fbpx

Ông già gom rác và sự tích cóp lòng tốt lặng lẽ

Tuổi trẻ đời sống đăng lúc: 3:08 03/10/2018 |

Song thân từng mưu sinh ở Campuchia, nên ông Tống Văn Thơm được sinh ra ở mảnh đất khô cằn dọc biên giới nước bạn. Và suốt mấy chục năm qua, ông Thơm gắn bó cùng nghề gom rác ở Sài Gòn. Nếu hỏi chính xác đi gom rác từ bao giờ, và vì sao phải đi gom rác, thì ông Thơm không trả lời được. Nói khác hơn là ông không nhớ rõ, ông chỉ biết làm công việc của mình một cách tận tuỵ, không ca thán, không hờn trách, không lo buồn. Nếu có cơ hội có lẽ chẳng ai muốn làm cái nghề lem luốc và hôi hám ấy, nhưng ông Thơm không nghĩ vậy. Đối với ông, gom rác không chỉ là nghề kiếm ăn lương thiện mà còn có kiểu đóng góp riêng cho xã hội. Ông Thơm thừa nhận, trước đây ông từng làm đủ thứ nghề, nhưng trụ lại với nghề gom rác và… không thể rời xa.

Khởi điểm của ông Thơm với nghề gom rác là vì không chịu được cảnh bà con vứt xác bừa bãi trong con hẻm nơi mình cư ngụ. Thuở ấy, quận 12 – TP.HCM còn là khu vực ngoại ô, chả mấy ai chú ý đến sự tồn tại của… rác. Ông Thơm nghĩ khác, ngoại ô càng càng phải sạch đẹp, vậy là ông chủ động đi gom rác. Ban đầu ông làm một mình, sau đó lôi kéo thêm vài người nữa, và hình thành một hệ thống gom rác dân lập. Ông Thơm cứ gom rác hết năm này qua năm khác, rồi đến ngày Nghiệp đoàn rác TP.HCM ra đời vào năm 2004. Người ta bầu ông làm Chủ tịch Nghiệp đoàn Nghề vệ sinh dân lập quận 5. Nghe thì có vẻ cũng có chức tước, nhưng ông Thơm chẳng màng quan tâm, ông vẫn lụi hụi đi gom rác với niềm hạnh phúc của một người lao động chân chính.

Ông Thơm là một người nghèo. Đúng, đến hôm nay vẫn nghèo, ông vẫn phải thuê trọ trong một con hẻm trên đường Lê Văn Khương, quận 12. Mỗi ngày, ông rời khỏi nhà từ sớm, đi gom rác đến chiều thì trở về căn phòng nhỏ được người quen cho mướn với giá rẻ. Đó là thời gian ông khám phá… rác! Khó tin phải không? Ông Thơm chia sẻ, chính những lúc gom rác thì ông phát hiện có những loại rác vẫn có thể tái chế thành những vật trang trí hữu dụng. Vậy là ông mang rác về nhà và cặm cụi sáng tác. Ông bảo, vì nghèo nên lắm lúc nhìn những đồ bị vứt vào sọt rác khiến ông thấy tiếc. Chỉnh sửa lại, hoặc ghép cái nọ vào cái kia sẽ có được món hàng độc đáo.

Chiếc can to được ông Thơm tái chế có thể phát nhạc, bắt radio, thậm chí karaoke

Nhiều đồng nghiệp của ông Thơm nhặt nhạnh từ rác để có những thứ đem bán lại và không ít người đổi đời. Còn ông thì không, ông có thú vui của ông là… tái chế rác. Hiện tại, ông Thơm có hơn 2.000 mô hình là sản phẩm tái chế rất lạ mắt, rất ấn tượng. Cách đây không lâu, vài đài truyền hình làm phóng sự về ông Thơm, khiến gia tài rác tái chế của ông cũng bị dòm ngó ghê lắm. Những bộ đèn từ rác tái chế, chiếc mô tô từ rác tái chế, bộ đĩa hát bằng rác tái chế… đều được trả giá rất cao. Thậm chí, nếu bán hết cũng có được tiền tỷ, nhưng ông Thơm khước từ những giao dịch hấp dẫn ấy với lý do rất hồn nhiên: “Lâu nay, nhiều người buôn bán đồ cũ, người sưu tầm đồ cũ rất ưa thích đồ của tôi nhưng tôi không muốn bán. Đây là tài sản của công sức bao nhiêu năm sáng tạo đồng thời là của để dành khi gia đình có việc hữu sự”.

Thời trẻ, ông Thơm cũng từng phụ việc ở một cửa hàng điện tử nên ông rất thích thú khi “bắt” một cái máy hát cũ phải… vang lên những bản nhạc cũ. Và thực tế, ông Thơm đang có hơn chục cái máy hát cũ kỹ vẫn có thể vận hành ngon lành: “Tôi tâm đắc nhất là những đồ thiết bị điện tử được sản xuất khoảng 40 năm trước, người ta vứt đi, tôi đem về làm “sống” lại. Chúng có những giá trị rất riêng mà đồ sản xuất thời nay khó có được, ví như những chiếc đài của Nhật sản xuất bị hư, tôi có thể thay bằng đĩa nén nên có thể hát được bình thường”.

Tuy nhiên, điều khiến người dân Sài Gòn yêu mến ông Thơm không phải chỉ qua những vật tái chế mang tính “cũ người mới ta”, mà chủ yếu vì thái độ sống tích cực của ông. Mỗi ngày, ông Thơm vẫn đi gom rác bằng một chiếc xe máy cà tàng nhưng cực kỳ dễ nhận diện. Bởi lẽ, trên xe máy của ông, ngoài con vẹt đứng vắt vẻo thỉnh thoảng kêu vài tiếng vui nhộn còn có cả bình chữa cháy và một hộp cứu thương ghi rõ “Sơ cứu tai nạn” với cả số điện thoại cho những ai cần sự giúp đỡ từ thiện. Ông Thơm chia sẻ rất chân thành: “Trên đường, hễ ai trục trặc gì thì tôi cũng tương trợ được. Xe ai bị thủng lốp thì tôi vá dùm. Còn ai bị trúng gió thì tôi cạo gió dùm. Thậm chí, ai gặp tai nạn giao thông thì tôi cũng hỗ trợ băng bó tạm thời trước khi vào bệnh viện!”.

Ông Thơm bên chiếc xe máy có hộp đồ cứu thương đằng sau

Câu chuyện được ông Thơm kể lại khiến nhiều người trầm trồ nhất là lần ông sơ cứu cho một vị bác sĩ. Đó là hôm ông Thơm đang chạy xe đi gom rác thì thấy một người đàn ông va quệt xe máy và ngã lăn ra đường. Chạy đến đỡ người đàn ông kia dậy, ông Thơm phát hiện nạn nhân bị bong gân ở bàn chân. Lập tức, ông Thơm trổ tài của một thầy thuốc chưa từng học qua trường lớp nào. Điều ông Thơm không ngờ là nạn nhân trước mặt ông là một bác sĩ dày dạn kinh nghiệm ở một bệnh viện lớn của TP.HCM. Xúc động trước nghĩa cử của ông Thơm và quan sát thao tác của ông cũng thành thục nên vị bác sĩ cứ yên tâm để ông Thơm sơ cứu cho mình. Còn ông Thơm thì cứ vô tư làm một người tốt giữa xã hội xô bồ: “Sau đó, tôi hỏi ông ấy đi nhà thương nào thì tôi chở đi. Thấy chân ông ấy bị thương nặng không chạy xe được, tôi gửi xe của ông ấy vào trường học gần đó. Rồi ông ấy nhờ tôi chở ông vào bệnh viện của ông”.

Đến bệnh viện, ông Thơm mới vỡ lẽ người vừa được giúp đỡ thuộc đẳng cấp “không phải dạng vừa đâu”. Ông bác sĩ trước khi được các y tá cấp dưới chăm sóc, đã xin chụp ảnh kỷ niệm với ông Thơm cùng chiếc xe “Sơ cứu tai nạn” ngộ nghĩnh như một chi tiết truyện cổ tích. Vị bác sĩ ngỏ ý bồi dưỡng ít tiền, ông Thơm lắc đầu. Không muốn ân nhân khó xử, vị bác sĩ đưa danh thiếp của mình và dặn khi nào cần gì thì đến tìm ông. Ông Thơm thổ lộ, ông có quay lại tìm vị bác sĩ, nhưng chỉ để xin bông băng và thuốc men phục vụ cho chiếc xe “Sơ cứu tai nạn” của ông trong quá trình rong ruổi hành hiệp trên phố xá.

Một người gom rác có thể cứu thương cho một bác sĩ, có lẽ là điểm son khó quên về lòng tốt của con người trong nhịp sống hôm nay. Ông Thơm không coi hành động ấy như một chiến công hay một kỳ tích gì. Bởi lẽ, vị bác sĩ kia cũng giống như hàng trăm, hàng ngàn người khác mà ông Thơm từng gặp gỡ và từng giúp nhau lúc nguy khốn. Tuy nhiên, hình ảnh ông Thơm giúp những ai thờ ơ và lạnh lùng với đồng loại mình phải có lúc suy nghĩ lại. Lòng tốt đâu phải những lời hay ho rao giảng. Lòng tốt cũng không cần nguỵ trang dưới những vỏ bọc sang trọng và lịch lãm. Lòng tốt bình dị và sáng trong luôn tồn tại ở những con người chất phác, bần hàn và lương thiện như ông Thơm.

Tâm Huyền

Bình luận

Bạn có thể quan tâm