Cụ bà 85 tuổi chuyển biến tích cực sau 14 năm vật lộn với tiểu đường

Tuổi trẻ đời sống đăng lúc: 3:48 29/10/2020 |

14 năm “chung sống” với bệnh tiểu đường, dần dần cụ Nhoạn tích luỹ thêm kinh nghiệm kiểm tra sức khoẻ bằng cách nếm thử nước tiểu.

bệnh tiểu đường 2
Sức khoẻ của cụ Nhoạn tiến triển tốt sau vài tháng uống thảo dược

Chưa bao giờ đường huyết dưới 18.0 mmo/L

Năm 70 tuổi, cụ Hoàng Thị Nhoạn (SN 1935, bản Hưng Nhân, xã Chiềng Pha, huyện Thuận Châu, Sơn La) xuất hiện những triệu chứng bất ổn như mệt mỏi, sút cân, khát nước, tiểu tiện nhiều và đau nhức xương khớp. Thế nhưng cũng giống bao người đồng bệnh khác, cụ Nhoạn vẫn chẳng mảy may biết gì, chỉ đến khi sức khoẻ gióng lên hồi chuông báo động, cụ mới tới bệnh viện kiểm tra. Lúc bấy giờ, bác sỹ thông báo cụ bị bệnh tiểu đường tuýp 2, chỉ số đường huyết cao tới 20 mmol/L.

Theo lời chị Ngô Minh Huyền (con gái cụ Ngoạn), từ ngày bị bệnh, sức khoẻ mẹ mình giảm sút trông thấy, tai nghe kém, nổi mụn ngứa khắp người, nước tiểu vàng đục, cân nặng từ 63kg xuống còn 47kg, mặt mũi lúc nào cũng cau có.

“Lúc ấy bà yếu lắm, chỉ nằm trên giường, đêm đi tiểu 4-5 lần, sáng nào cũng đầy bô nước lớn. Ngoài thuốc Tây do nhà nước cấp, chúng tôi còn tìm mua thảo dược của các lương y trong tỉnh cho mẹ uống. Mẹ tôi khó tính, mỗi lần uống thuốc phải dỗ dành như trẻ con. Vất vả là vậy mà mãi sức khoẻ chẳng khá hơn. Ít lâu sau, tôi lấy thuốc Đông y ở bệnh viện về cho bà dùng thì bị táo bón rất nặng, có bận đại tiện ra cả máu tươi.

Bởi thế mà sau này mẹ tôi chỉ dùng thuốc Tây và thực phẩm chức năng. Điều đáng buồn là dù mẹ tôi uống thuốc chăm chỉ, kiêng khem đầy đủ, tập luyện cả phục hồi chức năng nhưng chưa bao giờ chỉ số đường huyết xuống dưới 18 mmol/L. Lúc nào cũng loanh quanh ở mức 18 – 20mmol/L, huyết áp thì khi cao khi thấp, thận suy, tai điếc, đau nhức xương khớp, tiểu đêm, mất ngủ”, chị Huyền thở dài.

Cụ Nhoạn chia sẻ thêm, từ ngày bị tiểu đường, bỗng nhiên cụ đau nhức tất cả các ngón tay, cổ tay. Mỗi khi xách vật nặng, bàn tay lại tụ máu và phải rất lâu sau mới chịu tan. Cụ nói: “Tôi mệt như không còn sức lực, chân tay chẳng buồn nhúc nhích và chỉ muốn nằm một chỗ. Mụn ngứa mọc khắp người, tôi gãi liên tục, uống đủ thứ thuốc cũng không bớt. Người bệnh tiểu đường thường ăn nhiều, thèm đồ ngọt nhưng cá nhân tôi lại chẳng thiết tha bất cứ thứ gì. Nhiều lúc tôi nghĩ mình cầm cự tới thời điểm này cũng có thể xem là kì tích”.

Nếm nước tiểu thấy có vị mặn

Đầu năm 2020, sức khoẻ cụ Nhoạn vốn đã mong manh càng leo lét như ngọn đèn trước gió. Lúc bấy giờ, con trai cụ về Hoà Bình thuê lại các vườn nhãn để nuôi ong và được người dân giới thiệu tới bài thuốc thảo dược của lương y Phùng Thị Sơn. Nghĩ vị này có thể giúp mẹ thoát bệnh, anh vội vã gọi điện cho em gái là chị Huyền.

Chị Huyền kể: “Tôi gọi điện cho bà Sơn trao đổi về tình trạng của mẹ mình nhưng không thấy tin tưởng. Bởi lẽ mẹ tôi cũng uống thảo dược rồi mà có xi nhê gì đâu. Tuy nhiên linh tính mách bảo, tôi quyết định đưa mẹ vượt quãng đường hơn 200km xuống tận nhà bà Sơn thăm khám và bốc thuốc. Lạ là với rất nhiều loại thuốc Nam, thuốc Bắc, mẹ tôi oẹ ngược oẹ xuôi, mỗi lần uống phải nịnh nọt gãy lưỡi thì với thảo dược nhà bà Sơn, cụ rất chịu khó dùng.

bệnh tiểu đường 1
Cây bọ – pòng hay còn gọi là tầm bóp có tác dụng ổn định đường huyết và được lương y Phùng Thị Sơn sử dụng trong bài thuốc tiểu đường

Tháng đầu tiên dùng thảo dược, tuy không tới viện kiểm tra nhưng nhìn sắc diện mẹ khác hẳn, mặt mũi hồng hào, bớt ỉu xìu, cau có. Mẹ bảo bớt đau nhức các ngón và cổ tay, mỗi đêm ngủ được khoảng 3-4 tiếng chứ không trằn trọc như trước. Bà vẫn tiểu đêm 4 lần nhưng mà nước tiểu trong hơn chứ không vàng đục. Chẳng biết ai dạy mẹ tôi cách nếm nước tiểu hay là do kinh nghiệm bệnh tật mười mấy năm qua. Sáng nào cụ cũng nhấm thử nước tiểu của mình, rồi bảo trước đây nó có vị ngọt nhưng giờ thì đã thấy mặn mặn, chứng tỏ tiểu đường giảm. Ban đầu chúng tôi không tin nhưng mấy hôm sau đi viện kiểm tra thì đúng thật. Cụ thể đường huyết của mẹ tôi giảm từ 18 mmol/L xuống còn 11mmol/L. Đây là lần đầu tiên suốt 14 năm qua, đường huyết của mẹ tôi giảm dưới mức 18mmol/L.

Biết mẹ hợp với thảo dược người Dao, chúng tôi tiếp tục mua cho bà uống. Hết tháng thứ 2, đường huyết xuống còn 8,2 mmol/L. Mẹ tôi lúc này khoẻ lên trông thấy, trước chẳng làm được việc gì, chỉ nằm một chỗ, giờ thì bế đã bế được cháu đi chơi. Bà cũng không còn nổi mụn ngứa nữa, xương khớp hết cả đau nhức.

Hiện mẹ tôi uống gần hết tháng thứ 3, mọi thứ tiến triển rất tốt, hôm trước đo thử ở hiệu thuốc thì đường huyết còn 7.4 mmol/L. Tôi nghĩ nếu biết bà Sơn sớm hơn, chắc mẹ tôi đã khỏi tiểu đường lâu rồi. Bây giờ khoẻ mạnh, bà đang đòi tôi đưa xuống nhà lương y Sơn để cảm ơn. Hi vọng vài tháng tới, bệnh của mẹ tôi sẽ về mức ổn định như người bình thường”, chị Huyền kể.

Bọ -pòng đáp ứng tốt với bệnh tiểu đường?

Trong bài thuốc dành cho nhóm bệnh nhân tiểu đường, lương y Sơn có sử dụng cây bọ-pòng (tiếng Dao), theo tiếng phổ thông là cây lu lu cái, tầm bóp. Đây là loại cây thân thảo, chiều cao trung bình từ 50-90cm. Trên thân có nhiều cành và thường mọc rủ xuống. Lá cây màu xanh, hình bầu dục, mọc so le, nối liền với thân bằng một cuống lá dài. Thảo dược này ra hoa màu trắng, nhuỵ vàng, có 5 cánh. Cuống hoa mảnh, mọc đơn độc.

Đài hoa hình chuông, màu xanh, bao phủ lớp lông tơ mịn ở bên ngoài. Một số hoa có thể có những chấm tím ở gốc. Bọ-pòng cho quả quanh năm, quả mọng, hình tròn, bề mặt nhẵn. Khi còn nhỏ, quả thường màu xanh nhưng lúc chín chuyển sang màu đỏ hoặc cam. Bên ngoài quả có một lớp đài bao trùm bên ngoài giống như một cái túi bảo vệ, khi bóp vỡ có tiếng kêu lốp bốp. Trong mỗi quả đều chứa hạt nhỏ li ti, hình thận.

Cây bọ – pòng tập trung chủ yếu ở các nước có khí hậu nhiệt đới, thường mọc hoang dọc theo hai bên đường, bờ ruộng, trong vườn, trên bãi cỏ hay các khu đất hoang. Ngoài ra, loại cây này còn được tìm thấy ven các khu rừng cho độ cao dưới 1.500m. Ở nước ta, tầm bóp phát triển khắp mọi nơi, nhận thấy giá trị của loại cây này, nhiều vùng trồng lấy rau ăn hoặc làm thuốc chữa bệnh.

Cây bọ – pòng không độc, vị đắng, tính mát. Quả của nó tính bình, vị chua nhẹ. Quy vào kinh tâm, bàng quang. Theo Đông y, bọ – pòng có công dụng thanh nhiệt, tiêu đờm, chỉ khái, lợi thấp, tán kết. Dược liệu này thường được y học cổ truyền dùng làm thuốc lợi tiểu và chủ trì các chứng bệnh cảm sốt, tiểu đường, viêm họng, khan tiếng, ho khan, hoặc ho có đờm, thuỷ đậu, ban đỏ, nóng trong, nôn ói, sưng đau yết hầu, bệnh tay chân miệng.

Gần đây các nhà khoa học đã xác nhận tầm bóp là một trong các loại cây thuốc trường thọ. Quả, cây tầm bóp đặc biệt có giá ở Nhật Bản, 1kg quả tầm bóp có giá bán lên tới 700.000 đồng, người Nhật và nhiều nước khác thường mua tầm bóp về ăn tươi hoặc nấu canh ăn hàng ngày. Như Thượng Hải – Trung Quốc còn đắt đỏ hơn giá của nhiều loại hoa quả nhập khẩu về Việt Nam. Ở Ấn Độ người ta sử dụng toàn cây tầm bóp làm thuốc lợi tiểu; lá được dùng trị các rối loạn của dạ dày. Ở Africa, họ ăn lá cây đã được nấu chín hoặc dùng như một tấm băng để băng các vết thương bị nhiễm trùng.

“Ở xứ tôi, người ta thường hái ngọn bọ – pòng về luộc, nấu canh hoặc xào tỏi, ăn rất ngon. Ngoài ra nhiều người thu hái thảo dược này về phơi khô để nấu nước uống hàng ngày. Bọ – pòng có tác dụng hỗ trợ điều trị tiểu đường rất tốt, bởi vậy tôi luôn xem nó là trợ thủ đắc lực”, lương y Sơn cho biết.

Độc giả muốn tìm hiểu thêm về bài thuốc chữa tiểu đường, xương khớp của dân tộc Dao nói trên có thể gọi cho lương y Phùng Thị Sơn theo số điện thoại 0766 041 748 để được tư vấn miễn phí.

BIÊN THUỲ

Chú thích ảnh:

Ảnh 1: Sức khoẻ của cụ Nhoạn tiến triển tốt sau vài tháng uống thảo dược.

Ảnh 2: Cây bọ – pòng hay còn gọi là tầm bóp có tác dụng ổn định đường huyết và được lương y Phùng Thị Sơn sử dụng trong  bài thuốc tiểu đường.

Bình luận

Bạn có thể quan tâm