Khuôn mặt khắc khổ của “Những ngày không quên” có mối duyên bền vững

Tuổi trẻ đời sống đăng lúc: 1:34 15/05/2020 |

Vai ông Sơn trong bộ phim “Về nhà đi con” của Nghệ sĩ Nhân dân Trung Anh lại tiếp tục được trưng dựng trong bộ phim “Những ngày không quên” đang công chiếu trên VTV1 phản ánh cuộc chiến chống Covid-19. “Những ngày không quên” của đại dịch thể hiện trên khuôn mặt khắc khổ và bình dị của ông Sơn, còn “những ngày không quên” của Nghệ sĩ Nhân dân Trung Anh được hình dung như thế nào?

Nghệ sĩ nhân dân Trung Anh và lương duyên với Những ngày không quên 2
Nghệ sĩ Nhân dân Trung Anh và vợ

Xoay quanh đại dịch toàn cầu, bộ phim “Những ngày không quên” chênh vênh giữa khái niệm phim tài liệu và phim nghệ thuật, nên đành ứng dụng lời thoại tung hứng gây cười giữa các diễn viên. Trưng dụng dàn diễn viên từ hai bộ phim ăn khách “Về nhà đi con” và “Con gái nhà người ta”, nhưng gương mặt được khán giả chờ đợi nhất ở bộ phim “Những ngày không quên” vẫn là Nghệ sĩ Nhân dân Trung Anh với vai ông Sơn.

Được gọi là “ông bố quốc dân” trong bộ phim “Về nhà đi con”, Nghệ sĩ Nhân dân Trung Anh tự hào: “Thực ra, đó là vinh dự rất lớn đối với tôi. Tôi thấy nhiều người thường dùng cụm từ ấy để nói về mình, thậm chí có người còn nói vui rằng, tôi là người đông con nhất Việt Nam.Hôm tôi nói chuyện với 600 em lứa tuổi từ 18 đến 24, phần lớn là sinh viên, câu đầu tiên tôi nói: “Chú chào các cháu”. Ở dưới các em cứ ồ lên: “Không, phải là bố chào các con, phải xưng bố, gọi con cơ”. Thật lòng, tôi cũng thấy vui, thấy ấm áp trong tình cảm mọi người dành cho mình. Đấy là niềm hạnh phúc của người làm nghề!”.

Tiếp tục dắt ba cô con gái của mình vào “Những ngày không quên” với cuộc chiến chống Covid-19, dù không có những tình huống bi đát như trong bộ phim “Về nhà đi con”, nhưng lối diễn tự nhiên của Nghệ sĩ Nhân dân Trung Anh vẫn khiến người xem hài lòng về vai ông Sơn.

Từ ông Sơn trong bộ phim “Về nhà đi con” đến ông Sơn trong bộ phim “Những ngày không quên” có một khoảng cách nhất định. Thế nhưng, bí quyết để tinh thần nhân vật nguyên vẹn, không phải quá khó với Nghệ sĩ Nhân dân Trung Anh: “Tôi chọn cách xử lý diễn xuất khác nhau để tránh lặp lại. Cảnh ông Sơn tát Thư vì ném bó hoa của cô Hạnh hay cảnh ông Sơn chứng kiến sự quá đáng của Khải và bây giờ là đến cảnh ôm Thư khóc là những biểu cảm hoàn toàn khác. Dù lần nào cũng đau đớn, nặng nề nhưng cách thể hiện sự đau đớn phải khác.

Tôi luôn cố gắng đưa nhân vật vào trạng thái mà khán giả không nghĩ đến, có như vậy khán giả mới bất ngờ. Nhưng cảnh đau đớn nhất đúng là cảnh ôm Thư khóc. Thực sự đau đớn. Phải đặt vào hoàn cảnh nhân vật mới hiểu được nó nặng nề như thế nào. Khi đóng cảnh đó, tôi luôn nghĩ nếu con gái mình như vậy thì mình sẽ ra sao. Tôi coi ba diễn viên Thu Quỳnh, Bảo Thanh và Bảo Hân như con đẻ của mình. Đúng như Bảo Hân nói: “Đây không phải là đóng phim về gia đình mà là một gia đình đóng phim”. Khi đã coi họ là con gái, thì mình diễn cũng rất thật, là cảm xúc không kìm nén được. Nuốt nước mắt vào trong là vì không muốn bộc lộ nhưng cũng có lúc nước mắt tự chạy ra, chẳng ai có thể kiểm soát được!”.

Nghệ sĩ nhân dân Trung Anh và lương duyên với Những ngày không quên
Một cảnh trong phim “Những ngày không quên”

Nghệ sĩ Nhân dân Trung Anh năm nay 59 tuổi, là diễn viên rất quen thuộc với giới mộ điệu. Người ta không thể nhìn thấy ở Trung Anh nét hào hoa hay sự lịch lãm như thiên hạ vẫn hình dung về tài tử điện ảnh. Trung Anh có dáng đi nhẹ nhàng và gần gũi như ông giáo làng. Trung Anh có điệu cười mộc mạc và an phận như ông nông dân. Nói cách khác, Trung Anh không giống như một ngôi sao xuất hiện trên màn ảnh để kể chuyện cuộc đời với khán giả, mà Trung Anh lại giống như một khán giả bước lên màn ảnh để kể chuyện cuộc đời mình.

Số phận đã ngẫu nhiên chọn Trung Anh làm diễn viên chăng? Sinh ra và lớn lên ở Đức Thọ – Hà Tĩnh, cậu bé Trung Anh sớm mất mẹ trong một trận bom Mỹ. 7 tuổi, Trung Anh lặn lội từ quê nhà ra Hà Nội tìm cha và được nuôi nấng trong tổ ấm mới của thân phụ với mẹ kế. Học xong trung học, Trung Anh chưa biết theo nghề gì thì thấy Nhà hát kịch Việt Nam tổ chức thi tuyển để đào tạo lứa diễn viên đầu tiên sau ngày đất nước thống nhất. Trung Anh nộp đơn ứng thí với sự hồi hộp, vì một chàng trai tính tình trầm lắng thì làm sao có cơ hội ở chốn rực rỡ ánh đèn trình diễn. Không ngờ, Trung Anh được trúng tuyển và được đào tạo 4 năm cùng với các đồng nghiệp Đỗ Kỷ, Quốc Khánh, Trọng Trinh…

Năm 1982, hoàn thành lớp diễn viên khóa 1 của Nhà hát kịch Việt Nam, Trung Anh nhập ngũ. Đóng quân 2 năm ở Quảng Ninh cũng là một khóa đào tạo khác đối với Trung Anh, mà nhờ đó Trung Anh có thể cầm cự với giai đoạn khó khăn lúc bước chân vào nghệ thuật. Trung Anh thổ lộ: “Nhiều bạn bè của tôi có được thành công ngay những vai diễn đầu tiên, khiến tôi cũng hoang mang khi thấy mình đi thụt lùi quá xa. Tôi chỉ vật vờ đóng vai quần chúng. Tôi bất lực, nản lòng và từng suy nghĩ đến việc bỏ nghề. Các anh trai khuyên: “Mày cân nhắc, theo được thì theo, không thì anh xin cho đi xuất khẩu lao động”. Trong thời gian suy nghĩ về tương lai, tôi vẫn đến nhà hát, xem các thầy cô, các bạn, các em diễn. Điều đó khiến “máu nghệ sĩ” trong tôi nổi lên, quyết định không từ bỏ. Tôi mất bốn, năm năm sau để được giao vai thứ chính rồi dần dần là vai chính”.

Cột mốc quan trọng cho con đường diễn viên của Trung Anh là vai nam chính trong bộ phim “Mê lộ” sản xuất năm 1995. Ánh mắt cam chịu và rắn rỏi mà Trung Anh gửi vào bộ phim “Mê lộ” bắt đầu khiến các đạo diễn tin tưởng vào khả năng hóa thân của Trung Anh. Sau “Mê lộ”, sự nghiệp của Trung Anh bước vào đại lộ, với hàng loạt vai chính ấn tượng, mà hai vai gần đây nhất là Lương Bổng trong “Người phán xử” và Sơn trong “Về nhà đi con”

Nghệ sĩ nhân dân Trung Anh và lương duyên với Những ngày không quên 1
Nghệ sĩ Nhân dân Trung Anh và vợ trong ngày cưới

Mỗi lần trò chuyện về hành trình nghệ thuật của mình, Nghệ sĩ Nhân dân Trung Anh luôn dành những ngôn từ trìu mến nhất để nhắc đến vợ – Minh Hiếu. Nhỏ hơn chồng 10 tuổi, Minh Hiếu đám cưới với Trung Anh vào năm 1996, và họ có với nhau hai người con. Chồng xuôi ngược với phim trường và sàn diễn, Minh Hiếu tự nguyện gánh vác nhiệm vụ nuôi dạy con trai Tiến Việt và con gái Thục Anh lớn lên mỗi ngày.

Rất chân thành, Nghệ sĩ Nhân dân Trung Anh đề cao vai trò của hiền thê: “Có thể nói, vợ đóng góp 90% thành công của tôi. Vì thế, tôi muốn tặng danh hiệu Nghệ sĩ Nhân dân cho bà xã. Vợ tôi hy sinh tất cả để đứng đằng sau chồng, làm vô số việc không tên để chồng yên tâm theo đuổi nghệ thuật.Vợ tôi làm kế toán nhưng có hiểu biết sâu sắc về nghệ thuật, đồng cảm với công việc của tôi. Tôi thường xuyên đi đêm về hôm, có những đợt vắng nhà đến vài tháng. Thế nhưng cô ấy vẫn vui vẻ, giúp tôi lo toan chuyện nhà cửa, chăm sóc con cái.

Những đợt con ôn thi đại học, chuyển cấp, cô ấy rất vất vả, cả ngày đi lại nhiều lượt đưa đón hai đứa đi học thêm. Chuyện bếp núc tôi cũng không biết làm, việc vun vén gia đình cũng không phải nghĩ đến. Những người khác thường khen tôi diễn hay, không cần sửa gì. Thế nhưng vợ theo dõi các phim của tôi rất chăm chú, nhìn ra một số tật của chồng. Chẳng hạn, cô ấy từng bảo: “Khi anh nói, nhiều lúc miệng của anh bị uốn quá, trông hơi điệu”. Tôi xem lại và thấy đúng như thế thật. Những lúc nói to, thoại dài, tôi thường mắc tật đó. Tôi không cần nghe nhiều lời khen mà cần một người chỉ ra những lỗi như vậy. Tôi rất hạnh phúc vì điều đó và luôn trân trọng các ý kiến của bà xã!”.

Sau bộ phim “Những ngày không quên” về đại dịch Covid-19, Nghệ sĩ Nhân dân Trung Anh tranh thủ thời gian cách ly xã hội để nghiên cứu kịch bản chuẩn bị cho vai chính trong một dự án điện ảnh sắp bấm máy.

Gia Quan

Bình luận

Bạn có thể quan tâm