fbpx

Ngày xuân, nghĩ về việc dâng sao giải hạn

Đăng lúc: 3:34 15/02/2019 -

Đức Phật chưa hề dạy các đệ tử về dâng sao, giải hạn

Ngày trước, khi chưa hiểu đúng Đức Phật là ai, mỗi khi lên chùa, nhìn thấy Phật, tôi cứ thấy sờ sợ, rờn rợn, đến độ, nhỡ có ho khan, hắt hơi một tiếng, cũng sợ Phật quở phạt. Bây giờ, khi hiểu đúng Đức Phật là ai, tôi thấy Phật thật gần gũi, kính yêu như cha mình, mẹ mình, gần gũi đến độ mỗi khi mệt mỏi, tôi muốn gục đầu vào tay Phật, vùi đầu vào lòng Phật.

Ngày trước, khi chưa hiểu đúng Đức Phật là ai, cứ tưởng Đức Phật là vị thần linh có phép thuật muôn màu, mỗi tháng 2 lần, vào ngày rằm và mồng một, dù bận rộn đến đâu, tôi cũng phải gắng lên chùa lễ Phật. Dâng lên bàn thờ Phật chút “lễ bạc” mà “tâm thành” của tôi cầu xin Ngài đủ thứ: nào sức khỏe, nào bạc tiền, nào công danh, nào tình ái…

Người dân tập trung tại chùa Phúc Khánh, Hà Nội để tham dự lễ dâng sao giải hạn năm 2019

Sau này, khi hiểu đúng Đức Phật là ai, Đức Phật không phải là đấng thần linh tối thượng có muôn ngàn phép thuật, khi nào thật rảnh rỗi, thảnh thơi, tôi mới lên chùa. Dâng lên bàn thờ Tam bảo một nén hương thơm, tôi cũng dâng lên ngài hương của Định, hương của Tâm, hương của Tuệ… do tôi tự chế tác.

Ngày trước, khi chưa hiểu đúng về Luật nhân quả của đạo Phật, cứ đầu năm là tôi lai tất tả rước các thầy đến nhà làm lễ dâng sao, giải hạn. Vàng mã chất đầy sân, đốt đùng đùng. Tâm vẫn chưa yên, tôi còn táo tác tìm đến các ngôi chùa nổi tiếng về cúng sao giải hạn, chen lấn, xô đẩy trong biển người nườm nượp, những mong các sư thầy giải trừ hết vận đen. Sau này, khi tôi biết, Tam tạng kinh điển Phật giáo không hề đề cập đến việc cúng sao giải hạn, Đức Phật cũng chưa hề dạy đệ tử về việc này. Ngài chỉ dạy rằng: Tất cả HỌA và PHÚC đều là do NHÂN QUẢ mà thành.

Bởi vậy, muốn biết quá khứ chúng ta đã gieo nhân gì thì cứ nhìn cái quả mà chúng ta đang có. Muốn biết tương lai chúng ta ra sao thì cứ nhìn cái nhân chúng ta đang gieo trồng trong hiện tại. Gieo nhân nào thì gặt quả đó. Thành công hay thất bại không do ai ban phát mà do chính chúng ta tạo nên. Tất cả đều bắt nguồn từ thân, khẩu và ý.

Nhà báo Hoàng Anh Sướng với nụ cười luôn nở trên môi

Nhân duyên xấu do chúng ta tạo tác sẽ trổ ra quả xấu. Nhân duyên lành sẽ trổ quả tốt. Từ bấy, tôi luôn tích cực thực hành chánh niệm để mỗi lời nói, mỗi suy nghĩ, mỗi việc làm… không gây những khổ đau, tủi hờn, bạo động cho mình, cho người mà chỉ mang đến những hiểu biết và thương yêu, nhờ đó, tâm mình an, tâm mình lạc.

Muốn có hạnh phúc, hãy biết buông bỏ

Nhiều người gặp tôi,lúc nào cũng thấy nụ cười rạng rỡ, khuôn mặt tươi mát như hoa thì thấy làm ngạc nhiên lắm. Có người còn hỏi: “Anh Sướng có biết buồn bao giờ không?”. Ô hay! Trái tim tôi có phải là gỗ đá đâu mà không biết buồn. Có điều, trước đây, khi chưa biết tu tập theo chánh pháp, mỗi khi có nỗi khổ, niềm đau, tôi thường tìm cách trốn chạy nó bằng cách đọc sách, đi xem phim, nghe nhạc, hát karaoke hoặc sầu não, rên rỉ, khóc than, tìm đến người thân để kể lể nỗi niềm. Nhiều lần, tôi bị chết chìm trong biển muộn phiền ấy.

Sau này, khi biết tu tập, mỗi khi có nỗi buồn, tôi thường dùng năng lượng chánh niệm để ôm ấp nó, vỗ về nó, dùng trí tuệ để quán chiếu nó, mong tìm ra căn nguyên của nỗi buồn. Nhờ thế, tôi đã vượt qua nỗi buồn một cách nhẹ nhàng, êm ru. Cũng nhờ thế, mà tôi có nhiều kinh nghiệm để giúp đỡ bạn bè, người thân mỗi khi họ có niềm đau, nỗi khổ.

Nhiều người, thấy tôi lúc nào cũng an nhiên, tự tại, đã hỏi: “Cuộc đời Anh Sướng chắc chẳng bao giờ có sóng gió nhỉ?”. Ô hay! Tôi cũng mang kiếp người, cũng lăn lộn kiếm sống, cũng sống cùng môi trường xã hội như quý vị. Thậm chí, cuộc đời tôi đôi khi còn sôi động hơn quý vị vì tôi làm nhiều nghề, quan hệ xã hội rộng rãi, chu du khắp chốn, biết bao va đập, sóng gió… Có điều, trước đây, khi chưa biết tu tập, mỗi khi có sóng gió, dẫu là sóng nhẹ, tâm tôi đã nghiêng ngả, chao đảo. Tôi hốt hoảng, sợ hãi, kêu toáng lên. Nhiều khi, tôi oán trách đời, oán trách người, để rồi sóng trùm sóng, khổ đau thêm chất chồng. Nhưng sau này, tôi may mắn gặp được các bậc chân tu, tu tập theo chánh đạo nên có năng lượng vững chãi để bình thản đón nhận mọi sóng gió. Tôi dùng trí tuệ, hiểu biết và lòng từ bi, tình yêu thương để vượt lên trên mọi sóng gió. Tôi biết cách chế tác bùn thành sen, chế tác khổ đau thành hạnh phúc.

Nhiều người đem cả con nhỏ đến chùa làm lễ dâng sao

Màn vô minh được xua tan, nhờ đó, tôi biết nhận diện những giá trị đích thực ở đời, hạn chế những tri giác sai lầm, những lời nói, hành động sai lầm khiến mình khổ, người khác khổ. Nhờ thế, tâm tôi ngày càng vững chãi, trái tim tôi ngày càng biết mở rộng thương yêu, khuôn mặt tôi ngày càng tươi mát và nụ cười luôn nở trên môi.

Nhiều người, thấy tôi lúc nào cũng ngời ngời hạnh phúc, đã hỏi: “Anh Sướng có bí quyết gì để có được hạnh phúc như thế?”. Tôi bảo: Hãy bắt đầu bằng những buông bỏ. Buông bỏ những ham muốn khôn cùng, buông bỏ những giận hờn, đố kỵ, bon chen, buông bỏ những so sánh hơn thua với người, và buông bỏ luôn cả ý niệm của ta về hạnh phúc. Những ham muốn khôn cùng khiến tâm ta lúc nào cũng như nồi nước sôi sùng sục với biết bao những toan tính.

Chúng ta cứ nghĩ rằng, cần phải có thêm cái này, cái kia, mình mới có hạnh phúc thực sự. Nếu không, mình vẫn thấy thiếu, thấy thua người, thua đời, thấy chưa thực sự hạnh phúc. Bởi vậy, chính cái ý niệm về hạnh phúc đó lại là chướng ngại khiến chúng ta không có hạnh phúc thực sự. Hãy can đảm buông bỏ ý niệm đó thì hạnh phúc sẽ đến với chúng ta ngay tức thì.

Nhiều người, đến tham dự các khóa tu tôi chia sẻ, thường hỏi: “Làm thế nào để biết mình tu đúng?”.  Có vị còn tỏ vẻ hoang mang, nghi ngại, sợ rằng pháp môn mình đang tu tập theo không đúng. Tôi bảo, đạo Phật có 84.000 pháp môn. Tùy theo căn duyên mà mỗi người sẽ đến với một pháp môn. Muốn biết mình tu đúng hay không hãy quan sát thân và tâm mình.

Nhà báo Hoàng Anh Sướng yên bình giữa chốn thiền môn

Nếu khuôn mặt mình lúc nào cũng tươi mát như hoa, tâm mình lúc nào cũng thảnh thơi, an lạc, tim mình lúc nào cũng tràn ngập tình yêu thương với đời, với người… Đó là mình đang tu đúng. Còn khuôn mặt mình lúc nào cũng nhăn nhúm, cau có, đau khổ. Tâm mình lúc nào cũng bất an, lo sợ, hoang mang, hờn giận, trách móc, đố kỵ, hận thù… thì mình đang tu sai đó.

Bây giờ là tháng Giêng – mùa của cúng bái, cầu xin, mùa của dâng sao, giải hạn. Đến chùa nào cũng thấy cảnh khói hương nghi ngút, nườm nượp dòng người chen lấn, xô đẩy, xì xụp khấn vái. Nhìn mặt ai cũng thấy căng thẳng, lo âu, sợ hãi. Thật khó tìm được chút thanh tịnh chốn thiền môn. Cầu mong ai cũng có một vị Phật vững chãi trong Tâm để quay trở về “hải đảo tự thân”, nương tựa vào chính mình, để không phải hớt hải, hoang mang, chen lấn, xô đẩy, giao tính mạng mình, tương lại của mình vào một thế giới huyền bí, xa xăm nào đó.

Cầu mong cho tất cả mọi người tâm luôn an để thế giới an. Tâm luôn bình để thế giới bình.

Nhà báo Hoàng Anh Sướng

 

 

 

 

 

 

 

 

Bình luận