Hành trình trở thành vận động viên của cô gái Việt khuyết tật tại Mỹ

Mất hai chân sau vụ nổ bom, Đỗ Thị Thúy Phượng (Haven Shepherd) đã được một gia đình tốt bụng người Mỹ nhận nuôi. Cô bé đã trưởng thành và thành công nhờ tình yêu thương vô bờ bến của gia đình.

Haven với đôi chân giả nhưng đã làm được nhiều điều kỳ diệu

Sức sống mãnh liệt của Haven

Haven Shepherd sinh vào ngày 10/3/2003 ở một làng quê thuộc tỉnh Quảng Nam, Việt Nam và được cha mẹ đặt tên là Đỗ Thị Thúy Phượng. Khi Phượng mới 14 tháng tuổi, cha ruột của cô bé ra một quyết định chết chóc. Ông ta bước căn nhà lụp xụp của gia đình, khóa trái cửa nhốt hai vợ chồng ở bên trong với một cục thuốc nổ TNT. Bé Phượng mắc kẹt ở giữa hai người.

Báo chí địa phương dẫn lời của nhân chứng đưa tin sức ép của vụ nổ giết hai vợ chồng ngay lập tức, còn cô con gái bé bỏng bị hất tung lên không trung khoảng 9m.

“Tôi sống sót qua một bi kịch mà đáng lẽ ra tôi không thể sống sót”, cô bé Phượng năm nào giờ là Haven Shepherd nói. 

Haven khi vụ nổ mới xảy ra cướp đi đôi chân của em

Theo truyền thông, cha ruột của Haven cưới một phụ nữ khác và có con riêng. Khi mẹ của cô bé phát hiện ra sự thật, bà đe dọa sẽ bỏ đi và người đàn ông đó đã quyết định kết liễu cả gia đình. Nhưng ông bà của Haven lại kể cho cháu gái nghe một câu chuyện hoàn toàn khác. Theo họ, hai vợ chồng không thể đến được với nhau nên quyết định cùng nhau tự sát. 

Dù sự thật như thế nào, Haven vẫn là nạn nhân. Cô bé được tìm thấy trong tình trạng bị bỏng nặng với các mảnh kim loại găm chi chít trên đầu và hai chân giập nát buộc phải cắt bỏ. 

Hồi bé, Haven được mọi người gọi là “đứa trẻ kỳ diệu”. Sau vụ nổ, bà ngoại chở cháu đến bệnh viện bằng xe máy qua quãng đường dài và gập gềnh rừng núi nhưng Haven cuối cùng vẫn vượt qua. Ở bệnh viện, việc đầu tiên các bác sĩ làm là phẫu thuật cắt bỏ phần chi từ đầu gối trở xuống để tránh nhiễm trùng. Haven nằm viện điều trị hơn một tháng. 

Haven xinh đẹp của hiện tại

Do quá nghèo, ông bà của Haven trông chờ vào lòng tốt của các gia đình bệnh nhân khác giúp chi trả viện phí cho cháu gái. Báo chí địa phương cũng vào cuộc, kêu gọi sự hảo tâm của bạn đọc. 

Khi Haven nằm trong bệnh viện thì cách đó 13.000 cây số, đôi vợ chồng người Mỹ Shelly và Rob Shepherd đang bận rộn với công việc làm ăn và nuôi dạy 6 đứa con. Tưởng chừng như mọi thứ đã viên mãn nhưng bà Shelly không thể nào rũ bỏ cảm giác vẫn còn thiếu một điều gì đó. 

Ông Rob và lần gặp gỡ Haven đầu tiên trên bãi biển Đà Nẵng

“Chúng tôi đến một buổi nói chuyện về việc nhận con nuôi nước ngoài, có rất nhiều trẻ em trên thế giới cần một mái nhà. Tôi ngồi đó lắng nghe và tự nhủ mình không thể làm vậy. Tại sao cơ chứ? Chúng tôi đã sinh 6 đứa con rồi mà”, Shelly nhớ lại. Nhưng sau đó, ý nghĩ thoáng qua “Tại sao lại không?” khiến bà mẹ ở bang Missouri không ngừng day dứt. 

Rob và Shelly là những người có đức tin tôn giáo mãnh liệt. Gia đình họ luôn rộng cửa chào đón những đứa trẻ cơ nhỡ, khó khăn. Tuy nhiên, nhận con nuôi lại là một việc hoàn toàn khác. 

Shelly lên đường sang Việt Nam chỉ với mục đích đơn giản là có một chuyến đi để giúp hai vợ chồng hiểu hơn về những đứa trẻ đáng thương ngoài kia. Điều họ không lường trước là gặp được cô bé Haven. “Lúc đó, chúng tôi không biết rằng chúng tôi sẽ phải lòng con bé”, Shelly nói. 

Haven và bố mẹ của cô bé hiện nay

Tháng 10/2004, hai cặp vợ chồng đến Đà Nẵng. 4 người được dẫn đến một ngôi làng trên núi sau hành trình dài bằng ôtô và xe máy. Shelly nhớ rất rõ khoảnh khắc nhìn thấy Haven lần đầu tiên. “Haven nằm trên tay chị gái. Tôi đưa cánh tay ra đỡ lấy con bé. Khoảnh khắc đó cảm giác như chúng tôi đã biết nhau”.

Ngày hôm sau, trên bãi biển Đà Nẵng vào lúc sáng sớm, Shelly và Rob thay phiên nhau nhau bế Haven. Con bé tỏ ra rất quấn Rob. Ngày 19/11/2004, cô bé Nguyễn Thị Phượng chính thức được ông bà Shelly và Rob nhận nuôi.

Lớn lên và thành công từ tình yêu thương

“Khi đón con bé ở cửa nhà, gia đình tôi đón nhận mảnh ghép hoàn thiện”, Shelly nói 6 đứa con ruột đều ủng hộ quyết định của vợ chồng bà. “Tôi cho rằng chúng tôi vốn là một gia đình đông thành viên, tôi luôn tập trung dạy bọn trẻ về thế nào là yêu thương nhân đôi thay vì nỗi sợ san sẻ. Vì vậy khi có thêm con, điều đó nghĩa là gia đình chúng tôi có thêm tình yêu để chia sẻ cùng nhau”. 

Haven lớn lên trong tình yêu thương vô bờ bến của gia đình nhận nuôi cô bé

Haven thổ lộ niềm hạnh phúc được là một phần của gia đình Shepherd. “Tôi có 4 chị gái. Các chị luôn trang điểm và chăm chút cho tôi ăn diện. Các chị thực sự là hình mẫu trong cuộc đời tôi”, Haven nói. “Lớn lên cùng với một đám anh chị em đang ở độ tuổi trung học, thực sự rất vui”. Là út ít, Haven được cưng chiều hết mực. Tuổi thơ trôi qua đầy ắp kỷ niệm đẹp.

Đại gia đình hạnh phúc của Haven

Gia đình Shepherd không chỉ cho Haven một mái ấm, họ còn ảnh hưởng đến những quyết định lớn trong cuộc đời cô bé. “Tôi cảm thấy mình được truyền cảm hứng và năng lượng”, Haven tâm sự. “Suốt quãng thời gian trưởng thành, làm việc gì, tôi cũng cần đến sự giúp đỡ của người khác. Còn với bơi lội, lần đầu tiên tôi biết thế nào là tự thân vận động”. 

Haven bắt đầu tập bơi năm 10 tuổi, chỉ hai năm sau đó, cô bé được tuyển vào đội tuyển bơi chuyên nghiệp, tập luyện quanh năm. Sau sinh nhật thứ 13, đội tuyển quốc gia Paralympic Mỹ bắt đầu để mắt đến Haven. 

Cơ hội đến, Haven hạ quyết tâm. Đã đến lúc không thể tiếp tục làm “một vận động viên bơi lội tầm tầm hạng trung”, cô bé tự nhủ. Haven tăng cân và áp dụng chế độ tập luyện kỷ luật hơn. Cô bé tham dự các khóa học tại trung tâm huấn luyện dành cho vận động viên tham dự thế vận hội Olympic. 

Cô là em út nên được các chị gái cưng chiều hết mực

Mùa hè năm ngoái, Haven bay sang Italy cùng đội tuyển Paralympic Mỹ và mang về hai tấm huy chương vàng đồng đội. “Tôi được đội chiếc mũ lưỡi trai in chữ USA. Cảm giác rất ngầu”, Haven phấn khích kể về cảm giác tự hào khi được thi đấu vì nước Mỹ. 

Haven đang tích cực tập luyện cho kỳ thế vận hội dành cho các vận động viên khuyết tật diễn ra ở Tokyo vào năm 2020. Cô bé 15 tuổi coi vinh dự này là “đỉnh cao trong đời”.

Haven trở thành vận động viên bơi lội xuất sắc của Mỹ

“Tôi có hai lựa chọn. Tôi có thể trở thành con người đầy sợ hãi và luôn cảm thấy bị tổn thương hoặc tôi có thể nghĩ: ‘Ồ, anh tấn công tôi bởi vì ghen tị với đôi chân chất phát ngất này'”. Và tôi nghĩ theo cách thứ hai”, Haven nói.

Gia đình Shepherd dự định sẽ đưa con gái về Việt Nam sau thế vận hội 2020 để cô bé hiểu về cội nguồn của mình, ông Rob chia sẻ. Nhắc đến cha mẹ ruột, Haven không có chút oán hận. “Tôi nghĩ tình cảnh của mình chính là lý do giải thích tại sao chúng ta không nên sống một cuộc đời vô định”.

Theo Dailymail

Bình luận

Bạn có thể quan tâm