fbpx

“Thế giới ngầm” ở chợ đầu mối Long Biên: Những thủ đoạn tinh vi của kẻ cầm đầu nhóm “bảo kê” đội lốt tổ bốc xếp (kỳ cuối)

Tuổi trẻ đời sống đăng lúc: 3:18 02/10/2018 |

Nỗi sợ của tiểu thương

Sau một thời gian dài “ăn ngủ” tại một trong những khu chợ đầu mối lớn nhất miền Bắc này, nhóm phóng viên đã phác thảo được những phương thức, thủ đoạn mà các đối tượng sử dụng để thu được tiền.

Thường đến thời điểm bán hết hàng, xe cộ đã vãn bớt thì các đàn em trong nhóm Hưng “kính” là Nguyễn Mạnh Long (tức Long “cao”), Lê Thanh Hải (Hải “gió”), Dương Quốc Vương (Vương “lợn”) sẽ thay nhau đi thu tiền. Số tiền này sau khi tập hợp lại, sẽ được giao cho Hưng “kính” vào sáng sớm ngày hôm sau.

Ngoài việc thu tiền từ các tiểu thương buôn bán hoa quả, nhóm bốc xếp này còn thu tiền của các hộ kinh doanh trong bãi cá. Đây là một khu vực tập trung những người bán hải sản vãng lai (không có kiot tại chợ – PV) đỗ xe bán hàng tại chỗ, không hề có nhu cầu bốc dỡ hàng hóa, mỗi xe đồng giá 200 ngàn/ngày. Sau khi dò hỏi một tiểu thương vãng lai tại đây, chúng tôi được biết ngoài số tiền kì lạ mà họ phải đóng cho nhóm Hưng “kính” thì tiểu thương này còn phải đóng tiền vệ sinh, tiền xe vào cổng cho BQL chợ.

Phí chồng phí, không bốc xếp mà vẫn phải trả tiền nên đôi khi có những tiểu thương cảm thấy bức xúc, không đồng ý những khoản tiền vô lý. Cái kết của những tiểu thương dám “lệch sóng” như vậy thường phải nhận sự chèn ép, ngăn chặn không thể kinh doanh buôn bán từ các đàn em của Hưng “kính”.

Mỗi khi xe chở hàng hóa của các tiểu thương đi vào chợ thì lập tức bị nhóm của Hưng “kính” dùng mọi thủ đoạn ngăn chặn. Những tiểu thương cố tình cho xe vào bãi để hạ hàng, Hưng “kính” liền cho Long “cao”, Hải “gió” dẫn theo đàn em đến giở đủ chiêu trò phá hoại không cho xe hàng của họ bốc dỡ. Đáng nói, với những tiểu thương kinh doanh hoa quả, việc chậm bốc dỡ hay không được bốc dỡ đồng nghĩa với việc ế, hỏng hàng và thiệt hại hàng chục triệu đồng mỗi xe.

Hải “gió” đi thu tiền bãi

Thủ đoạn hoạt động của nhóm đối tượng này công khai nhưng lại vô cùng tinh vi. Không dùng đến nắm đấm, vũ khí… như các nhóm đối tượng xã hội đen thường thấy, sau khi thấy có xe hàng vào bãi, một số đối tượng được sai trèo lên thùng xe cản trở nhân viên của tiểu thương bốc hàng và tiện thể “hợp thức hóa” việc thu tiền bốc xếp. Nếu gặp sự ngăn cản mạnh mẽ từ tiểu thương, nhóm bốc xếp này lại giở trò chửi bới, nhục mạ, khích bác để các tiểu thương phản kháng và liên tục cản trở việc bốc dỡ hàng bằng cách gây náo loạn tại chỗ đỗ xe của tiểu thương.

Qua thời gian theo dõi, nhóm phóng viên đã nhiều lần chứng kiến cảnh Hải “gió”, một kẻ vô cùng manh động trong nhóm lớn tiếng chửi bới tiểu thương phản kháng và bịa đặt cho những người này đủ mọi hành vi xấu xa trên đời. Đã có lần, Hải “gió” dùng tay vít cổ một người có hành vi “chống đối” khiến anh này suýt chút nữa ngã đập mặt xuống đất.

Tiếp cận những nạn nhân

Cũng trong khoảng thời gian ghi nhận ấy, nhóm phóng viên đã tiếp cận được một tiểu thương chịu nhiều sự chèn ép của nhóm “bảo kê” núp bóng tổ bốc xếp của chợ đầu mối Long Biên này là gia đình chị N. và anh H.

Theo chị N., sau hơn một năm phải sống trong cảnh bị chèn ép, phá hoại và bóc lột của băng nhóm Hưng “kính”, gia đình chị N. đã nhiều lần gửi đơn tố cáo lên cơ quan chức năng nhưng dường như mọi thứ đều rơi vào vô vọng. Cực chẳng đã, anh chị buộc phải thuê luật sư lập vi bằng, ghi nhận tất cả những chứng cứ liên quan đến hành vi chèn ép của nhóm Hưng “kính”.

Theo đó, từ năm 2008, khi được cấp giấy phép kinh doanh, vợ chồng chị N. đã cố gắng dành dụm để có tiền mua một chỗ đỗ xe hàng trong chợ. Hai năm sau, tới năm 2010, Hưng “kính” bán lại cho anh chị 1 chỗ đỗ xe tải loại nhỏ (1,4 tấn) với giá 100 triệu đồng/năm.

Long “cao” đi thu tiền bãi và đồng ý kí nhận

Điều đáng nói ở đây, mặc dù chỉ là tổ trưởng của tổ bốc xếp nhưng Hưng “kính” lại được BQL chợ giao cho độc quyền quản lý chỗ đỗ xe. Bán cho ai, mấy chỗ đỗ, đỗ chỗ nào, giá bao nhiêu, ai được mua, ai không cho mua, đuổi ai không cho đỗ nữa dù tiểu thương đã nộp tiền trước hay chưa đều hoàn toàn do Hưng “kính” và tay chân quyết định.

Quy trình thu tiền bến bãi của nhóm Hưng “kính” rất chặt chẽ. Cuối năm, các hộ kinh doanh phải nộp “một cục” thì mới chắc chắn có chỗ đỗ xe ổn định cả năm. Người thu tiền có thể là Hưng “kính” và tay chân. Số tiền thế nào đều do Hưng “kính” tự ấn định.

Cách thu tiền cũng rất tinh vi. Hưng “kính” hoặc đồng bọn chỉ thông báo và thỏa thuận miệng với người có nhu cầu mua chỗ đỗ. Địa điểm, thời gian giao nhận tiền cũng đều do Hưng quyết định. Mà theo nhiều tiểu thương thì thông thường là tại nhà riêng của Hưng, việc giao nhận tiền không có chứng từ, không có nhân chứng phía người nộp, không hộ nào chạm trán cùng lúc tại nhà Hưng “kính” nên dù các tiểu thương muốn tố cáo cũng đều không có đủ bằng chứng.

Với những người ngoài cuộc thì số tiền “bến bãi” hằng năm này rất dễ bị hiểu lầm gồm cả tiền bốc xếp. Còn với những người trong cuộc thì họ đành âm thầm chịu đựng bởi ngoài số tiền này, hằng đêm các tiểu thương vẫn tự thuê người bốc xếp, đồng thời vẫn phải trả tiền bốc xếp từng chuyến hàng cho nhóm Hưng “kính” sau mỗi buổi hàng về. Khoản này được nhóm Hưng “kính” hợp thức hoá về mặt thủ tục bằng Hợp đồng bốc xếp, do hộ kinh doanh ký với BQL chợ.

Như vậy, thông thường mỗi xe hàng vãng lai vào chợ chịu 2 khoản tiền là tiền vào cổng và tiền bốc xếp. Riêng hộ nào muốn có chỗ đỗ ổn định phải trả khoản thứ 3, tức là mua trước chỗ đỗ xe cho cả năm sau như trường hợp của hộ kinh doanh nhà chị N.

Ngoài ra, để cho các nạn nhân phải sợ hãi, không dám lên tiếng nên Hưng “kính” và bọn đàn em thường xuyên đe doạ các tiểu thương rằng, bọn chúng có mối quan hệ mật thiết với công an, chính quyền các cấp, báo chí, đặc quyền bán bến bãi đỗ xe… Nên dù biết việc Hưng “kính” và đàn em thu tiền một cách tùy tiện, không chịu sự kiểm soát, giám sát của bất kỳ ai, bất kỳ cơ quan nào nhưng các tiểu thương vẫn phải ngậm đắng nuốt cay thực hiện theo yêu cầu của chúng.

Vương “lợn” đi thu tiền

Đủ loại chiêu trò

Theo nội dung từ vi bằng do hộ kinh doanh nhà chị N. cung cấp, chị này đã bị “cướp” 2 chỗ  đỗ xe để bán cho tiểu thương khác, mặc dù chị N. đã đóng đủ tiền cho cả năm. Tháng 6 năm 2016, tại chợ Long Biên, việc cải tạo bãi đậu xe mới (trước đây là bãi buôn bán thủy sản) đã xong. Hưng “kính” gợi ý vợ chồng chị N. mua thêm chỗ để xe. Lúc này anh chị cũng đã nộp tiền đủ 2 năm cho chỗ để xe cũ từ năm 2016 đến hết 2017 là 200 triệu đồng. Để thuận tiện việc làm ăn buôn bán, chị N. đồng ý ngay và mấy hôm sau mang 70 triệu đồng đến nhà riêng của Hưng “kính” nộp cho hắn. Số tiền này là để đóng phí để xe 12 tháng từ tháng 6/2016 đến tháng 6/2017.

Sau đó, theo yêu cầu của Hưng “kính”, vợ chồng chị N. đưa thêm cho Hưng số tiền là 40 triệu đồng nộp cho 6 tháng (từ tháng 7/2017 đến tháng 12/2017) cho chỗ đỗ mới để tiện cho việc đóng liền hai chỗ cùng một thời gian vào cuối năm dương lịch 2017.

Giữa năm 2012, Hưng “kính” lại yêu cầu chị N. cho vay 100 triệu đồng với lý do đưa chị gái đi chữa bệnh và cũng không bao giờ nhắc đến việc trả. Còn vợ chồng chị N. vì sợ mà cũng không bao giờ dám đòi nợ. Năm 2016, một người được cho là nhân tình của Hưng “kính”, đến sống với Hưng như vợ chồng sau khi hắn li hôn cũng liên tục vay mượn của gia đình chị N. số tiền lên đến 80tr đồng.

Cuối năm năm 2013, gia đình chị N. thông qua Hưng đặt cọc 200 triệu đồng mua kiot từ người khác, đồng thời biếu hắn 50 triệu đồng gọi là công môi giới. Thế nhưng sau một thời gian ngắn, Hưng “kính” lại bán kiot đó cho tiểu thương khác với giá cao hơn để ăn chênh lệch. Số tiền 50 triệu hoa hồng Hưng “kính” cũng ngậm luôn. Còn 200 triệu hắn cũng không giả lại chị N. mà coi đó là số tiền đóng chỗ “bến bãi” hai năm 2014 và 2015 của gia đình chị, mặc cho chị bị lỡ dở việc kinh doanh buôn bán.

Theo lời kể của chị N., trong một lần khác, khi chị N. ngấm ngầm mua bán kiot với một tiểu thương khác, nhưng sau Hưng “kính” phát hiện doạ dẫm chị đủ kiểu. Để yên ổn làm ăn, chị lại phải đưa cho hắn thêm 50 triệu đồng. Dù năm 2016, 2017 chị N. đã đóng đủ 200 triệu tiền bến bãi 2 năm liền, nhưng đến giữa tháng 01/2017, Hưng “kính” lại gọi chị đến nhà để vòi vĩnh. Vì sợ lỡ dịp cuối năm hàng hoá về nhiều, lỡ dở việc kinh doanh, chị N. lại ngậm đắng nuốt cay nộp thêm 200 triệu nữa.

Đến tháng 4/2017 (đầu tháng 3 năm Đinh Dậu), theo lệnh Hưng “kính”, Hải “gió” buộc chị N. hàng ngày phải trả thêm tiền đầu xe với mức 50 nghìn đồng xe loại 1,4 tấn; 100 nghìn đồng xe loại 3,5 tấn; Chỉ có như thế, Hải “gió” mới đảm bảo cho chị được đỗ riêng xe trong chỗ đã mua. Chị N. đành phải giấu chồng, đưa cho Hải “gió” 50 triệu đồng, coi như khoản tạm ứng để được đảm bảo chỗ đỗ riêng, không có xe khác đỗ vào chỗ của chị đã mua, vì hai chỗ đỗ xe của chị N. lúc này đã bị Hưng điều chuyển ra bãi đỗ xe mới, khuất tầm quan sát của chị khi ngồi bán hàng. Với thủ đoạn “bẩn”, Hưng “kính” và bọn đàn em kín đáo yêu cầu các xe tải vãng lai đỗ vào chỗ của riêng của gia đình chị N. rồi khoá xe lại bỏ đi đâu đó không thể tìm được. Khi xe hàng của chị N. về sẽ không có chỗ đỗ, gây ùn tắc kéo dài, hàng hoá không dỡ xuống được rất dễ hỏng hóc, lỡ hàng cho khách. Vì thế buộc chị N. phải đóng thêm 50 triệu đồng cho chúng.

Không chỉ riêng với hộ gia đình chị N. mà qua ghi nhận, có rất nhiều tiểu thương chợ Long Biên đều bị nhóm của Hưng “kính” vòi vĩnh quanh năm suốt tháng như thế. Nếu không đáp ứng yêu cầu của chúng, các tiểu thương như chị sẽ bị doạ dẫm sang nhượng kiot cho tiểu thương khác.

Thậm chí, chỉ vì ngứa mắt với một tiểu thương khác, Hưng “kính” cũng ngăn không cho chị N. làm ăn giao dịch với tiểu thương đó. Và hậu quả của việc không nghe lời hắn là hắn tước mất một chỗ để xe của gia đình chị, dù đã cầm tiền bến bãi của chị cả năm trời.

Đến thời hạn nộp tiền bến bãi năm 2018, để tránh việc bị thu tiền tùy tiện, rồi lại đòi hỏi thêm như những lần trước, cuối tháng 12/2017, chị N. có người quen đi cùng để nộp tiền, nhưng Hưng “kính” nhất quyết” không cho nộp trước mặt người thứ ba. Vin vào lý do chị N. không chịu nộp tiền bến bãi, sau nhiều lần đe dọa, Hưng bắt đầu cho đàn em ra tay dằn mặt gia đình chị. Đầu tháng 01/2018, Hưng cho nhân viên đuổi, thu nốt chỗ đỗ xe còn lại của chị N. Tiếp đó là hành động chở hàng loạt thùng cá thối bốc mùi đến kiot kinh doanh của nhà chị.

Để việc buôn bán không bị gián đoạn, chị N. buộc phải đỗ xe dưới lòng đường, trước cửa kiot của mình để xuống hàng, nhưng liên tục bị Hưng “kính” cho đàn em xua đuổi. Thậm chí hắn còn cho người đánh xe ô tô của mình ra chặn ngay trước kiot của chị để xe hàng không thể ra vào kiot và khách hàng cũng không thể ra vào giao dịch.

Mặc dù chưa xác minh được tính thực hư trong cuốn vi bằng và thông tin chị N. cung cấp về số tiền đã phải đóng cho Hưng “kính”, tuy nhiên trong những tháng làm việc tại chợ, chúng tôi cũng đã thấy được cảnh nhóm đàn em của Hưng chèn ép gia đình chị N. đến mức nào.

Minh Châu

Bình luận

Bạn có thể quan tâm