Bộ phim “Những ngày không quên” phản ánh không khí chống dịch Covid 19

Tuổi trẻ đời sống đăng lúc: 1:12 25/04/2020 |

Đại dịch toàn cầu chi phối lên mọi mặt của đời sống. Phía sau cuộc chiến chống lại Covid-19, có bao nhiêu màu sắc tâm lý khác nhau, hồi hộp cũng có, hoang mang cũng có, sợ hãi cũng có, hy vọng cũng có… Thế nhưng, làm một bộ phim ngay trong lúc virus SARS-CoV-2 đang hoành hành, là một thách thức không đơn giản cho những người thực hiện “Những ngày không quên”.

nhung ngay khong quen phan anh khong khi chong dich covid 19
Bộ phim “Những ngày không quên”

Trước hết, phải ghi nhận sự nhiệt tình lẫn sự dũng cảm của Trung tâm sản xuất phim truyền hình thuộc Đài Truyền hình Việt Nam khi quyết định bấm máy bộ phim “Những ngày không quên”. 40 tập phim được làm gấp rút là một nỗ lực lớn của ê-kíp thực hiện, từ biên kịch, đạo diễn cho đến diễn viên, kỹ thuật… Tối 6/4, tập đầu tiên của “Những ngày không quên” đã được công chiếu trên VTV1. Có thể xem như thành công bước đầu về đảm bảo thời gian thực hiện và đảm bảo kế hoạch phát sóng, còn có đảm bảo chất lượng nghệ thuật hay không lại là câu chuyện khác.

Những người làm phim “Những ngày không quên” không ngần ngại phô bày sự tính toán khôn ngoan, bằng cách trưng dựng hệ thống nhân vật đã quen thuộc với khán giả qua hai bộ phim “Về nhà đi con” và “Con gái nhà người ta” để tiếp tục kể các tình huống cười khóc thời Covid-19. Ưu điểm trước mắt là khán giả từ sự yêu thích hai bộ phim trước mà dành thiện cảm cho “Những ngày không quên”. Tuy nhiên, nhược điểm là dẫn dắt tính cách nhân vật cũ sang chiều hướng mới sẽ tạo ra độ vênh trong xu hướng cảm thụ. Mặc khác, hai bối cảnh thành thị và nông thôn hoàn toàn dị biệt của hai bộ phim khi gộp chung vào một bộ phim thì giống như nồi lẩu thập cẩm.

Là người chịu trách nhiệm sản xuất bộ phim “Những ngày không quên”, Nghệ sĩ Ưu tú Đỗ Thanh Hải chia sẻ tương đối lạc quan: “Một trong những thách thức đặt ra với bộ phim đó là làm thế nào vừa mang tính chất tuyên truyền, vừa xen lẫn yếu tố giải trí để phù hợp với nhu cầu thưởng thức của khán giả truyền hình. Bên cạnh các mối quan hệ gia đình đan xen tạo nên sức hút gần đây cho phim truyền hình Việt, những vấn đề nhức nhối thời sự xung quanh dịch bệnh như đổ xô đi tích trữ thực phẩm, găm hàng, tăng giá, tin giả, trốn cách ly… cũng đã được lồng ghép vào, hứa hẹn tạo nên sức hút mạnh với công chúng. Tuy nhiên, quan trọng nhất, “Những ngày không quên” làm nổi lên câu chuyện về tình người, ý thức trách nhiệm của cá nhân với cộng đồng, sự đoàn kết và chung tay, câu chuyện về sự tri ân với những lực lượng tuyến đầu. Tất cả đã được chuyển tải trong bộ phim một cách sống động”.

Để chuẩn bị cho bộ phim “Những ngày không quên” Đài truyền hình Việt Nam quyết định dừng phát sóng bộ phim “Đừng bắt em phải quên”, sau khi trình chiếu được 9 tập. Khi bộ phim “Đừng bắt em phải quên” được chọn nối sóng bộ phim “Sinh tử” trên VTV1, lập tức có không ít ý kiến bàn tán. Bởi lẽ, VTV1 vốn dành cho dòng phim chính luận, đưa một sản phẩm lâm ly như “Đừng bắt em phải quên” hiện diện ở đây thì cũng hơi lạc điệu. Giữa đại dịch toàn cầu, có nhiều thứ phải chấp nhận thay đổi và xáo trộn.

nhung ngay khong quen phan anh khong khi chong dich covid 19 3
Một cảnh trong phim

Tạm dừng phát sóng “Đừng để em phải quên” cũng bình thường. Tuy nhiên, quỹ thời gian để làm phim về Covid-19 cho kịp phát sóng là điều rất cần đắn đo. Nghệ thuật không thể vội vàng, và nghệ thuật càng không thể cưỡng cầu. Bộ phim “Những ngày không quên” chỉ có 3 tuần để đi từ ý tưởng của ê-kip đến ánh mắt của khán giả, kể ra cũng là một chuyến phiêu lưu vừa hồi hộp vừa cam go. 

Bộ phim “Những ngày không quên” xoay quanh cuộc sống của gia đình ông Sơn và người dân làng Yên bất ngờ biến động khi dịch Covid-19 bùng phát.  Tình huống thì éo le, nhưng giải quyết ra sao để thành một nội dung đích thực thì rất khó, dù chẳng ai nghi ngờ tài năng diễn xuất của các diễn viên Trung Anh, Bùi Bài Bình, Tiến Quang, Thu Quỳnh, Bảo Thanh, Phương Oanh, Quốc Trường… Công chúng hoàn toàn không khó nhận ra những chi tiết ngoài đời như tin giả về chuyện “phun thuốc khử trùng virus corona trên bầu trời toàn quốc”, hoặc những bài thơ ầu ơ ví dầu về “xịt cồn rửa tay” hoặc xét nghiệm “âm hộ em”được đưa vào phim một cách hào hứng nhưng lại không tạo được cảm giác thú vị gì, mà chỉ phơi bày sự nghèo nào chi tiết của những người làm phim.

Phim truyền hình đề cập trực tiếp đến thời sự, dĩ nhiên không ngoài mục đích tuyên truyền. Nếu “Những ngày không quên” chỉ dừng ở mức độ nói kịp thời và nói đúng đắn như một bản tin phản ánh Covid-19, thì công chúng cũng không nỡ trách giận hay buồn phiền. Bởi lẽ, dùng ca khúc “Ghen Cô Vy” đang nóng bỏng để khép lại mỗi tập như một kiểu “ăn theo”, thì người xem khi tắt ti vi cũng không màng đắn đo giá trị bộ phim nữa.

Xoay quanh đại dịch toàn cầu, bộ phim “Những ngày không quên” chênh vênh giữa khái niệm phim tài liệu và phim nghệ thuật, nên đành ứng dụng lời thoại tung hứng gây cười giữa các diễn viên. Được chờ đợi nhất ở bộ phim “Những ngày không quên” vẫn là vai Sơn của Nghệ sĩ Nhân dân Trung Anh. Tuy nhiên, vai Sơn ở “Về nhà đi con” và vai Sơn trong “Những ngày không quên” lại có khoảng cách nhất định do sự lèo lái của kịch bản được đắp da đắp thịt theo nhu cầu thời sự.

nhung ngay khong quen phan anh khong khi chong dich covid 19 1
Ông Sơn và 3 cô con gái

Nghệ sĩ Nhân dân Trung Anh nhận định về vai ông Sơn: “Bộ phim “Về nhà đi con” được đón nhận vì sao? Bởi vì nó chính là con người, ở từng con người trong xã hội bây giờ, ai cũng thấy có một chút mình ở trong đó, ai cũng thấy có bóng dáng của bà hàng xóm nhà mình ở trong đó… Bộ phim thành công có lẽ ở việc kêu gọi đề cao giá trị gia đình, giá trị từ mối quan hệ ruột thịt, yêu thương, đùm bọc chia sẻ. Tất cả những cái đó cùng với sự dung dị, đời thường làm nên sự thành công cho bộ phim. Có lẽ, thực sự tôi cũng nhát tay nên khi phải diễn cảnh tát đi tát lại các con nhiều lần. Nhưng vui nhất, xúc động nhất là cảnh quay bốn bố con. Tôi thật vui vì những cảnh quay đó đã chạm đến trái tim của nhiều người.

Nói thật, đến bây giờ, tôi vẫn ám ảnh và không dám xem lại cảnh ông Sơn đến nhà thông gia và khi dắt xe về, Thư chạy ra ôm chầm lấy bố, ông Sơn nói: “Con cũng thấy đấy, giờ bố già nua, lẩm cẩm, giáo điều…”. Tôi và Bảo Thanh đã diễn với nhau ăn ý từ trước đó nên khi bước vào cảnh này chỉ cần giữ cảm xúc. Có thể nói, trong bộ phim này dường như diễn viên sử dụng rất ít kỹ thuật diễn, tất cả đều sống, hóa thân với nhân vật của chính mình. Thực tế, trong kịch bản phim, ông Sơn ủy mị hơn nhiều nhưng tôi đã xin với đạo diễn giảm bớt sự mềm yếu của nhân vật, chọn điểm nhấn thì mới tạo được cao trào cảm xúc!”.

Còn trong bộ phim “Những ngày không quên” cũng bốn bố con ông Sơn, nhưng lại loay hoay giải quyết bài toán xa lạ với họ. Cho nên, nhân vật ông Sơn chỉ còn lại tính thuyết phục ở khuôn mặt khắc khổ và nụ cười hiền lành. Hầu hết các diễn viên đều khá rụt rè khi nói đến vai diễn của họ trong bộ phim “Những ngày không quên”. Từng trải và bản lĩnh như Nghệ sĩ Nhân dân Trung Anh cũng không dám chắc thiện cảm của khán giả từ “Về nhà đi con” có còn được duy trì cho đến tập cuối “Những ngày không quên”.

Hoàn thành vai Sơn trong bộ phim “Những ngày không quên” giữa bối cảnh cách ly xã hội, Nghệ sĩ Nhân dân Trung Anh thổ lộ: “Đối với diễn viên, ngoài những thứ trời cho như nhan sắc, năng khiếu, đam mê là điều quan trọng nhất, sau đó đến sự rèn giũa, nỗ lực vươn lên… Hạnh phúc với tôi hiện tại là những bữa cơm quây quần bên gia đình và được thử sức với những dạng vai mới. Thành danh không có nghĩa là ngừng cống hiến!”.

Gia Quan

Bình luận

Bạn có thể quan tâm