Tình khúc Lê Uyên Phương thuở theo em bước xuống cơn đau

Tuổi trẻ đời sống đăng lúc: 1:12 25/05/2020 |

Trong làng âm nhạc, có những đôi tình nhân gắn bó với nhau cả về đời sống và nghề nghiệp. Họ nương tựa nhau, họ tôn thờ nhau và họ dắt dìu nhau đi vào lòng công chúng như một biểu tượng đẹp đẽ của hạnh phúc. Đặc biệt hơn, nhạc sĩ Lê Uyên Phương và ca sĩ Lê Uyên lại gần gũi cả về nghệ danh trên hành trình chinh phục khán giả.

Tình khúc Lê Uyên Phương thuở theo em bước xuống cơn đau
Nhạc sĩ Lê Uyên Phương và ca sĩ Lê Uyên

Khởi điểm của nhạc sĩ Lê Uyên Phương là một giáo viên ở Gia Lai. Thầy giáo Lê Minh Lập dùng bút danh Lê Uyên Phương để sáng tác những ca khúc đầu tay “Yêu nhau khi còn thơ”, không được mấy ai biết đến ở Pleiku. Người ta chủ yếu quan tâm đến thầy giáo Lê Minh Lập, vì ông là con trai của công chúa Phương Nhi và là cháu ngoại của vua Thành Thái. Năm 24 tuổi, Lê Uyên Phương quyết định chuyển sang Đà Lạt sinh sống, để có cơ hội chơi nhạc và viết nhạc.

Thật hữu duyên, ở thành phố sương mù, Lê Uyên Phương hạnh ngộ cô tiểu thư gia đình giàu có gốc Hoa nhỏ hơn 11 tuổi – Lâm Phúc Anh đang học trường Tây nội trú. Cha mẹ của Lâm Phúc Anh vẫn làm ăn dưới Sài Gòn, đâu thể biết con gái mình đã sớm phải lòng gã nhạc sĩ phiêu bồng trên cao nguyên Lâm Viên.

Cô gái Lâm Phúc Anh năm 15 tuổi, đã gặp mối tình sét đánh với nhạc sĩ Lê Uyên Phương: “Hai đứa thích nhau ngay lập tức. Anh có dáng dấp đặc biệt và đôi mắt rất hiền từ, tôi thích lắm. Phải nói ảnh là người con trai đầu tiên mà tôi nhìn thì tôi có cảm xúc. Lúc đó tôi không hiểu được yêu là gì, chỉ thấy thích người này thôi. Hai đứa khi gặp nhau rồi, chỉ muốn ở bên cạnh nhau mọi lúc mọi nơi, không muốn rời nhau một phút nào hết”. Nhạc sĩ Lê Uyên Phương đã viết ca khúc “Tình khúc cho em” như món quà tỏ tình để tặng người yêu bé bỏng.

Nhạc sĩ Lê Uyên Phương đã tập cho Lâm Phúc Anh hát những lời nồng cháy: “Cho em môi hôn vội vàng/ Cho em quen ân tình sâu/ Dù em không mong dài lâu/ Xin cất lấy ước mơ đầu/ Cho tôi yêu em nồng nàn/ Cho tôi yêu em nồng nàn/ Dù tháng năm buồn vui bàng hoàng”. Và thiếu nữ Lâm Phúc Anh đã dựa vào bút danh của tình nhân để lấy tên là Lê Uyên. Họ cùng nhau biểu diễn ở các phòng trà, với sự tự giới thiệu “song ca Lê Uyên và Phương”.

Lúc ấy, ca sĩ Lê Uyên quá trẻ, còn thân thế của chàng trai hoàng tộc lưu lạc trong thân phận nhạc sĩ Lê Uyên Phương cũng không lấy gì đáng tin cậy đối với gia đình doanh nhân gốc Hoa khá quyền uy khu vực Chợ Lớn. Lập tức quan hệ yêu đương của họ bị ngăn cấm. Buồn bã và thất vọng, nhạc sĩ Lê Uyên Phương lang thang dưới những đồi thông để sáng tác cả một tập ca khúc lấy nhan đề “Khi loài thú xa nhau”. Dĩ nhiên, ca sĩ Lê Uyên tiếp tục cùng nhạc sĩ Lê Uyên Phương vừa đàn vừa hát: “Theo em xuống phố trưa nay, đang còn chất ngất cơn say/ Theo em bước xuống cơn đau, bên ngoài nắng đã lên mau/ Cho nhau hết những mê say, cho nhau hết cả chua cay/ Cho nhau chắt hết thơ ngây, trên cánh môi say, trên những đôi tay, trên ngón chân bước về tình buồn, tình buồn”.

Tình khúc Lê Uyên Phương thuở theo em bước xuống cơn đau 1
Nhạc sĩ Lê Uyên Phương và ca sĩ Lê Uyên cùng nhau biểu diễn trên sân khấu

Nhạc sĩ Lê Uyên Phương có cái u ở ngón tay và ngón chân, khiến nhiều người suy đoán ông bị ung thư xương. Nhạc sĩ Lê Uyên Phương cũng tin vậy, và không muốn lập gia đình vì sợ những hệ lụy cho người ở lại nếu mình đoản mệnh. Khi hẹn hò với nhau, ca sĩ Lê Uyên đã động viên nhạc sĩ Lê Uyên Phương đi kiểm tra y tế, kết quả đó chỉ là khối u bình thường. Nhạc sĩ Lê Uyên Phương từ bỏ ý định sống độc thân suốt đời, và ca sĩ Lê Uyên cũng đồng thuận cam kết trăm năm.

Ca sĩ Lê Uyên vừa hé lộ ý định nên đôi với nhạc sĩ Lê Uyên Phương, thì gia đình không cho cô quay lại Đà Lạt. Ca sĩ Lê Uyên kể tỉ mỉ phương pháp đối phó để đến được với nhạc sĩ Lê Uyên Phương: “Tôi đã đi mua thuốc ngủ, chọn tối thứ 7 để uống, để quyết ra đi chứ không phải là dọa (vì ngày khác sẽ có người lên đánh thức dậy đi học). Chết còn hơn là sống mà không được yêu anh. 8 giờ sáng, mẹ tôi lên hỏi tôi một việc gì đó. Gọi không thấy tôi trả lời, thấy cửa khóa bên trong nên cho người leo qua cửa sổ vào phòng, đưa tôi đến bệnh viện.

Tỉnh lại, tôi không chịu ăn uống, mẹ xuống giọng hỏi tôi giờ muốn điều gì. Tôi trả lời “Con muốn anh Lập”. Gia đình chiều tôi bằng cách gọi anh về. Cho gặp như thế là để tôi ăn uống nhưng vẫn cấm đoán. Tôi quyết làm biện pháp mạnh hơn, đó là bỏ nhà đi cùng người mình yêu. Chúng tôi bỏ nhà đi Bảo Lộc, sống với nhau một tuần. Tôi tập nấu nướng, đi chợ, chăm sóc anh. Anh đứng đắn, không vượt quá giới hạn gì trong suốt một tuần lễ sống chung.

Về tới nhà, mẹ tôi rất hoảng, tiếp tục thỏa hiệp với tôi rằng, muốn gì cũng được. Nhưng là nói vậy thôi, lại vẫn ngăn cấm. Và tôi làm biện pháp mạnh hơn nữa, để bảo vệ tình yêu của mình, là phải có con với anh để gia đình tôi đồng ý cho chúng tôi cưới. Mà không chỉ là để tạo áp lực cho gia đình mà để anh thấy, tôi yêu anh đến mức nào. Hai tháng sau tôi có thai. Gia đình đưa tôi đi khám, tôi nghĩ mọi thứ như vậy sẽ như ý mình. Nhưng không, mẹ tôi kiên quyết bắt tôi đi phá thai. Lần này, mẹ tôi mạnh tay lắm. Bà bảo: “Nếu con không chịu thì thằng Lập phải ở tù vì con đang tuổi vị thành niên”. Tôi sợ thực sự mà đáng sợ hơn, tính mẹ tôi đã nói là làm.

Thế nhưng, tôi phát hiện ra một điểm yếu của mẹ, là mẹ rất chịu nghe ba tôi. Có những điều không ai thuyết phục được mẹ thì chỉ có ba mới thuyết phục được. Tôi đã cầu cứu ba chuyện này. Ba tôi ủng hộ vì ba tôi thương anh hiền lành, có học lại tài hoa. Ba cũng nhỏ nhẹ với mẹ: “Chúng đã thương yêu nhau đến thế thì cho chúng đến với nhau vì nhỡ có chuyện gì thì mình lại mất đi một đứa con”. Tôi sung sướng thông báo với anh về Sài Gòn làm lễ cưới ngay. Anh đi mượn tiền, đủ để sắm hai cái nhẫn cưới nhỏ, tức tốc về Sài Gòn. Cưới xong, chúng tôi quay lại Đà Lạt!”.

Năm 1968, ca sĩ Lê Uyên sinh con đầu lòng. Cuộc sống vợ chồng đã thôi thúc nhạc sĩ Lê Uyên Phương sáng tác tập ca khúc “Uyên ương trong lồng”. Những bài hát mà nhạc sĩ Lê Uyên Phương viết về mái ấm phu thê nhiều thử thách lắm chông chênh như “Đang mùa hạ trên cao”, “Đôi khi hạnh phúc buồn”, “Mộng du bên người”, “Trên da tình yêu” hoặc “Uống nước bên bờ suối” đều được ca sĩ Lê Uyên thể hiện gây xao xuyến cho người nghe. Ca sĩ Lê Uyên thổ lộ: “Chồng tôi cũng là thầy tôi. Anh không chỉ đưa tôi đến âm nhạc, mà còn nhắc tôi một điều để rồi tôi nhớ mãi: Phải hát hết lòng. Hát trung thực với chính mình. Thích thì hát, không thì thôi, không hát giả bộ!”.

Sau năm 1975, “song ca Lê Uyên và Phương” rời Đà Lạt về Sài Gòn sống chung với bố mẹ vợ, và có thêm một đứa con. Quan hệ lãng mạn của họ làm không ít đồng nghiệp ngưỡng mộ và cũng không ít đồng nghiệp hoài nghi. Tuy nhiên, ca sĩ Lê Uyên khẳng định: “Chúng tôi có đứa con đầu năm tôi 16 tuổi. Hơn 10 năm sau tôi mới có đứa thứ hai, nhu cầu xác thịt không nhiều. Anh lại là người ốm yếu, và cũng là một người đàn ông đạo đức. Anh không đủ sức và không cạn tình để bỏ người tri kỷ đi theo một người thứ ba đâu!”.

Năm 1979, vợ chồng nhạc sĩ Lê Uyên Phương sang Mỹ định cư. Năm 1999, nhạc sĩ Lê Uyên Phương qua đời, ở tuổi 58. Ca sĩ Lê Uyên nhớ lại hình ảnh nhạc sĩ Lê Uyên Phương những ngày cuối cùng họ bên nhau: “Anh lúc nào cũng hoài niệm sự yên ả của Đà Lạt. Anh sợ đời sống phố thị với những sự không chân thật như sợ một đám cháy, mà nó có thể bén lửa lên mình và người mình yêu bất cứ lúc nào”.

Gia Quan

Bình luận

Bạn có thể quan tâm