Người mẹ khốn khổ khóc đến mờ mắt, lặn lội tìm con mất tích bí ẩn suốt 6 năm

Tuổi trẻ đời sống đăng lúc: 1:04 05/01/2021 |

6 năm qua, từ khi cậu con trại Huyền Anh bất ngờ mất tích bí ẩn, bà Bé đã đi khắp nơi để tìm con. Đôi mắt bà cũng mờ vì khóc nhớ con quá nhiều.

Người mẹ khốn khổ khóc đến mờ mắt vì tìm con mất tích bí ẩn suốt 6 năm
Bà Bé khóc cạn nước mắt trên đường đi tìm con

Đi khắp nơi để tìm con mất tích bí ẩn

Vừa trở về nhà được vài ngày, bà Lê Thị Bé (58 tuổi, quê xã Phú Lộc, huyện Tam Bình, tỉnh Vĩnh Long) lại dự định tuần sau đi Đồng Nai tìm con trai mất tích. Sáu năm qua, lần nào cũng vậy, nghe ở đâu có tin con, bà Bé đều khăn gói lên đường với tràn đầy hy vọng. Thế nhưng lần nào, bà cũng khóc rồi thất thểu trở về trong tuyệt vọng. Người con trai mất tích của bà Bé là Nguyễn Huyền Anh (SN 1996). Bà có 4 đứa con, trong đó Huyền Anh ngoan ngoãn, nghe lời ba mẹ nhất. Vậy mà đứa con này lại khiến bà đau lòng, khóc đến viêm giác mạc.

Khi các con đang tuổi ăn tuổi học thì gia đình bà Bé quá nghèo. Họ túng thiếu đến nỗi phải mò cua, bắt ốc cho con ăn. Tiền không có, các con bà cả năm chẳng được một bữa thịt no nê. Thấy cuộc sống gia đình quá cơ cực, vợ chồng bà Bé quyết đầu tư nuôi vịt chạy đồng với hy vọng sẽ có một khoản tiền nhỏ để nuôi dạy các con. Cả hai cứ theo vịt đi hoài, đi mãi nên cũng ít quan tâm, sâu sát các con.

“Nhiều lúc tôi đi lùa vịt xa nhà, các con ở nhà không có gạo ăn, thiếu thốn đủ thứ. Tôi ở xa đâu biết, nên cứ mãi chạy theo đàn vịt, lo kiếm tiền sau này lo cho tụi nhỏ. Thấy hoàn cảnh nhà tôi khốn khổ, người ta mới rủ Huyền Anh lên Sài Gòn làm việc. Huyền Anh lén đi, chứ có xin phép tôi đâu. Huyền Anh là đứa biết lo xa, từ năm học lớp 8 nó đã tâm sự với thầy giáo: “Mai mốt con lớn, con đi xa mới mần (làm-PV) nên sự nghiệp”. Có lần nó cũng nói với tôi như vậy. Tôi tưởng con trẻ nghĩ bâng quơ nên cũng không chú tâm, chỉ căn dặn: “Con đi đâu xa thì cũng đừng bỏ mẹ nha”. Nghe tôi nói, thằng nhỏ “dạ” một tiếng rõ ràng. Vậy mà…”, bà Bé khóc nghẹn, nhắc lại chuyện trước đây.

Theo bà Bé, Huyền Anh trốn lên Sài Gòn làm được 2 năm thì về nhờ mẹ làm giấy khai sinh. Sau đó khi con trai đến tuổi đi nghĩa vụ quân sự, bà Bé kêu Huyền Anh về đăng ký. Huyền Anh cứ chần chừ, nói bận việc nọ việc kia. Khi sắp hết hạn đăng ký, bà nhắc lại lần nữa thì Huyền Anh hứa sẽ về. Thế nhưng, sau cuộc gọi đó, bà Bé không còn liên lạc được với con trai thêm một lần nào nữa. Bà Bé nhớ: “Lúc đầu, Huyền Anh làm việc ở chợ Tân Hương, quận Tân Phú, TP. HCM, rồi chuyển qua làm đâu bên huyện Hóc Môn. Tiếp đó, nó lại quay về làm bên chợ Tân Hương, rồi mất tích đến nay. Nghe Huyền Anh nói làm ở công ty gì đó, tôi nhiều lần đòi đến xem nơi làm việc của con nhưng nó không cho. Rốt cuộc con tôi làm công ty nào, làm cho ai, việc gì… tôi cũng không biết”.

Người mẹ khốn khổ khóc đến mờ mắt vì tìm con mất tích bí ẩn suốt 6 năm 1
Ảnh CMND của Huyền Anh, tấm ảnh duy nhất của con trai mà bà Bé có

Sau khi Huyền Anh mất tích, bà Bé và người thân đổ xô đi tìm con nhưng không có kết quả. Nghe bạn bè của Huyền Anh chỉ ở đâu, người con trai lớn đều chở bà Bé đến tìm kiếm. Thế nhưng khi đến nơi, ai cũng lắc đầu nói không biết gì về con trai bà. Bà Bé lại khóc và nói: “Lúc mất tích, nó có mang theo một chiếc xe nhưng không ai biết chiếc xe đó có biển số bao nhiêu. Trước khi mất liên lạc với gia đình, Huyền Anh vẫn vui vẻ, vẫn nghe điện thoại của tôi và nói: “Chiều con về”, không lý nào, nó lại bỏ đi biệt tích, không đoái hoài tới mẹ”.

Kỉ vật chỉ còn lại chiếc mền rách

Khi tìm khắp nơi không thấy con, bà Bé chuyển sang bói toán, nhờ thầy bà trợ giúp. Khổ thay, thầy bà cũng nói đủ kiểu, người bảo Huyền Anh còn sống, người lại khẳng định Huyền Anh chết rồi. Nghe họ nói con chết, bà Bé ngã quỵ, suy sụp mấy tháng trời. Sau đó bà nghĩ, tất cả cũng chỉ là lời bói toán, chưa thấy xác, chưa thấy người. Thế rồi, bà cứ tự mình nuôi niềm hi vọng suốt sáu năm qua.

 Bà Bé lặn lội tìm kiếm con ở khắp các tỉnh thành. Hễ nghe ở đâu có tin con, bà lại xách túi quần áo, bắt xe khách đến tận nơi. Bà đi riết, da sạm đen, người tiều tụy. Bà nhớ con đến mất hết thần sắc, khóc nhiều đến đôi mắt cũng mờ dần do căn bệnh viêm giác mạc. Không đi tìm con thì bà lại ngồi trước nhà, bần thần như người mất hồn, mắt cứ hướng ra đường lớn. Mắt mờ, bà không nhìn rõ, cho nên, cứ nghe tiếng xe chạy ngang hoặc tấp vô nhà, bà lại chạy ra xem, rồi thất thểu đi vào.

Ban ngày ngồi cửa ngóng con, ban đêm, bà Bé nằm gác tay lên trán, rồi tự trách mình. “Gần 6 năm, tôi sống ở Rạch Giá, Kiên Giang, đâu dám về nhà với mấy đứa con. Vợ chồng tôi thiếu nợ nhiều quá, trốn đi chăn vịt kiếm tiền trả cho người ta. Sau này trúng vịt, vợ chồng có đủ tiền trả nợ mới quay về. Hỡi ôi, chúng tôi về nhà thì con cái ly tán tứ xứ. Tôi buồn đau đến thắt nghẹn tim gan”, bà Bé tâm sự.

Người mẹ khốn khổ khóc đến mờ mắt vì tìm con mất tích bí ẩn suốt 6 năm 2
Chiếc mền rách kỷ niệm của con trai luôn được bà Bé mang theo bên mình

Hồi mưu sinh xa xứ, đêm nằm bên bầy vịt, bà Bé nhớ con đến cồn cào, túng quẫn đến mức muốn tự tử. Ấy nhưng, bà nghĩ, bà chết rồi con cái ai lo. Mẹ nghèo nhưng có mẹ vẫn hơn, chỉ có mẹ mới bao bọc được con lúc khổ cực, ốm đau. Rồi bà nhớ, lúc bà theo đàn vịt ở Long Xuyên, An Giang, Huyền Anh gọi điện cho bà. “Thằng nhỏ khóc, kể tôi nghe nó ủi đồ làm cháy cái mền. Tôi hỏi con lý do thì Huyền Anh nói, ba mẹ đi xa, nhà không có tiền, nó chỉ có 2 bộ đồ để đi học. Mấy bữa mưa dầm, quần áo phơi không kịp khô, nó ủi đồ cho khô nhưng lỡ tay làm cháy cái mền. Nghe vậy, tôi tức tốc về nhà mua quần áo cho con”, bà Bé ôm chiếc mền thủng kể lại chuyện cũ.

Bây giờ, mỗi lần nhớ con, bà Bé chỉ biết ôm cái mền bị cháy hết một mảng mà khóc. Đi đâu, bà cũng mang chiếc mền ấy theo. Bà không vá lại cái mền đã rách mà để y nguyên cho tròn kỷ niệm. Sáu cái Tết đã trôi qua, sáu năm bà đằng đẵng đợi tin con. Cứ đến 20 tháng Chạp, bà lại ngóng tin con. “Đi đâu, chắc đến Tết nó cũng sắp xếp về. Dịp Tết nào, tôi cũng thức trắng đêm đợi con. Đợi mãi đến mùng 10 tháng Giêng cũng chẳng thấy con về”, bà Bé lại khóc, đôi vai gầy run lên bần bật.

Bà cầm cái ảnh làm CMND của Huyền Anh, nhìn tới nhìn lui, rồi lại khóc. Mắt đỏ hoe, các ngón tay bấu chặt tấm ảnh, bà khóc: “Tôi thương nó lắm. Tấm ảnh này, nó chụp hồi làm giấy CMND. Lần đó nó đi chung với tôi và cũng là lần cuối 2 mẹ con gặp nhau. Tôi hy vọng gặp con một lần, để rồi chết cũng cam lòng. Cách đây mấy tháng, tôi nằm mơ thấy con. Tôi thấy nó ở đằng xa. Tôi gọi nó nhưng nó không đi lại phía tôi mà nói: “Con mắc đi xa rồi mẹ ơi”. Thức dậy, tôi khóc suốt đêm”.

Trách bản thân chưa đủ, bà quay sang trách chồng: “Tại ông ấy rủ đi chăn vịt chạy đồng, mấy đứa con mới ly tán, khổ sở. Nghe lời ổng đi làm ăn xa, bỏ mấy đứa con, tôi hối hận lắm. Nhà có việc gì, tôi đều gánh chịu hết, ổng như người ngoài cuộc. Ổng khoái ăn nhậu, chơi bời, còn tôi làm lụng lo cho con cái. Ổng làm bao nhiêu tiền đều để riêng, vợ chồng sống như bè bạn”. Đau đớn, bà Bé ôm ngực khóc than: “Huyền Anh ơi, mẹ tìm con hoài mà không thấy, không biết con ở đâu mà tìm. Mẹ muốn chết đi nhưng mẹ nhớ con quá, mẹ không thể chết. Con ơi!”.

Tìm con trên mạng xã hội

Bà Lê Thị Bé cho biết, mới đây bà đã đến cơ quan công an địa phương để xin ảnh CMND của Huyền Anh. Ngoài việc tự đi tìm con, bà dùng ảnh này vào việc đăng tin lên mạng xã hội tìm kiếm con trai mất tích. Đồng thời, bà cũng trình báo về việc con trai mất tích không rõ nguyên nhân. Hiện tại, cơ quan công an đang tích cực hỗ trợ bà Bé xác minh sự việc.

Ngọc Anh

Bình luận

Bạn có thể quan tâm