fbpx

Phạm Hải Yến, từ cô gái suýt từ bỏ bóng đá đến “người hùng SEA Games”

Đăng lúc: 1:49 17/12/2019 -

Tất cả đã thấy Phạm Hải Yến kiên cường thế nào trong trận chung kết bóng đá nữ SEA Games 30, sau đó vụt sáng với bàn thắng quyết định giúp Việt Nam đạt huy chương vàng. Đằng sau vóc dáng bé nhỏ ấy là một câu chuyện dài.

Phạm Hải Yến, từ cô gái suýt từ bỏ bóng đá đến "người hùng SEA Games"
Phạm Hải Yến ghi bàn thắng giúp Đội tuyển nữ Việt Nam giành huy chương Vàng

Bố Phạm Hải Yến linh cảm con gái sẽ “làm nên chuyện”

Tối 8/12, đội tuyển nữ Việt Nam đã có chiến thắng đầy thuyết phục trước Thái Lan bằng bàn thắng duy nhất của tiền vệ Phạm Hải Yến, qua đó giành tấm huy chương vàng SEA Games 30. Chỉ được vào sân từ băng ghế dự bị, thế nhưng chính tiền vệ Phạm Hải Yến lại là người tỏa sáng đúng lúc để đem về chiến thắng đầy kịch tính cho đội tuyển nữ Việt Nam trước Thái Lan sau 120 phút thi đấu.

Sau trận đấu, PV TT&ĐS đã nhanh chóng có mặt tại gia đình nữ cầu thủ này và ghi nhận được những câu chuyện vô cùng đặc biệt. Chia sẻ với PV, ông Phạm Văn Mười, bố Yến cho hay, trước khi trận chung kết diễn ra, ông đã linh cảm con gái mình sẽ làm nên chuyện.

Ông tâm sự: “Từ ngày còn nhỏ đến lúc khoác áo CLB Hà Nội, hoặc những khi chơi cho ĐTQG, Yến ghi bàn khá đều. Với các đối thủ mạnh, Yến cũng không bao giờ e ngại. Vậy mà ở SEA Games lần này, con vẫn chưa một lần nổ súng. Tôi mới thấy lạ. Suy nghĩ sâu xa, tôi đoán rằng có lẽ việc bà ngoại mất khiến tâm lý Yến bị ảnh hưởng. Thế nên, đêm trước trận chung kết, tôi mới gọi cho Yến nói rằng chuyện hậu sự của bà đã xong, con cứ yên tâm và phải phấn chấn lên để hoàn thành nhiệm vụ, có nhớ bà thì mấy hôm nữa về thắp hương cho bà cũng không muộn. Nghe xong, Yến hứa sẽ thay đổi và cố gắng. Sau cuộc nói chuyện ấy, tôi chắc chắn con sẽ lập công”.

Linh cảm của một người cha đã đúng. Vào phút 90+2, khi tất cả các cô gái của đội tuyển Việt Nam gần như kiệt sức sau quãng thời gian dài chiến đấu đầy quả cảm, Phạm Hải Yến băng vào đón quả phạt góc. Bóng lướt qua đầu hậu vệ đối phương té ra lại trở thành đường kiến tạo hoàn hảo và cô tung mình lên như cánh phượng, đánh đầu kéo sập khung thành Thái Lan.

Pha ghi bàn đẹp mắt đã giúp Đội tuyển nữ Việt Nam lần thứ 6 giành Huy chương Vàng SEA Games, vượt qua Thái Lan để trở thành đội tuyển giàu thành tích nhất lịch sử giải đấu. “Thành công này em muốn dành tặng cho bà ngoại của em. Bà đã mất mà em không kịp về”, Phạm Hải Yến nói với giọng nghẹn ngào trước khi quay đi để giấu dòng nước mắt. Nghe vậy, không chỉ Yến, mà bố mẹ Yến ở nhà cũng khóc.

Phạm Hải Yến, từ cô gái suýt từ bỏ bóng đá đến "người hùng SEA Games" 1
Bố mẹ Hải Yến

Buổi tối, sau khi Phạm Hải Yến và các đồng đội giành chiến thắng, hai vợ chồng ông Mười bà Phương bận rộn cả đêm để nghe điện thoại chúc mừng từ khắp nơi. Đến mức điện thoại ông Mười nóng ran, cuối cùng là treo máy. Cho đến sáng hôm sau, họ mới có thể ngồi lại để xem clip con gái trả lời phỏng vấn. Những giọt nước mắt cứ thế trào ra. Phần vì nhớ con, phần vì thương bà, bởi bà đã không được chứng kiến khoảnh khắc đứa cháu yêu quý tỏa sáng, trở thành người hùng mang về tấm huy chương vàng SEA Games 30.

“Bà ngoại Yến đi đột ngột vì biến chứng bệnh tiểu đường, lại thêm tuổi già. Hôm bà đi, Yến vừa tập huấn ở Nhật về và đang chuẩn bị cho SEA Games. Sợ con bị ảnh hưởng, gia đình đã định giấu. Nhưng cuối cùng, nghĩ bà trông cháu từ tấm bé, mới quyết định gọi cho Yến”, mẹ Yến chia sẻ.

Nhà của Yến ở thôn Nghiêm Xá (xã Nghiêm Xuyên, huyện Thường Tín), cách biệt khỏi sự phồn hoa của Thủ đô bằng con lộ 21B. Mặc dù đường xá đang được rải nhựa, nhưng dấu vết của sự nghèo khó vẫn còn hiển hiện ở những nếp nhà cũ, các bức tường rêu hay khu chợ tạm liêu xiêu.  “Ngày xưa, gia đình vất vả quá, vừa phải làm ruộng vừa coi ao cá, sau lại sinh thêm em trai Yến nên hay gửi Yến ở nhà bà ngoại. Dù sao nhà ông bà cũng có điều kiện hơn, ông có lương hưu còn bà bán tạp hóa, thỉnh thoảng lại dấm dúi cho cháu đồng quà tấm bánh”, ông Mười kể lại.

Cũng vì thương cháu, bà ngoại luôn ủng hộ cháu vô điều kiện, kể cả chuyện cháu gái chơi bóng đá, thay vì quanh quẩn trong nhà với búp bê như những cô bé khác. Bà là người xoa bóp những vết bầm tím sau mỗi lần cháu đá bóng ngoài sân với chúng bạn và cũng là người nói đỡ mỗi khi bố bực mình vì con gái quá ham mê trái bóng tròn.

Kể về cơ duyên đến với bóng đá của Yến, ông Mười cho hay, từ khi còn là tỉnh Hà Tây, phong trào bóng đá nữ của xã phát triển khá mạnh. Và ở Nghiêm Xá cũng có một đội bóng đá nữ do thầy Dương Khắc Kiểm huấn luyện. Từ khi học lớp 4, cứ chiều chiều Yến lại ra sân bóng đầu làng để tập và thỏa mãn đam mê ghi bàn. Ngặt nỗi gia đình lại nhiều việc, ông Mười liền bảo rằng: “Bóng đá chỉ tốn thời gian. Nếu rỗi quá, mày đi cắt cỏ giúp bố nuôi cá con ạ”, ông bảo.

Và thế là cô bé Yến phải nghĩ cách. Trong lúc mọi người ngủ trưa, bất kể trời nắng như đổ lửa, Yến xách liềm, cắp cái rổ to tướng ra đồng cắt những bó cỏ còn cao hơn đầu mình. Khi hoàn thành nhiệm vụ cũng đến chiều muộn, Yến có thể yên tâm ra sân mà không còn sợ bố mắng.

Theo lời mẹ Yến thì con gái bà cũng biết được hoàn cảnh gia đình để luôn cố gắng chia sẻ gánh nặng với bố mẹ. Nếu không phải cắt cỏ hoặc nấu cơm, rời sách vở Yến lại đi bắt cua để mang ra chợ bán. Bận trông ao cá, bố mẹ Yến cũng không để ý. Mãi đến có lần nhìn cái dáng nhỏ thó, lúp xúp dưới ruộng của con gái giữa trời nắng gắt, ông Mười không cam lòng, phải cấm: “Nhà mình có khó khăn đến mấy con cũng không phải làm thế, nhỡ ra say nắng thì biết làm sao”. Cho đến sau này, kể từ năm 13 tuổi Yến bắt đầu lên Hà Đông để tập luyện chuyên nghiệp, nhưng mỗi khi có thời gian lại lập tức trở về đỡ đần bố mẹ.

Phạm Hải Yến, từ cô gái suýt từ bỏ bóng đá đến "người hùng SEA Games" 2
Giấy khen của Hải Yến

Tỏa sáng rồi, từ từ tính chuyện tương lai

Có lẽ cũng vì thế mà Yến tự lập rất sớm. Ngày mới lên Hà Đông tập luyện, Yến chỉ có phụ cấp vài trăm ngàn. Số tiền này được nâng lên hơn 2 triệu đồng lúc bắt đầu chơi chuyên nghiệp. Cho đến hiện tại, ở tuổi 25, thu nhập của Yến cũng chưa gọi là ổn.

Nhưng với khoản tiền ít ỏi đó, Yến cố gắng tự xoay xở để tránh làm phiền bố mẹ. Như bà Phương kể, ngày mẹ lấy khung về thêu tranh chữ thập, Yến cũng nhận thêm chỗ khác để có thêm một khoản trang trải chi phí sinh hoạt hàng ngày. “Hồi đầu mới đi tập xa nhà ở trong ký túc, Yến chỉ dám xin tiền gia đình một vài lần khi phải đóng những khoản lớn. Còn về sau Yến tự lo. Mà kể cũng lạ, Yến không bao giờ than thở về những khó khăn, thiếu thốn, hoặc cả những đau đớn khi chấn thương. Mọi nỗi khổ Yến luôn giữ trong lòng”, bà Phương chia sẻ.

Cũng theo bà, duy nhất một lần Yến gọi điện về khóc tức tưới. “Cách đây 5, 6 năm Yến đi đá giải ở Thành phố Hồ Chí Minh, bỗng một hôm gọi điện nói mẹ xin cho con về, nghỉ không đá bóng nữa”, mẹ Yến nhớ lại. “Khi ấy cả hai mẹ con cùng khóc. Sau mẹ nói, khi con đã theo đuổi cái nghiệp này thì phải cố gắng. Nếu nghỉ, mọi thứ đều lỡ dở cả”.

Căn nguyên câu chuyện Yến không nói. Và đến bây giờ, bố mẹ Yến cũng không biết vì sao đứa con gái chấp nhận dấn thân vào con đường đầy gập ghềnh và bạc bẽo này lại đột nhiên này sinh ý định từ bỏ môn thể thao vua. Nhưng rồi Yến cũng lại thu xếp ổn thỏa, tiếp tục tiến bước để khiến bố mẹ tự hào.

Tuy nhiên, như các cụ vẫn nói, “có con gái thì phải lo”. Vậy nên Yến có tự lập thế nào, ông Mười bà Phương vẫn trăn trở về tương lai của con, nhất là khi nghiệp cầu thủ không dài. “Lo lắng nhất là chuyện chồng con, dù sao Yến cũng 25 rồi, thêm mấy năm nữa tuổi nhiều lên sợ rằng sinh nở khó”, bà Phương than thở. “Vì Yến kín miệng lắm, không ai biết cháu có người yêu chưa. Mỗi khi về nhà ai cũng hỏi, và mọi người bắt đầu sốt ruột. Nhiều lần vẫn phải nhắc, hay là con để tóc dài đi cho nữ tính, may ra… chứ ai lại như con trai thế này”, mẹ nữ cầu thủ chia sẻ.

Rồi ngoài chuyện chồng con, còn tương lai sau này của Yến. “Ở nhà bố mẹ chỉ là nông dân, kinh tế không có mà quan hệ cũng không. Con thích theo đuổi đam mê thì bố mẹ ủng hộ, nhưng về sau, khi thôi không còn đá bóng thì làm gì. Hiện Yến đang học ở trường Đại học Thể dục Thể thao, lấy được tấm bằng, tôi sẽ khuyên cháu nghỉ sớm để tính chuyện xây dựng gia đình, kiếm một công việc ổn định”, ông Mười trăn trở. Nói là vậy, nhưng vợ chồng ông Mười biết rất khó để thuyết phục con gái. Vì bóng đá chính là cuộc sống của Yến, và cô sẽ không từ bỏ nó sớm.

Châu Minh

Bình luận