Hoàn cảnh bi đát của bố mẹ cháu bé bị bỏ rơi tại tòa

Tuổi trẻ đời sống đăng lúc: 1:16 06/06/2020 |

Vụ việc cháu bé 4 tuổi bị bố bỏ rơi tại Toà án nhân dân tỉnh Bắc Giang với lời nhắn: “Tôi không đẻ, tôi không nuôi” khiến dư luận đặc biệt quan tâm. Nhiều người trách rằng, anh quá vô cảm. Thế nhưng, ít ai biết rằng, người đàn ông khốn khổ làm vậy vì có lý do…

Mảnh giấy anh Tâm nhét vào túi con

Cháu bé bị bỏ rơi vì bố nuôi không nổi

Khoảng 8h ngày 18/5, một người đàn ông dắt theo một bé trai đến Tòa án nhân dân tỉnh Bắc Giang (trụ sở tại xã Tân Tiến, TP. Bắc Giang, Bắc Giang). Sau đó cháu bé bị người đàn ông bỏ rơi lại đây. Trước khi bỏ đi, người này đã ghi lại một tờ giấy rồi đút vào túi quần của con trai. Nội dung tờ giấy như sau: “Tòa giải quyết đơn phương cho cô Đào Thị Lợi, nay tôi mang đứa con nhờ tòa trả lại cho cô Lợi mẹ nó. Tôi không đẻ, tôi không nuôi”.

Cháu bé bị bỏ rơi đó đã được chị Mai – người bán hàng nước tại Toà án nhân dân tỉnh Bắc Giang phát hiện và đưa lên văn phòng của toà án. Đơn vị này sau đó đã tìm cách liên lạc với người thân của cháu bé. Đến trưa 19/5, bà Phạm Thị Ánh Tuyết, Phó trưởng Phòng Lao động Thương binh Xã hội TP. Bắc Giang, Trung tâm bảo trợ trẻ em tỉnh Bắc Giang cùng các đơn vị liên quan đã đến nhà mẹ ruột của cháu bé là chị Đào Thị Lợi (trú tại tổ dân phố Hòa Sơn, phường Đa Mai, TP. Bắc Giang) để làm thủ tục trao lại cháu bé. Bà Tuyết cho biết: “Trước mắt, chính quyền cứ bàn giao lại cháu cho mẹ ruột nuôi dưỡng. Nếu khó khăn sẽ có phường hỗ trợ. Phường hỗ trợ không đủ thành phố sẽ sử dụng quỹ trẻ em của thành phố và vận động các mạnh thường quân giúp đỡ cháu”.

Khi được hỏi lý do vì sao từ khi rời khỏi nhà chồng chưa một lần quay lại thăm con, chị Lợi giải thích: “Nhiều lúc nhớ con, tôi cũng muốn về thăm cháu lắm nhưng lại sợ bị chồng đánh. Chồng tôi cục tính, mỗi lần đánh vợ thì đau lắm, tôi không chịu nổi mới phải bỏ đi. Sau khi sinh con được khoảng 7 tháng, tôi đã bị chồng đánh đập vì ghen tuông. Trong thời gian tôi đi làm phụ hồ thì anh ấy nghi ngờ tôi có quan hệ bất chính với  một người đàn ông đáng tuổi bố mình. Tôi bảo tôi không làm vậy nên tôi không nhận. Thế là anh ấy doạ nếu không nhận sẽ đánh tôi chết. Khoảng 2 tháng sau, tôi lại bị anh ấy ném chai bia vào người, bị đánh gãy cả răng còn đầu thì sưng vù. Sau lần đó, tôi sợ quá nên đã bỏ về nhà bố mẹ đẻ từ đó đến nay”.

Hoàn cảnh bi đát của bố mẹ cháu bé bị bỏ rơi tại tòa 2
Một mình chị Lợi đang phải nuôi 2 người con của người chồng quá cố

Được biết, trước khi đến với anh Thân Thanh Tâm (người đàn ông mang con bỏ trước tòa-PV) chị Lợi đã có một đời chồng và sinh được 2 đứa con. Tuy nhiên, chồng chị không may qua đời sau một cơn cảm lạnh để lại 2 đứa con thơ cho người vợ trẻ. Chị Lợi nhớ lại lúc nhận lời về chung một nhà với anh Tâm: “Hồi tôi quyết định đến với anh ấy, bố mẹ và người thân đều phản đối. Chính vì thế, khi tôi bị đánh rồi bỏ về nhà thì bố mẹ tôi bảo không chứa chấp. Nhưng rồi thấy tôi khổ quá họ lại thương”.

Hằng ngày, chị Lợi phải đạp xe 17 cây số để đi lấy rau về bán. Lời lãi từ gánh rau cũng chỉ vài chục nghìn đồng mỗi ngày. Chị bảo số tiền ấy chẳng giúp chị nuôi nổi 2 đứa con của người chồng trước (một đứa học lớp 5 và một đứa học lớp 2 – PV). Chính vì vậy, khi đi khỏi nhà, chị Lợi đành phải để đứa con nhỏ cho anh Tâm nuôi.

Khi nghe tin con trai bị bỏ rơi tại toà, gia đình chị đã họp bàn và quyết định sẽ mang bé về nuôi. Người sẽ trực tiếp nuôi nấng và cưu mang bé là chị Đào Thị Bình – chị gái của chị Lợi. Được biết, chị Bình vốn là người khuyết tật nên ở vậy không lấy chồng. Trước đó, chị Bình cũng đã nhận một bé gái về nuôi để mong có người dựa dẫm khi về già. Chị Bình cho biết: “Tôi bị thọt chân, không làm được các việc nặng thế nên chẳng có thu nhập. Cuộc sống vốn đã khó khăn, giờ nhận nuôi thêm cháu Hùng (con chị Lợi –PV) tôi biết mình sẽ phải vất vả hơn rất nhiều. Nhưng nhìn em gái chật vật, khổ sở, tôi không cam lòng. Thôi thì cháu về ở với tôi, có rau ăn rau, có cháo ăn cháo nhưng tôi sẽ cố gắng nuôi cháu thành người”.

Hoàn cảnh bi đát của bố mẹ cháu bé bị bỏ rơi tại tòa
Cháu bé bị bỏ rơi tại tòa hiện được người bác ruột khuyết tật nhận chăm nuôi

Theo tìm hiểu của phóng viên, gia đình chị Lợi thuộc diện khó khăn. Cách đây 2 năm, bố chị Lợi mất do căn bệnh ung thư. Mẹ chị Lợi đã nhiều tuổi phải sống dựa vào các con. Anh trai chị Lợi cũng chẳng khấm khá gì.

Trần tình của người cha để con lại toà

Để rộng đường dư luận, chúng tôi đã tìm gặp anh Thân Thanh Tâm (thôn Đức Liễu, xã Hồng Thái, Việt Yên, Bắc Giang). Có lẽ mấy ngày qua, vì gặp quá nhiều áp lực nên trông anh hốc hác, gầy rộc đi. Ngôi nhà nơi anh sống chỉ hơn chục mét vuông, đồ đạc chẳng có gì giá trị hơn mấy bộ quần áo cũ kĩ, cáu bẩn.

Người đàn ông khắc khổ liên tục gạt nước mắt khi kể về hoàn cảnh éo le của mình. Anh Tâm nói như thể giải thích với chúng tôi rằng, anh bỏ con vì tòa án giải quyết đơn phương, mặt khác do mình quá khó khăn, bản thân không thể mang lại cuộc sống tốt nhất cho con. “Thâm tâm tôi muốn mẹ cháu đến đón về nuôi, chứ không muốn bỏ rơi cháu. Tôi mong mọi người hiểu và xác minh, phía tòa đã giải quyết đơn phương. Tôi rất thương cháu nhưng vì chẳng còn cách nào khác nên tôi phải đưa con ra toà rồi bỏ con ở đấy. Cả đêm tôi không ngủ được. Nhưng chỉ có về với mẹ, cháu mới có cuộc sống tốt hơn, dù gì hoàn cảnh của mẹ cháu cũng khá hơn tôi, cô ấy còn ở nhờ được nhà bà ngoại. Tôi nay ốm, mai đau, giờ lại bị viêm cầu thận nên sau này sẽ không thể lo cho cháu ăn học được”, anh Tâm trải lòng.

Hoàn cảnh bi đát của bố mẹ cháu bé bị bỏ rơi tại tòa 1
Anh Tâm đau lòng khi không thể nuôi con

Ở thôn Đức Liễu, anh Tâm có cuộc sống gia đình khá phức tạp. Người đàn ông này từng có 2 đời vợ, cảnh nghèo khó luôn bám lấy anh. Hiện tại, anh đang sống cùng mẹ đẻ trong một căn nhà dột nát nhưng bản thân đã bị mẹ từ mặt vì một vài mâu thuẫn. Anh Tâm và người vợ đầu sống với nhau không được bao lâu thì chia tay vì không sinh được con. Đến người vợ thứ 2, anh may mắn được làm cha của một bé trai, nhưng sau đó vợ anh cũng bỏ anh từ khi con trai mới 5 tháng tuổi. Nói đến đây, anh Tâm không cầm được nước mắt: “Tôi một mình nuôi cháu từ lúc cháu mới 5 tháng tuổi. Hai bố con rau cháo qua ngày, giờ cháu lên cấp 1 rồi”.

Mãi đến năm 2016, anh Tâm đến với chị Lợi qua một người thân mai mối. Cũng vì hoàn cảnh, lại là phận “rổ rá cạp lại”, họ không tổ chức đám cưới mà chỉ làm thủ tục đăng ký kết hôn. Hai người cũng chẳng lạ gì hoàn cảnh của nhau, những ngày đầu họ, dựa vào nhau để sống, cuộc sống tuy nghèo khó nhưng đầm ấm. Thế rồi, vì hoàn cảnh quá khó khăn, làm bao nhiêu cũng không đủ với căn bệnh mà anh Tâm đang mang nên hai vợ chồng thường xuyên xảy ra mâu thuẫn. “Tôi thừa nhận cô ấy bỏ tôi về nhà mẹ đẻ vì có một lần bị tôi đánh. Không ở với nhau được tôi cũng đồng ý ly hôn. Tuy nhiên, phải giải quyết cho thoả đáng, tôi nuôi con, cô ấy phải hỗ trợ, phụ tôi chăm sóc thằng bé và ngược lại. Nhưng từ ngày bỏ đi đến giờ cô ấy không hỏi thăm con lấy một lần, cực chẳng đã tôi mới phải đem con ra toà. Một mình tôi đã phải nuôi con của vợ cũ, thậm chí không có tiền đóng học cho con, mẹ tôi thì từ mặt, không có chỗ để chui ra chui vào, ăn bữa nào lo bữa ấy”, anh Tâm nhắc lại việc tòa xử cho anh phần nuôi con.

Việc để lại con tại tòa rồi bỏ đi, người đàn ông bất hạnh cho rằng, dù con trai sau này lớn lên có hận hay ghét bố thì cũng cam chịu. Anh Tâm đau khổ nói: “Sau này nếu con hiểu và thông cảm thì bố con sẽ có duyên gặp lại. Ai thương con cũng phải có trách nhiệm, mẹ cháu đẻ ra cũng nên chăm lo cho cháu chứ đừng phó mặc hết cho tôi như vậy. Dưới này tôi có một mình, trên nhà ngoại còn có các bác, các cô nên cứ để cháu về với mẹ sẽ tốt hơn”.

Trọng Ngân

Bình luận

Bạn có thể quan tâm