV, Lotte Cinema, BHD Star, Galaxy Cinema đều chủ động giảm giá vé từ 10 ngàn đồng đến 20 ngàn đồng cho các giờ chiếu khác nhau.

Giải thưởng Cánh Diều và sự chấp chới khi rạp chiếu phim mở cửa trở lại 2
Cát Phượng trong phim “Hạnh phúc của mẹ”

Giai đoạn giữa tháng 5/2020 có thể xem như tuần trang mặt giữa khán giả và rạp chiếu phim. Còn khi cảm giác khát thèm xem phim ở rạp đã qua đi, thì những nhà phát hành phim sẽ đau đầu về sản phẩm cung cấp cho khách hàng. Ở Việt Nam cơ bản đã khống chế được virus corona, nhưng kinh đô điện ảnh Hollywood tại Mỹ vẫn đóng băng và hai nguồn cung phim mới sôi động bậc nhất châu Á là Trung Quốc và Hàn Quốc vẫn chưa rục rịch tái khởi động. Vì vậy, khó khăn lớn nhất của cụm rạp đang đối mặt là không có những bộ phim bom tấn để gây sốt vé.

Khi các siêu phẩm thế giới đều phập phồng với kế hoạch tung ra vào quý 4/2020 hoặc sang đầu năm 2021, thì thị trường điện ảnh bỏ trống chính là cơ hội mới cho phim Việt. Những bộ phim Việt được đóng máy vào đầu năm 2020 và đã “đắp chiếu” suốt giai đoạn cách ly xã hội, đang tràn đầy hy vọng hốt bạc khi ra rạp. Cụ thể, 3 bộ phim có ba sắc thái khác nhau là “Nắng 3: Lời hứa của cha”, “Anh trai yêu quái” và “Truyền thuyết về Quán Tiên” đều nhanh chóng đạt được thỏa thuận về lịch chiếu và tỷ lệ lợi nhuận với hệ thống rạp chiếu. Thậm chí, bộ phim hài nhảm kiểu như “Vu quy đại náo” cũng hứa hẹn nằm trong danh sách chọn lựa của công chúng trong mùa hè này.

Một số phim nước ngoài vốn được đánh giá ở mức thường thường bậc trung như “Phi vụ đào tẩu”, “Bà hoàng nói dối”, “Sa mạc chết”, “Kaiji: Trận chiến quyết tử”, “Bẫy linh hồn”, “Ác mộng kinh hoàng”, “Kẻ đào tẩu giấc mơ” hoặc “Fukushima 50: Thảm họa kép”, “Trận chiến Midway và Quỷ lùn tinh nghịch: Chuyến lưu diễn thế giới” bỗng dưng cũng thành nguồn dự trữ mang tính chiến lược của các rạp chiếu. Bối cảnh ấy, cho phép nhiều nhà sản xuất phim trong nước được phép tiếp thị lại một số bộ phim từng công chiếu trước đây, như “Tháng năm rực rỡ”, “Gái già lắm chiêu 3”, “Cua lại vợ bầu”, “Cô Ba Sài Gòn”, “Tấm Cám: Chuyện chưa kể”… Dĩ nhiên, khán giả không có nhiều sự chọn lựa thì họ sẽ thử xem những phim Việt mà trước đây họ từng mặc định là “chiếu dưới” trên thị trường điện ảnh.

Tuy nhiên, sau Covid-19, muốn làm phim mới cũng không dễ huy động kinh phí. Mặt khác, trước cơ hội mới thì những nhà làm phim Việt cũng cần phải tự nâng tầm, như đạo diễn Phan Đăng Di cảnh tỉnh: “Chúng ta đang hình thành nền công nghiệp điện ảnh chứ chưa thể trở thành. Bởi vì thứ nhất cơ hội để phim Việt lấy lại thị trường mới chỉ bắt đầu. Thứ hai là nó đang phát triển thôi, chứ qui mô nền điện ảnh của mình còn quá nhỏ. Tại sao điện ảnh nước ta còn chưa trở thành một ngành công nghiệp ư? Là vì qui mô quá nhỏvà lợi nhuận còn ít thì nguồn đầu tư vào điện ảnh chưa nhiều và chưa thu hút được những nhà đầu tư lớn. Cho nên nó vẫn ở mức độ sơ khai. Đừng nghĩ là đã phát triển và có thể cạnh tranh được những phim lớn của nước ngoài”.

Gia Quan

Bình luận

Bạn có thể quan tâm