fbpx

Người phụ nữ ném hai con xuống sông nghìn đêm thức trắng vì tiếng gọi “mẹ ơi”

Đăng lúc: 8:02 01/02/2019 -

Chỉ vì muốn dạy cho chồng một bài học

Trại giam Ninh Khánh Bộ Công an có hàng ngàn nữ phạm nhân cải tạo. Số người phạm tội giết người không ít nhưng liền lúc giết hai con ruột thì chỉ có Trần Thị Xuyến (SN 1980, quê ở Thái Bình). Chính vì “nổi tiếng” như thế nên ai cũng biết mặt Xuyến và đương nhiên đó cũng là lý do khiến cô sống khép kín vì mặc cảm.

Tiếp xúc với chúng tôi, Xuyến dè dặt, ngại ngần và nước mắt cứ liên tiếp tuôn rơi làm cho câu chuyện liên tục bị ngắt quãng. Dường như lâu lắm rồi Xuyến mới có người để bộc bạch nỗi lòng và cũng có thể vì đến bây giờ mới có người chịu khó ngồi nghe hết câu chuyện của cô. Xuyến khóc rất nhiều, ân hận, day dứt nhưng trên tất cả là sự nuối tiếc.

Theo lời kể của Xuyến thì ngay từ thuở lọt lòng, Xuyến đã là đứa trẻ thiếu thốn tình cảm bởi khi biết mẹ Xuyến mắc bệnh tim, cha đã bỏ vợ con đi theo người đàn bà khác. Xuyến lớn lên trong nghèo khó.

Mặc cảm về thân phận con không bố nên lúc nào cô cũng tự ti về hoàn cảnh của mình. Chính vì thế mà Xuyến rất dễ bị tổn thương nếu như ai đó có những câu nói vô tình chạm vào nỗi đau sâu kín của bản thân. Chính sự mặc cảm, tự ti ấy đã khiến Xuyến trở nên ích kỷ, hoài nghi và giờ đây là trả giá đắt cho những suy diễn hẹp hòi của mình.

Mặc dù gia cảnh nghèo khó song Xuyến vẫn được cắp sách tới trường. Xuyến học đến lớp 6 thì bỏ học vì không thể theo nổi chương trình. Giống như bao cô gái nông thôn khác, sớm nghỉ học thì sớm lập gia đình. 16 tuổi Xuyến đã có người để ý, năm 18 tuổi, cô chính thức lên xe hoa về nhà chồng. Chồng Xuyến là anh Nguyễn Minh Chí – một chàng trai ở cùng xã hơn cô 3 tuổi.

Thời gian đầu, hai vợ chồng rất tình cảm, hạnh phúc. Xuyến bằng lòng với cuộc sống thực tại của mình cho dù kinh tế gia đình không dư dả cho lắm. Năm 2000, Xuyến sinh con trai đầu lòng, 8 năm sau cô sinh tiếp một cậu con trai nữa. Mẹ trắng trẻo, bố khỏe mạnh nên hai cậu con trai của Xuyến, đứa nào cũng bụ bẫm, kháu khỉnh, đáng yêu. Mỗi khi dẫn con đi chơi, nghe mọi người trầm trồ khen ngợi, Xuyến lại vô cùng vui sướng. Với một người đàn bà ít học, hạnh phúc chỉ đơn giản là lời khen về những đứa con. Vậy mà những lúc chồng đi làm xa chưa về, trong đầu Xuyến lại có những suy nghĩ đen tối. Cô cho rằng chồng mình có nhân tình và người đàn bà khiến anh có thể lơ là với gia đình hẳn là xinh đẹp hơn Xuyến, giàu có và khéo léo hơn.

Chẳng hiểu sao những khi ấy, Xuyến lại quả quyết rằng chồng mình đang đi lại với người yêu cũ. “Tôi không đổ lỗi cho hoàn cảnh nhưng với một người lớn lên đã có nhiều mặc cảm về người cha tham vàng bỏ ngãi, chắc chắn sẽ ít nhiều có suy nghĩ sai lệch về người đàn ông của mình khi sống xa gia đình”, Xuyến tâm sự.

Theo cáo trạng, chiều 30/4/2009, anh Chí từ Hà Nội về Thái Bình thăm vợ con và giữa hai vợ chồng xảy ra mâu thuẫn. Nguyên nhân là do Xuyến nghi ngờ chồng có nhân tình ở Hà Nội nên ít về thăm gia đình trong khi anh Chí phân bua rằng vì mải lo hoàn thiện ngôi nhà cho khách nên không thể bỏ về giữa chừng được. Lời đi, tiếng lại, thay vì vợ chồng thủ thỉ sau mấy tháng xa cách thì Xuyến luôn kiếm cớ để mặt nặng, mày nhẹ. Bực vì người vợ nói mãi vẫn cố tình hiểu sai về mình, anh Chí có tát Xuyến một cái rồi sáng ngày 2/5/2009, đùng đùng khoác ba lô quần áo quay lên Hà Nội.

Còn lại một mình trong căn nhà trống trải, Xuyến ôm hai con mà lòng cảm thấy cay đắng. Sự hờn ghen giống như con quỷ vô hình, cứ thế bóp chặt lấy cổ Xuyến, khiến cô cảm thấy nghẹt thở. Xuyến muốn chết, muốn lấy cái chết của mình để dạy cho người chồng một bài học. Rồi trong đầu cô ta lại xuất hiện một ý nghĩ khác nữa đó là nếu mình chết rồi mà hai con còn sống thì chắc chắn sẽ khổ với dì ghẻ nếu bố lấy vợ khác, chi bằng cả ba mẹ con cùng chết.

Rạng sáng ngày 3/5/2009, sau một đêm thức trắng khóc sưng mắt vì hờn ghen và tuyệt vọng, Xuyến đã đưa hai con ra giữa cầu Bổng, thuộc địa bàn xã Hòa Bình, huyện Đông Hưng, nơi dòng sông Tiên Hưng chảy xiết.

Người phụ nữ ít học, quá ghen tuông với những suy nghĩ u mê về cuộc đời đã ném đứa con trai nhỏ xuống trước, sau đó ôm đứa con lớn nhảy xuống dòng sông Tiên Hưng. Nước nhấn chìm cả ba mẹ con song đau đớn thay, Xuyến được cứu sống, chỉ có hai bé trai vô tội là bị dòng nước cuốn trôi.

Hàng ngày Xuyến cải tạo trong xưởng may mặc

Cảm thấy không xứng đáng để được gọi là mẹ

Nếu không được Xuyến kể về gia cảnh của mình, hẳn chúng tôi đã nghĩ cô được sinh ra trong nhung lụa. Xuyến trắng trẻo, mảnh mai như một thiếu nữ hơn là người đàn bà có chồng hai con. Càng không ai nghĩ rằng người phụ nữ có dáng vẻ yếu đuối này lại có thể đang tâm sát hại hai đứa con do mình dứt ruột sinh ra.

Bị kết tội giết người, Xuyến về trại giam Ninh Khánh thi hành bản án 20 năm tù. Cô đã được giảm án 3 lần với 4 năm 7 tháng tù giam. Tính đến 18/1/2019, Xuyến còn gần 6 năm nữa thì mãn hạn. “Tôi chẳng dám mơ ước gì về một gia đình nữa, càng thấy mình không xứng đáng để được gọi mẹ dù chỉ là mẹ nuôi”, Xuyến tâm sự.

Từ ngày vào trại giam, Xuyến luôn sống trong dằn vặt. Ngày Xuyến đem con ném xuống sông, đứa con trai nhỏ mới hơn 1 tuổi, còn rất bé để cất tiếng gọi mẹ khi bị ngập chìm trong nước. Nhưng cậu con trai lớn đã 9 tuổi rồi nên cũng hiểu thế nào là chết. Lúc Xuyến ôm chặt con, cố nhấn chìm cả hai mẹ con xuống dòng nước xiết, cô còn nghe thấy tiếng con trai hét lên sợ hãi: “Mẹ ơi”. Thế nên Xuyến bảo nhiều lúc đang làm, cô bỗng nghe văng vẳng bên tai tiếng cậu con trai lớn gọi mẹ.

Hai từ “mẹ ơi” mà Xuyến nghe thoảng trong gió ấy, dù rất mơ hồ nhưng cứ trở đi trở lại trong suy nghĩ của phụ nữ này khiến cho tâm tưởng của Xuyến không lúc nào yên. Xuyến bảo những lúc ấy, cô chỉ biết ôm đầu, bịt tai. Thế nhưng, nếu đang đêm tỉnh giấc vì câu gọi mơ hồ ấy, Xuyến mới thấy thật đáng sợ.

Xuyến bảo lần nào đêm mà mơ màng câu gọi của con trai, cô lại choàng dậy rồi theo bản năng, cứ thế ngồi ôm gối vừa khóc vừa hát ru, cứ thế thức cho đến sáng. Nhưng cô lại không thể làm ảnh hưởng tới giấc ngủ của những người cùng buồng nên tiếng khóc cứ nghẹn trong cổ, không thể bật lên thành tiếng. Dằn vặt và sợ hãi, Xuyến cứ sống thế với những đêm trắng mộng mị. Cô ta bảo được sống là một ân huệ nhưng với Xuyến sống là một cuộc đày ải.

Vài tháng một lần, người mẹ đau yếu lại vào thăm Xuyến. Nhìn mẹ tóc bạc da mồi, môi lúc nào cũng tím tái vì căn bệnh tim mãn tính, Xuyến thấy đau buốt trong ngực. Nỗi ân hận càng dâng lên trong lòng. Cô khóc nhưng nước mắt đâu có thể gột rửa được tất cả. Xuyến bảo ngày hầu tòa, chính cô đã dập đầu xin được chết nhưng không được chấp thuận.

Tội lỗi mà Xuyến gây ra là quá lớn, cô muốn được chết để đền mạng nhưng pháp luật lại cho Xuyến được sống nhưng là cuộc sống của sự khổ đau, dằn vặt. Gần chục năm trôi đi với ba lần được giảm án nhưng nỗi ám ảnh về tội lỗi và nỗi nhớ con da diết, cồn cào khiến Xuyến lắm lúc như điên dại. Mới gượm nhắc hai chữ gia đình, Xuyến ôm mặt khóc. Lặng đi giây lát, Xuyến nhỏ nhẹ: “Em không còn xứng đáng với những điều thiêng liêng ấy nữa. Ước mơ của em chỉ là kịp về báo hiếu mẹ dù chỉ một ngày. Mẹ em già quá rồi lại bệnh tật nữa, …”. Xuyến bỏ lửng câu nói vì những tiếng nấc.

Về phân trại 3 trại giam Ninh Khánh cải tạo, công việc của Xuyến là làm ở đội may mặc. Ngày ngày lên xưởng làm việc, trong một hội trường rộng có tới gần trăm người, giữa tiếng máy và tiếng trò chuyện rào rào vậy mà Xuyến vẫn cảm thấy cô độc.

Chỉ vì ghen tuông mù quáng mà Xuyến đã hành động tàn ác để giờ đây không sao thoát ra khỏi sự ân hận. Xuyến bảo kể từ lúc dập đầu xin được chết mà không được chấp thuận, cuộc đời cô từ đó đến sau này sẽ mãi không bao giờ có được một giây phút thanh thản.

Vân Nga

 

Bình luận