Ai cũng muốn làm ‘hoàng đế Trung Nguyên coffee’

Tuổi trẻ đời sống đăng lúc: 4:43 05/03/2019 |

Có nhiều người tỏ ra không đồng tình với việc truyền thông và cộng đồng bàn luận về câu chuyện của gia đình “Vua cà phê”. Họ cho rằng đó là chuyện riêng của Đặng Lê Nguyên Vũ và Lê Hoàng Diệp Thảo. Chuyện riêng thì hãy để cho họ đóng cửa bảo nhau. Bàn làm chi? Rách việc.

Nhưng, họ có khép cửa đâu. Họ cầu viện đến truyền thông. Tổ chức họp báo. Tán phát thông tin về gia đình, về cuộc hôn nhân đổ vợ, về những tranh chấp quyền lực, về cả chuyện chia chác Trung Nguyên coffee nữa. Vả lại, không quan tâm, không bàn sao được khi cuộc hôn nhân đổ vỡ, chia chác thì số phận Trung Nguyên coffee sẽ ra sao? Phát triển hay giật lùi? Còn hay mất? Các đối thủ của Trung Nguyên có nhân cơ hội khủng hoảng của họ mà trỗi dậy? Đằng sau cuộc khủng hoảng này là hàng vạn người trồng cà phê và ăn theo, rồi cán bộ công nhân viên dưới quyền Vũ – Thảo, các quán cà phê ở khắp nước có bị ảnh hưởng?

Nguyên nhân dẫn đến hồi tan vỡ hôn nhân ngàn tỷ không có gì cữu vãn nổi? Tất cả chỉ là phỏng đoán. Ai mà biết được cơn cớ nào để họ quay lưng lại với nhau. Có Thánh mới biết trong lòng họ đối với nhau ra sao? Nguyễn Du đã từng viết rằng: “Cùng trong một tiếng tơ đồng/ Người ngoài cười nụ người trong khóc thầm”. Mỗi người một suy nghĩ, một thái độ và một hiện tượng xã hội.

Chỉ biết rằng: Một thời họ đã có tình yêu rất đẹp, hôn nhân rất hạnh phúc. Vũ lập nghiệp được hai năm thì gặp Thảo, rồi yêu nhau, rồi nên vợ thành chồng. Thảo lui lại phía sau, Vũ lao lên phía trước. Thành đạt. Danh tiếng. Vinh quang… đều mang tên Đặng Lê Nguyên Vũ. Trung Nguyên coffee vượt cả ra ngoài biên giới, và còn là niềm tự hào của người Việt.

Vậy mà, cái kết dường như… không có hậu?

Ông Vũ khuyên bà Thảo nên về sám hối

Chỉ biết rằng: Thảo bảo “trước thời điểm Vũ tổ chức đi thiền 49 ngày vào tháng 10/2013, Vũ là người có chí lớn, thông minh, rất giỏi và xuất chúng, trở thành người nổi tiếng, quan tâm các công việc xã hội, còn bản thân bà Thảo lặng lẽ quán xuyến tất cả các việc của Công ty”.

5 năm trời Vũ lên núi tu thiền không nhòm ngó, chăm sóc con cái. Bỏ bê doanh nghiệp, để người ngoài thao túng, rất có nguy cơ bị chiếm đoạt. Thảo cần phải đứng lên để giữ lại kết quả từ mồ hôi nước mắt cho các con. Thảo bảo chồng bị bệnh tâm thần cần phải đi nhà thương điên chữa trị. Thảo yêu cầu chồng trợ cấp nuôi con bằng 5% cổ phần của ông Vũ/người con, Vũ đáp lại sẽ dành toàn bộ cho các cháu khi trưởng thành chứ không chỉ 5% hay 7%. Thảo cho rằng “một người là đại trượng phu sẽ cho vợ con, còn mình đi tạo lập cái mới”…vv.

Chỉ biết rằng: Vũ bảo Thảo: Đến năm 2006, Vũ mới ký quyết định cho Thảo tham gia điều hành Công ty và “đến ngày 13/4/2015 Thảo bị cách chức Phó Tổng Giám đốc, như vậy chỉ tham gia điều hành 9 năm/ 22 năm”.

Vũ nói: “20 năm, Qua đã nhịn rồi, nói nhiều rồi. Qua bảo để cho Trung Nguyên nó phát triển, nó phải làm những việc cần thiết của nó, phải nghe chứ. Vợ ra vợ, nhà ra nhà, đạo làm người đâu có lộn xộn được”… “Ở ngoài không thấy được điều đó đâu, ghê gớm lắm! Để ý những gì “qua” nói. Không có người vợ nào để chồng mình vào tù. Không có người vợ nào đem chồng mình vào nhà thương điên để lấy quyền hết”… Vũ nói: “Thảo ngỗ ngược bất đạo, thường làm những việc trái với đạo lý, nói không đúng sự thật”… “Tôi chỉ khuyên cô ấy chịu khó lui về đi, tu tâm lại vì sẽ sinh ra nghiệp rất xấu. Tôi nói lên thì khó chịu nhưng phải dùng từ “sám hối” cô mới hết cái “tội” được”…vv.

Người ủng hộ Vũ, kẻ bảo vệ Thảo. Đặc biệt, người ta nói nhiều đến sự chia chác. Vũ giữ 70%, để lại cho vợ 30%, trợ cấp 10 tỷ đồng/1 năm cho 4 đứa con, tài sản tiền bạc phần con cái chờ đến lúc trưởng thành. Thảo giữ phần nuôi con, muốn mình được 31%, cộng với mỗi đứa con 5% thành 51%. Đến lúc này, thì dư luận lại ầm lên một lần nữa.

Phe ủng hộ Vũ bảo Vũ khởi nghiệp từ ban đầu, Vũ là linh hồn của Trung Nguyên coffee. Vũ thông minh. Giàu ý tưởng. Tầm nhìn xa rộng. Trung Nguyên coffee chỉ có Vũ nắm giữ và điều hành thì mới mang tầm nhân loại.

Phía bảo vệ Thảo thì nói rằng: “Của chồng công vợ”. Thảo lui về giữ cái bếp “quanh năm đỏ lửa”, chăm sóc các con là quá vĩ đại, vĩ đại chẳng kém chồng. Vả lại, Thảo cũng góp vốn từ lúc khởi nghiệp, (tài liệu còn giữ đây). Từ lúc Thảo tham gia điều hành doanh nghiệp, thì Trung Nguyên coffee càng phát triển… Thảo không chỉ ngang bằng Vũ mà thậm chí còn giữ phần chính yếu…vv.

Thì “sư bảo sư phải, vãi nói vãi chẳng sai”. Như “một tấn trò đời” diễn ra trên sân khấu, mà nhiều người thao thức xem. Người bảo: Vũ đại trượng phu đi. Bỏ hết. Buông hết. Hoặc là lên núi tiếp tục tu thiền. Hoặc là làm lại từ đầu, từ con số 0 như đại gia Cao Siêu Lực với cuộc li hôn cao thượng, ra đi bằng hai bàn tay trắng mà lập nghiệp làm nên thương hiệu ABC danh tiếng.

Kẻ lại nói: Thảo nên quay về coi cái bếp đỏ lửa quanh năm để cứu vãn hôn nhân. Hoặc là chị nên chấp nhận 30% thôi, cũng đã là quá nhiều. Lên núi mở trang trại, an hưởng tuổi già, quanh đàn con cháu sum vầy ríu rít chứ tội gì mà “đấu tố” tranh giành từng % cho nhan sắc tàn phai.

Người quý Vũ thì sáp vô ủng hộ Vũ. Người thương Thảo thì bảo vệ Thảo xác lập nữ quyền ở doanh nghiệp và cả trong gia đình.

Nhiều người cho rằng bà Thảo không sai

Điềm tĩnh mà nghĩ ngợi, xem xét lại “lịch sử vấn đề” thì một thời – cụ thể là thời kỳ đầu Vũ – Thảo sống rất êm đềm, đẹp và hạnh phúc. Có phải dường như, sóng gió bắt đầu từ khi người vợ không ẩn mình lui về phía sau nữa, mà cùng chồng bước lên phía trước cùng gánh vác, điều hành doanh nghiệp, và có chuyện? Tôi cho rằng: Hai người không có lỗi khi chọn cho mình một đường đi. Chỉ có điều, hai con đường ấy không cùng một hướng.

Vũ chí lớn. Phàm những người có chí lớn thì coi sự nghiệp mới là hàng đầu, thậm chí vợ con cũng chẳng là “cái” đinh! Vũ nói: “Những ai có lòng trắc ẩn, lớn lao sẽ thấy chuyện nhà chuyện nước không bao giờ song toàn, không thể lo được cả chuyện nhà lẫn chuyện nước. Lo chuyện lớn, thì sẽ không thể nào có thời gian lễ lạt, kỉ niệm, thời gian để ôm ấp con cái”.

Vũ chủ trương để lại cho con giá trị không đo đếm bằng tiền: “Thứ nhất, ba tạo bệ phóng cho các con chứ không phải như ba, khởi nghiệp làm trụi cả đầu. Thứ hai ba dạy cho các con phải có chí hướng lớn vượt người thường. Cái điều đó các con phải có và phải thấy. Thứ ba, điểm quan trọng nhất, ba sẽ là niềm tự hào của các con sau này.”

Khát vọng chinh phục nhân loại bằng những triết thuyết, và tư tưởng coffee đạo của Vũ cũng chẳng có gì gọi là hoang tưởng. Doanh nhân, tỷ phủ, Tổng thống Mỹ đương nhiệm Donald Trump nói về bí quyết của thành công: “Đằng nào thì bạn cũng phải nghĩ. Vì vậy, sao không nghĩ lớn luôn?”. Vũ là người nghĩ lớn, và hành động để thực hiện những khao khát, ý tưởng lớn của mình, và tập đoàn phải đi đúng hướng tầm nhìn Vũ đã vạch ra. Vũ hiện nguyên hình một doanh nhân “hoàng đế coffee” đầy bản lĩnh, tàn khốc.

Thảo là người phụ nữ thông minh, quyết liệt. Một người có khả năng lúc vắng chồng, điều hành được cả doanh nghiệp, lại thành lập được công ty mới là chẳng vừa. “Đôi lứa xứng đôi”, Vũ một cân thì Thảo cũng chín lạng. Thảo có năng lực quản trị điều hành thực sự, điều này từ năng khiếu bẩm sinh gia đình, và cũng học được từ chồng. Thảo không chịu được khi doanh nghiệp đẫm mồ hôi nước mắt của mình lại thuộc về quyền lãnh đạo, quản lý của người ngoài lúc chồng lên núi tu thiền. Thảo xắn tay vào cuộc. Thảo giành quyền làm việc chính đáng và bảo toàn doanh nghiệp. Tôi nghĩ: Thảo không sai.

Chuyện đời chuyện nhà đâu chỉ đến thế là thôi. Một nhà không thể hai chủ. Một nước không thể hai vua. Một doanh nghiệp chỉ một người đứng đầu lãnh đạo. Đã đến thời quan điểm phát triển về hôn nhân, gia đình, về doanh nghiệp và tầm nhìn chiến lược Đặng Lê Nguyên Vũ và Lê Hoàng Diệp Thảo quá khác nhau. Một rừng không thể có hai chúa sơn lâm. Tiếc và buồn lắm khi hạnh phúc thất bại trước quyền lực và tiền bạc!

Nhà văn Sương Nguyệt Minh

 

 

 

 

 

Bình luận

Bạn có thể quan tâm