fbpx

Nhói lòng những mảnh đời bất hạnh trong bệnh viện tâm thần (kỳ 2)

Đăng lúc: 10:48 05/06/2019 -

Không ai có thể tưởng tượng ra những chuyện mà một người bệnh tâm thần sẽ làm. Chỉ có người thân của họ mới chứng kiến và đau nỗi đau khi con em mình phải trải qua những chuyện khủng khiếp mà bản thân không hề hay biết.

Bà Phượng kể về đứa con trai bị bệnh tâm thần, ăn thịt mèo sống
Bà Phượng kể về đứa con trai bị bệnh tâm thần, ăn thịt mèo sống

Kỳ 2: Người mẹ kinh hãi kể chuyện con ăn thịt mèo sống

Bỏ cơm nhà ra bãi rác bới ăn

Khác với hoàn cảnh của cha con ông Trần Văn Năm, trường hợp của bà Lương Thị Phượng (ngụ ấp Tân An, thị trấn Cái Tắc, huyện Châu Thành, tỉnh Hậu Giang) và người con trai tâm thần Nguyễn Văn Tiền khiến nhiều người ám ảnh. Bà Phượng hiện đang nuôi anh Tiền trong Bệnh viện Tâm thần Cần Thơ với những vết thương tinh thần và thể xác do chính người con này gây nên.

“Nó đấm đá, cào cấu rồi cắn tôi đã là điều quá bình thường rồi. Mỗi lần “chịu trận”, tôi lại tủi thân vô cùng, nước mắt hòa lẫn máu. Người ta nói kiếp trước tôi mắc nợ nó nên giờ phải trả. Các bác sĩ nói tôi gửi nó vào trung tâm bảo trợ đi nhưng tôi không đành lòng để nó vào đó một mình”, bà Phượng nói trong nước mắt. Năm nay 57 tuổi nhưng bà Phượng đã có hơn 30 năm phải sống chung với người tâm thần. Chồng bà, cha của Tiền cũng mắc căn bệnh quái ác này. Sau khi cả hai cưới nhau và sinh được ba người con (Tiền là con trai út), thì chồng bà trở bệnh nặng, thường xuyên chửi bới vô cớ, đánh đập vợ con. Sợ đứa con trai mới sinh gặp họa, bà chia tay chồng khi con mới hơn 3 tháng tuổi.

Ngay từ khi học tiểu học, Tiền đã có những biểu hiện bất thường. Có lần giận thầy giáo, cậu học trò nhỏ cả gan dám lấy dao đi đâm thầy. May mắn cú đâm bị trượt ra ngoài nên không gây ra nguy hiểm gì. Thế nhưng từ đó, người làm mẹ như bà Phượng đã thấy hoang mang vô cùng. “Năm nó mười mấy tuổi thì đã không coi tôi ra gì. Nó thường chỉ vào mặt tôi và nói “bà không phải mẹ tôi”. Tôi biết nó bị bệnh nhưng gia đình nghèo quá nên chẳng biết kêu ai”, người mẹ già thổn thức.

Nghỉ học khi vừa đủ biết mặt chữ, Tiền ở nhà rong chơi lêu lổng khiến cho căn bệnh tâm thần như con thú hoang ngày càng hung dữ. Nhẹ thì Tiền nằm võng, gặp ai cũng chửi, chửi con gà đang gáy, chửi ông Địa ngồi ở bàn thờ, chửi cả… thế giới. Còn khi không phát bệnh, Tiền lại trở về là một thanh niên hiền lành. Vì vẫn nhen nhóm một niềm hi vọng nên bà Phượng đã tìm chỗ nhờ vả cho con đi học nghề sửa xe. Nhưng khi vừa biết việc, tưởng sẽ đi làm kiếm tiền phụ giúp mẹ già thì bệnh cũ của Tiền lại tái phát. “Mỗi ngày nó đi đâu toàn đi xe ôm, đi hết ngày đến đêm. Tiền ấy tôi không trả nổi, công việc ở tiệm sửa xe thì bỏ bê. Cơm nước ở nhà nó không ăn mà cứ đi ra ngoài đường bới rác tìm đồ ăn. Tôi sợ quá, đành phải đưa nó đi bệnh viện”, người mẹ kể.

Tiền, con trai bà Phượng nằm điều trị tại bệnh viện tâm thần
Tiền, con trai bà Phượng nằm điều trị tại bệnh viện tâm thần

Qua thăm khám, các bác sĩ xác định Tiền bị mất ngủ và có một vài triệu chứng tâm thần. Sau khi uống thuốc điều trị, cả nhà hồi hộp chờ đợi kết quả. Nhưng nghịch cảnh bất ngờ xảy ra. Bệnh tình chưa tiến triển được bao nhiêu thì Tiền đã chạy xe gắn máy gây tai nạn giao thông làm chết người. Hậu quả, thanh niên này phải ở tù hơn 2 năm. Sau khi ra tù, lưng Tiền xuất hiện những hình xăm vằn vện và cũng từ đây những lần lên cơn đến nhiều hơn bất cứ lúc nào.

Người mẹ kinh hãi kể: “Bữa đó nó đi đâu về, bắt được con mèo con rồi ngồi lột da, ăn sống ngấu nghiến. Miệng nó đầy máu. Tôi không thể tưởng tượng ra được sao con mình lại hành động kinh hãi như thế. Rồi có bữa nó đi mua thiếu đâu được cái đầu heo, đem về bắt tôi luộc. Tôi vừa bỏ vô nồi nước vừa sôi là nó xách ra ngồi nhồm nhoàm nhai. Những lúc đó mà ngăn cản là y như rằng ăn đòn của nó. Thân thể tôi không biết bao nhiêu lần bị nó đánh. Mà đâu phải tôi, tất cả những người trong gia đình đều bị nó đánh  không lý do”.

Nỗi đau của người mẹ

Dù bị con đánh như cơm bữa nhưng bà Phượng bảo, nỗi đau thể xác đó không là gì so với mỗi lần phải nghe con nói câu: “Bà không phải mẹ của tôi”. Không đau sao được khi mình mang nặng đẻ đau mà bị con trai từ mặt dù trong cơn điên loạn. Mỗi lần nghe con nói, bà chỉ biết khóc và khóc. Nhưng tai ương chưa dừng lại ở đó.

Người phụ nữ bất hạnh này kể, mấy năm trước có lần Tiền gặp cha ruột trong một đám giỗ. Không hiểu vì sao, cả hai xông vào đánh nhau, đòi cắt cổ nhau mà không hề có mâu thuẫn trước đó. “Rồi sau đó, mỗi lần nó chửi tôi, dọa cắt cổ tôi thì luôn nhắc là sẽ giết cha nó luôn. Vì bệnh tâm thần của nó mà gia đình tôi tan hoang hết. Hai đứa cháu ngoại ở cùng tôi cũng thường xuyên bị nó đánh. Bà ngoại gần 80 tuổi nó cũng không tha. Mỗi buổi tối nếu nó ở nhà, là mấy mẹ con bà cháu không dám ngủ, phải ra ngoài hè đốt nhang trừ muỗi ngồi ôm nhau khóc. Tôi biết xử trí với nó sao đây?”, bà Phượng bất lực nói.

Bệnh viện Tâm thần Cần Thơ, nơi có những câu chuyện đau lòng
Bệnh viện Tâm thần Cần Thơ, nơi có những câu chuyện đau lòng

Là người quan tâm, chăm sóc con trai nhiều nhất, bà Phượng hiểu một phần nào đó vấn đề của con mình. Theo bà, Tiền chỉ thích người nói chuyện nhỏ nhẹ, còn khi quát mắng thì lập tức anh ta sẽ nổi cơn thịnh nộ. Nhiều năm qua, bà Phượng không đếm được bao nhiêu lần con trai bị đám thanh niên trong xóm đánh sứt đầu mẻ trán. Trên đầu của Tiền chi chít vết sẹo, vết khâu ngang dọc. Tết vừa rồi, Tiền bị người khác chém vào đầu phải nằm viện điều trị 20 ngày.

Bà Phượng kể: “Người ta biết nó tâm thần đâu thèm nói chuyện với nó. Nhưng nó chửi người ta trước, mà nó chửi dễ làm người khác nổi điên lắm. Có một thanh niên bị sún răng, gặp nó, nó chửi: “Coi chừng tao đánh gãy hết hàm răng của mày”. Người ta tức, xúm lại đánh. Nó cũng bị công an thị trấn mời lên làm việc nhiều lần. Nhưng rồi họ cũng không xử lý vì ai lại đi chấp một kẻ bị bệnh như nó”.

Hiện nay, Tiền đã nhập viện được hơn 10 ngày và vẫn đang nằm trong Khu Trấn tĩnh của Bệnh viện Tâm thần Cần Thơ. Đây là khu vực dành cho những bệnh nhân đang ở trong tình trạng bị kích động nhất. Gần 10 ngày qua, Tiền nằm một chỗ trên giường, tay chân bị cột lại, vệ sinh cá nhân do một tay bà Phượng lo lắng. Mỗi buổi sáng, bà Phượng vào đút sữa cho con thì thanh niên này yêu cầu phải mặc áo bác sĩ mới chịu uống. Nhưng khi bác sĩ vào thì Tiền lại dọa giết cho bằng được. Để Tiền có thứ gì đó trong bụng, bác sĩ phải cạy miệng đổ sữa vào. Ở những lần điều trị khác, mỗi lần yêu cầu Tiền đi đâu, thì thanh niên này đòi phải có công an còng tay, dẫn đường đưa đi mới chịu.

Gia đình bà Phượng rất khó khăn. Lúc trước bà đi bán vé số cũng đủ đắp đổi qua ngày, nhưng bây giờ chăm con cả ngày, lại thêm số nợ mười mấy triệu đồng lo cho Tiền nhập viện, bà Phượng như gục ngã. Những người con của bà cũng chẳng thể giúp đỡ được gì khi cuộc sống công nhân lúc nào cũng trong cảnh chạy ăn từng bữa.

Câu chuyện của mẹ con bà Phượng ở Bệnh viện Tâm thần Cần Thơ không ai là không biết. Mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh, họ kể về sự bất hạnh của mình và động viên an ủi nhau cùng vượt qua nghịch cảnh. Đến Khu Trấn tĩnh của bệnh viện, nhìn những người bị trói tay chân nằm nói lảm nhảm, chửi bới…, ai ai cũng phải ám ảnh và thương cảm.

Hàm Hương

Nhói lòng những mảnh đời bất hạnh trong bệnh viện tâm thần (kỳ 1)

Bệnh tật, đau yếu mà nhất là những ca khó, hiểm nghèo hoặc không thể điều trị luôn là nỗi bất hạnh đối với bệnh nhân và người thân của họ. Ở bệnh viện tâm thần, những nỗi khổ đau, bất hạnh đó dường như lại nhân lên gấp bội…

Bình luận