Nhói lòng những mảnh đời bất hạnh trong bệnh viện tâm thần (kỳ 3)

Tuổi trẻ đời sống đăng lúc: 4:49 07/06/2019 |

Hơn 30 năm trước, ông Đỗ Hùng Cường tình cờ gặp cô gái tâm thần tên Nguyễn Thị Mèo. Động lòng trắc ẩn, ông nhận cưu mang rồi ngược xuôi tìm cách chạy chữa cho người con gái ấy. Rồi cho đến một ngày…

Hành lang ở bệnh viện tâm thần vắng vẻ, nhưng bên trong đó luôn chứa đựng những câu chuyện nổi sóng
Hành lang ở bệnh viện tâm thần vắng vẻ, nhưng bên trong đó luôn chứa đựng những câu chuyện nổi sóng

Kỳ 3: Tình nguyện chăm “người dưng” suốt 30 năm

Vì thương người con gái bị xiềng xích

Ông Đỗ Hùng Cường năm nay đã ngoài 54 tuổi. Thoạt nhìn ai cũng dễ dàng nhận ra ông là một người lao động lam lũ, chật vật mưu sinh. Cuộc đời kham khổ như hằn hết lên khuôn mặt và thân hình ốm yếu của ông. Cái khổ cơm áo gạo tiền có thể lay lắt được, nhưng cái khổ về tinh thần thì không dễ dàng gì mà xoa dịu.

Ông Cường là người gốc ở quận Ninh Kiều, TP. Cần Thơ. Hơn 30 năm trước, ông là công nhân chuyên đi theo các công trình thủy lợi. Trong một lần đi làm ở thị trấn Ngã Sáu, huyện Châu Thành A, tỉnh Hậu Giang, ông tình cờ nghe được một câu chuyện đau lòng. “Lúc đó, tôi thấy anh em nói có một cô gái ở gần công trình chỗ tôi làm bị bệnh tâm thần. Nhà chỉ có hai cha con, mẹ cô ấy mất sớm, cha lại là thương binh bị cụt chân. Cuộc sống chỉ biết nhờ vào tình thương của bà con làng xóm, để giữ an toàn cho con gái, người cha phải  xích con lại. Tôi nghe thì xúc động lắm, muốn tìm hiểu để coi có thể giúp đỡ gì không”, ông Cường kể.

Dần dà lui tới thăm hỏi, nghe những câu chuyện về người con gái bị tâm thần có tên Nguyễn Thị Mèo, ông Cường quyết định giúp đỡ chạy chữa bệnh tình cho cô gái này. “Tôi đưa cô ấy đi khám ở bệnh viện, biết bị bệnh tâm thần, bệnh viện dặn sao tôi làm đúng như vậy. Thuốc thang, bồi bổ đầy đủ. Có ai chỉ phương pháp Đông y, Nam y thế nào, tôi cũng đi tìm hiểu rồi đem thuốc về cho cô ấy uống. Mất 3 năm, thì cô ấy hòa nhập cuộc sống như người bình thường”, ông Cường kể.

Ông Cường và bà Mèo
Ông Cường và bà Mèo

Trong quá trình chạy chữa, không biết từ bao giờ ông Cường đã nảy sinh tình cảm với cô gái này. Khi thấy cô Mèo đã khỏe mạnh trở lại, ông quyết định cưới cô về làm vợ. Đem chuyện này thưa với gia đình, ông được người mẹ ủng hộ hết lòng. Thế là họ nên duyên vợ chồng, ông Cường về quê vợ sinh sống. Cũng từ đó, để được gần gũi chăm sóc vợ, ông bỏ đội công trình thủy lợi và đi làm cho một nhà máy xay xát. “Tôi ở đó 12 năm, việc gì cũng làm. Sau này mới ra ngoài làm thợ hồ”, ông Cường hồi tưởng.

Trong mái ấp của ông Cường và bà Mèo, cuộc sống bình dị trôi qua. Hằng ngày ông Cường đi làm, bà Mèo ở nhà lo cơm nước chờ chồng về. Ba đứa con trai gái lần lượt ra đời. Gánh nặng gia đình đặt hết lên vai ông, nhưng người đàn ông này chưa một lần than vãn. Ông vui vì nghĩ mình đã gúp vợ vượt qua nghịch cảnh, xây dựng một mái ấm nhỏ, dù có nghèo nhưng luôn rộn rã tiếng cười. Nhưng rồi hạnh phúc ngắn chẳng tày gang. Ông Cường bảo, ở đời, người tính không bằng trời tính…

Không có cái bệnh nào như bệnh này!

Ông Cường đã thốt lên như thế khi chúng tôi hỏi về bệnh tình của bà Mèo. “Không có cái bệnh nào như bệnh này. Bệnh khác, người ta còn lý trí, người ta còn nói được là mình muốn gì. Người ta chia sẻ được niềm đau, nỗi buồn, sự tức giận hay vui sướng. Còn bệnh tâm thần thì nhức nhối lắm. Nó lên cơn bất thình lình, nếu không phải người kề cận, thì không ai dám tiếp xúc với họ đâu”, ông Cường thở dài.

Trở lại với cuộc sống hạnh phúc của ông Cường và bà Mèo, sau khi sinh con, bà Mèo ổn định tâm lý được một thời gian. Tuy nhiên, dần dần sau đó những lần lên cơn lại đều đặn đến. Chén bát, đồ đạc trong nhà bị bà Mèo đập bể hết. Con cái bị bà chửi đánh vô cớ. Ngay cả ông chồng cả đời hi sinh cho bà cũng mấy lần bị bà tát nổ đom đóm mắt, chảy máu tai. Thấy bệnh tình của vợ trở nặng, ông Cường lại gom góp tiền bạc đưa vợ đi điều trị, tiếp tục hành trình đối diện với những lần lên cơn bất thình lình.

Hơn 30 năm qua, từ khi chấp nhận lấy bà Mèo, ông Cường không hề hối hận
Hơn 30 năm qua, từ khi chấp nhận lấy bà Mèo, ông Cường không hề hối hận

Hơn 3 năm trước, thêm một tai ương nữa ập xuống đầu bà Mèo. Trong khi đang điều trị tâm thần thì bà bị cao huyết áp rồi dẫn đến tai biến. Hiện giờ bà đi lại rất khó khăn, tất cả mọi chuyện từ ăn uống đến vệ sinh, tắm giặt đều phải phụ thuộc vào chồng. Vừa tai biến, vừa tâm thần, mọi thứ như sụp đổ trước mắt họ. Mỗi lần bà Mèo lên cơn không còn mạnh tay, mạnh chân như trước nữa, nhưng ông Cường cũng phải tức tốc đưa bà đến bệnh viện. Sau mấy ngày nằm ở Phòng Trấn tĩnh, bà Mèo lại được đưa vào phòng khác để tiếp tục theo dõi và điều trị. Và ông Cường, vẫn như mọi khi vẫn xuất hiện khi vợ cần, hằng ngày chăm sóc từng miếng ăn, giấc ngủ, giặt từng cái khăn mát lau cho vợ khi ểm nắng nóng đỉnh điểm.

Ở Bệnh viện Tâm thần Cần Thơ, những người như ông Năm, bà Phượng, ông Cường luôn là những người bạn tri kỷ. Họ có thừa thời gian ngồi trò chuyện nhân tình thế thái. “Nói chuyện mình hoài cũng mệt, ai cũng biết rồi, ai cũng khổ như ai. Nhiều lúc chúng tôi chỉ cần ngồi cùng nhau, chẳng ai nói gì cả. Chỉ để cảm thấy mình không cô độc, vậy thôi”, ông Năm, người có kinh nghiệm nuôi con gái tâm thần 6 năm chia sẻ. Còn bà Phượng thì thở dài: “Tụi tui lá rách ít đùm lá rách nhiều. Như ông Cường, cũng có khá hơn ai, mà bữa vô thấy tôi khổ quá cũng ráng móc bóp lấy 100.000đ cho tôi. Ổng nói, tôi khổ hơn ổng nhiều”.

Trong suốt nhiều năm qua, vấn đề liên quan đến người tâm thần luôn là đề tài nóng để dư luận đưa ra mổ xẻ. Nóng nhất vẫn là chuyện người tâm thần gây án, những vụ án mạng thảm khốc với hàng loạt nạn nhân chết thảm dưới tay họ. Đó có khi là mẹ tâm thần giết con, cha tâm thần giết con, em trai sát hại chị… Khi nghe thông tin đó, có mấy ai hiểu rằng, để sống chung với người bệnh, những người thân của họ đã phải trải qua vô vàn nỗi đau và sự khủng khiếp. Họ cũng phải nơm nớp lo sợ, ngày đêm mất ăn mất ngủ để canh giữ người thân tâm thần. Dù vậy, họ vẫn không có đủ kiến thức, khả năng để khống chế mọi tình hình, những chuyện đau lòng, cứ thể xảy ra.

Trong khi đó, chế tài để buộc người tâm thần đi điều trị bắt buộc lại không hề đơn giản. Và khi điều trị trở về, thì trách nhiệm theo dõi, giám sát người bệnh cũng là vấn đề nan giải với các ban ngành địa phương. Đó là lý do chúng ta dễ dàng bắt gặp người tâm thần đi trên phố, có khi rất hiền lành, có khi gặp ai cũng đánh, cũng chửi.

Hàm Hương

Nhói lòng những mảnh đời bất hạnh trong bệnh viện tâm thần (kỳ 2)

Không ai có thể tưởng tượng ra những chuyện mà một người bệnh tâm thần sẽ làm. Chỉ có người thân của họ mới chứng kiến và đau nỗi đau khi con em mình phải trải qua những chuyện khủng khiếp mà bản thân không hề hay biết.

Read more

Bình luận

Bạn có thể quan tâm