fbpx

Những bệnh nhân thách thức “án tử ung thư”: Uống rượu đến mức ung thư lưỡi, cựu cán bộ tổng cục thuế sống sót thần kỳ (Kỳ 6)

Đăng lúc: 4:17 24/01/2019 -

Sợ hãi khi ung thư phải cắt một phần lưỡi

Ông Đào Trọng Tuấn (trú tại đường Nguyễn Khang, Cầu Giấy, Hà Nội) vốn là cán bộ Tổng cục Thuế (Bộ Tài Chính), đã nghỉ hưu. Ông không mấy thích thú nói về công việc cũ, chỉ miêu tả đại khái là “đút chân gầm bàn”, chứ giấu nhẹm chuyện ông đã từng là chuyên viên cao cấp, vụ phó vụ thanh tra của tổng cục quan trọng bậc nhất trong nền kinh tế này. Ông Tuấn chỉ hào hứng nói chuyện về quá trình chữa bệnh của bản thân, điều mà ông coi là “vô cùng kỳ diệu”.

Giọng nói không thực sự tròn trịa do đã mất một phần lưỡi, ông Tuấn vẫn tỏ ra hỉ hả: “Không phải là điều kỳ diệu thì sao tôi vẫn còn sống sau 12 năm bị ung thư? Không phải kỳ diệu thì sao tôi còn trụ lại được dù các bệnh nhân cùng điều trị đợt đó với tôi đã xanh cỏ? Quan trọng hơn, không phải kỳ diệu sao được khi y học hiện đại đã bó tay với trường hợp của tôi, nhưng mấy phương thuốc từ cây cỏ lại cứu được tính mạng của tôi?”.

Ngọn nguồn của căn bệnh ung thư lưỡi được ông Tuấn kể như sau: “Ngày xưa tôi uống rượu thần sầu! Có lẽ đây là nguyên nhân chính khiến tôi mắc bệnh ung thư lưỡi. Ông bác sỹ cũng bảo tôi như vậy. Tôi công tác trong cơ quan thuế nên rất thường xuyên phải tiếp khách, hoặc đối ngoại. Mỗi lần như thế là nhậu mê tơi, uống rượu như uống nước.

Ngoài uống rượu vì công việc, đôi lúc lại còn uống rượu vì bạn bè, quan hệ xã hội. Nói chung là nhậu liên miên không dứt. Đến năm 2006, tôi bắt đầu thấy có vấn đề ở lưỡi. Ban đầu, có cảm giác như có dị vật hoặc xương cá cắm vào lưỡi, rất khó chịu nhưng qua đi nhanh. Ngoài ra, ở lưỡi có một điểm nổi phồng với sự thay đổi về màu sắc, niêm mạc trắng, xơ hóa hoặc tổn thương là vết loét nhỏ.

Ông Tuấn thực hành lại việc đun thuốc của lương y Đạt

Thậm chí có thể sờ thấy tổn thương chắc, rắn, không mềm mại như bình thường. Nhưng bản thân tôi rất chủ quan, tôi không để ý đến những triệu chứng ban đầu ấy, chỉ nghĩ là nhiệt miệng hay gì đó, đến khi ung thư lưỡi bước vào giai đoạn toàn phát, tôi mới ngã ngửa ra”.

Khoảng cuối năm 2006, ông Tuấn thấy đau khi ăn uống, đau kéo dài gây khó khăn khi nói, nuốt. Rải rác là những cơn sốt do nhiễm khuẩn, không ăn được nên cơ thể suy yếu rất nhanh. Ngoài ra ông còn cảm thấy đau tăng lên khi nói, nhai và nhất là khi ăn thức ăn cay, nóng, đôi khi đau lan lên tai, tăng tiết nước bọt, chảy máu vùng miệng kèm theo hơi thở mùi khó chịu do tổn thương hoại tử gây ra.

Đáng quan ngại hơn cả là sự xuất hiện ổ loét ở lưỡi, trên ổ loét phủ giả mạc dễ chảy máu, loét phát triển nhanh, lan rộng làm lưỡi bị hạn chế vận động, không di động được. “Đau quá, tôi mới tìm đến phòng khám tư của anh bạn. Anh ta soi lưỡi tôi một tý, mặt đã biến sắc.

Anh bạn bảo tôi: “Ông ở Hà Nội mà thiếu hiểu biết quá, sao để bệnh đến tình trạng này mới đi khám! Sau đó, anh ấy bảo tôi lập tức đến Bệnh viện Việt – Đức để khám và làm các xét nghiệm. Bác sỹ nghi ngờ là ung thư lưỡi, lại giới thiệu tôi sang Bệnh viện Ung bướu Trung ương làm sinh thiết. Ở đây, họ xác định 100% là tôi bị ung thư lưỡi rồi, phải phẫu thuật ngay.

Ban đầu, họ đề nghị cắt bỏ toàn bộ lưỡi và một phần khoang miệng nhưng tôi không đồng ý. Bấy giờ, tôi còn đang công tác, cắt hết cả lưỡi thì làm ăn gì được nữa! Tôi nhờ anh bạn tác động, họ mới điều chỉnh là chỉ cắt một nửa lưỡi thôi, nhưng phải xạ trị sau phẫu thuật”, ông Tuấn nhớ lại.

Sau phẫu thuật, sức khỏe của ông Tuấn suy sụp nhanh chóng do không thể ăn uống bình thường được. Sự sống của ông được duy trì bằng những bát cháo loãng được đưa trực tiếp qua ống xông nối thẳng vào dạ dày. Tinh thần của ông Tuấn cũng rất kém vì lo sợ khi cái chết lửng lơ trên đầu.

Ông kể: “Tôi không ăn được và hầu như không ngủ được. Lúc nào cũng ám ảnh như là tử thần đang vẫy gọi mình”. Cũng vì lý do sức khỏe yếu, ông Tuấn chỉ chịu đựng được đến mũi xạ trị thứ 33, sau đó, ông xin ra viện, về nhà.

“Tôi rất tin ông Đạt”

12 năm đã trôi qua, song ông Đào Trọng Tuấn vẫn chưa lúc nào nguôi ngoai cảm giác sợ hãi khi kề cận cái chết. Không chỉ ông Tuấn, mà chính những người thân trong gia đình của ông cũng không nghĩ được rằng ông vượt qua được sự đe dọa của căn bệnh ung thư lưỡi. “Nhiều thì hai năm, ít là sáu tháng sẽ đi”, vị bác sỹ trực tiếp điều trị cho ông Tuấn đã nói với gia đình ông như thế.

Bệnh án của ông Tuấn ghi rõ là “Ung thư lưỡi đã điều trị”

Không thể buông xuôi, cũng một phần muốn trọn nghĩa vẹn tình với ông Tuấn, gia đình ông Tuấn quyết định tìm đến một vài thầy lang theo những lời giới thiệu “có cánh”. Họ đến lấy thuốc của ông lang T. ở Sóc Sơn (Hà Nội), ông lang Đ. ở Vĩnh Phúc, ông lang M. ở mãi tận Yên Bái. Song, không hiệu quả!

Theo lời ông Tuấn: “Các ông lang toàn bắt tôi uống lá lẩu các kiểu, thậm chí còn bắt ngậm rượu nửa tiếng đồng hồ cho sạch miệng. Thế nhưng không thấy bệnh của tôi biến chuyển gì cả, thậm chí còn nặng hơn, cụ thể là hiện tượng loét bên phần lưỡi chưa cắt, nghi là di căn. Tôi đau lắm, mở miệng không được, nói cũng không được”.

Sau khi “vái tứ phương” mà không ăn thua, gia đình ông Tuấn mới tìm đến với lương y Trần Gia Đạt (phố Kim Ngưu, Hai Bà Trưng, Hà Nội). Người ta hay bảo “Bụt chùa nhà không thiêng”, song, trong trường hợp của ông Tuấn, “Bụt chùa nhà” lại thiêng hơn những thần thánh nơi khác.

Lương y Trần Gia Đạt đã yêu cầu gia đình ông Tuấn cung cấp hồ sơ bệnh án của bệnh nhân, sau đó đưa ra phương án điều trị thích hợp, cụ thể là điều chỉnh các thành phần trong thuốc sao cho phù hợp nhất với bệnh tình và thể lực của ông Tuấn.

“Thuốc của ông Đạt khác nhiều so với thuốc của các ông lang khác. Về hình thức, thuốc này sệt như cám, hơi khó uống, mùi nồng của thuốc Nam rất rõ. Quan trọng hơn, về công dụng, tôi thấy uống thuốc này vào thì cơ thể rất thoải mái, tỉnh táo. Uống được 1 tuần, người tôi khỏe hơn, cảm giác đau giảm đi nhiều.

Tôi kiên trì uống một tháng, thì những vết lở loét trên phần lưỡi còn lại đã tiêu biến đi hết. Sướng quá, tôi bảo vợ đến chỗ ông Đạt lấy thêm 3 tháng thuốc nữa”, ông Tuấn cho biết.

Những điều tiếp theo xảy ra với ông Tuấn chỉ có thể miêu tả là điều kỳ diệu. Sau 4 tháng uống thuốc của vị lương y trú tại phố Kim Ngưu, sức khỏe của ông Tuấn bật lên như lò xo, ông không còn đau, thậm chí có thể ăn uống trở lại. Nhờ đó, thể lực của ông hồi phục dần, ông Tuấn có thể lò dò đi trong nhà, rồi lần từng bước ra đường.

Ông bảo: “Sau nửa năm nằm lỳ trong nhà, đến lúc bước ra khỏi cửa, thấy ánh sáng tràn vào mắt mình, cảm giác sung sướng như vừa bước từ chỗ chết sang cõi sống”. Để đảm bảo chắc chắn, ông Tuấn đã đến bệnh viện để kiểm tra các chỉ số ung thư.

Kết quả cho thấy các chỉ số trong cơ thể ông Tuấn đều ở ngưỡng bình thường, không có dấu hiệu di căn. Từ đó đến nay, ông Tuấn vẫn thường xuyên theo dõi tình trạng sức khỏe của bản thân, và vui mừng vì đã khỏe mạnh ổn định.

Vị cựu cán bộ tổng cục thuế trầm ngâm: “Tôi không dám khẳng định là thuốc của lương y Đạt có chữa được ung thư hay không, nhưng tôi dám lấy bản thân ra làm bằng chứng sống cho thấy thuốc của ông Đạt thực sự giúp bệnh nhân ung thư kéo dài sự sống, hỗ trợ điều trị bệnh.

Đến nay đã 12 năm từ ngày tôi suýt chết vì bệnh ung thư, nhưng nhờ thuốc của ông Đạt, mà tôi còn sống đến ngày nay. Phải nói là tôi rất tin ông Đạt, rất tin thuốc của ông Đạt”.

Câu chuyện về quá trình mắc bệnh ung thư lưỡi và chữa trị của ông Đào Trọng Tuấn (Hà Nội) đã được phóng viên tìm hiểu cẩn trọng. Độc giả có thể liên hệ với ông Tuấn qua số điện thoại 0912. 065. 698 trong trường hợp có thắc mắc.

Ngoài ra, để tiện lợi cho độc giả, xin cung cấp số điện thoại của lương y Trần Gia Đạt là 0989.582.295, hoặc 0246.278.0518.

Kỳ 7: Chia sẻ thẳng thắn của ông chủ doanh nghiệp đất Cảng về quá trình điều trị ung thư

Hoài Sơn

Bình luận